Một thiếu niên phàm tục, vô tình nuốt phải một viên linh đan cổ xưa có khả năng thôn phệ mọi năng lượng trong vũ trụ. Từ kẻ yếu đuối nhất, hắn bắt đầu con đường nghịch thiên, biến linh khí, yêu hạch, thậm chí cả huyết mạch của cường giả thành sức mạnh của mình. Liệu hắn có thể kiểm soát được năng lực khủng khiếp này hay sẽ bị nó phản phệ, trở thành quái vật hủy diệt tam giới? Cuộc hành trình của một phàm nhân đoạt thiên cơ, rung chuyển tiên đồ chính thức bắt đầu.
Tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực gầy gò của Lâm Phàm, mỗi nhịp như muốn xuyên thủng lớp da mỏng manh, hòa vào màn đêm đặc quánh mùi tanh tưởi của cống rãnh thành Lạc Dương. Hắn ngã vật xuống con hẻm tối tăm, hơi thở hổn hển kéo theo từng vệt máu tươi trào ra từ khóe môi nứt nẻ. Lạnh. Cả thân thể hắn run rẩy bần bật, không chỉ vì cơn gió đông cắt da cắt thịt lùa qua khe tường đổ nát, mà còn vì sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm can. Hắn đói, đói đến mức dạ dày co thắt từng cơn, đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào do lũ lưu manh đường phố ban tặng.
Thành Lạc Dương, một trong những đại thành cổ kính nhất của Thiên Lan vực, thường được miêu tả như một bức tranh hùng vĩ với những mái ngói xanh lam vươn cao, những con phố lát đá hoa cương nhộn nhịp thương nhân, và linh khí lượn lờ quanh các tông môn tu luyện. Nhưng đối với những kẻ phàm nhân thấp hèn như Lâm Phàm, Lạc Dương chỉ là một cái bẫy chết chóc, nơi mỗi ngày đều là một cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt. Hắn là một đứa trẻ mồ côi, bị bỏ lại trước cổng một ngôi miếu hoang từ khi còn đỏ hỏn, lớn lên nhờ vào những mẩu bánh mốc, những bộ quần áo rách rưới nhặt được từ bãi rác, và ánh mắt khinh miệt của thế nhân. Tuổi mười sáu, hắn đã mang theo vô số vết sẹo cũ chồng chất vết sẹo mới, như những ký hiệu đau thương trên bản đồ cuộc đời vô định.
Ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua kẽ hở giữa hai tòa nhà cao tầng, đổ xuống vũng nước đục ngầu, phản chiếu hình ảnh một thiếu niên gầy gò như bộ xương di động. Mái tóc đen bết dính mồ hôi và bụi bẩn, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu hoắm nhưng vẫn ánh lên một tia bướng bỉnh, một ngọn lửa nhỏ bé không cam lòng bị dập tắt. Hắn đưa tay chạm vào vết thương đang rỉ máu trên sườn, cảm giác nhói buốt khiến cơ mặt hắn giật giật. Lại là bọn đệ tử ngoại môn của Phù Vân Tông. Chúng chỉ vì một câu nói lỡ lời của hắn khi hắn vô tình va phải chúng trên chợ, đã không ngần ngại dùng linh lực đánh hắn bay xa, mặc kệ hắn chỉ là một phàm nhân yếu ớt. Cái gọi là "luật rừng" ở đây không chỉ áp dụng cho kẻ mạnh với kẻ yếu, mà còn là ranh giới không thể vượt qua giữa người phàm và tu sĩ.
Cơn đói cồn cào bỗng trở nên mãnh liệt, lấn át cả nỗi đau thể xác. Lâm Phàm ngẩng đầu, cố hít lấy một hơi khí lạnh buốt, cảm nhận mùi ẩm mốc của đất, mùi thối rữa từ bãi rác gần đó, và thoang thoảng mùi hương cay nồng của rượu từ tửu quán đầu hẻm. Hắn cần thứ gì đó để ăn, bất cứ thứ gì. Cơn tuyệt vọng dâng lên, hòa lẫn với sự tủi nhục. Cả đời hắn, có lẽ sẽ kết thúc trong một con hẻm bẩn thỉu này, không một ai hay biết, không một ai thương tiếc.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Đột nhiên, một tia sáng yếu ớt lọt vào tầm mắt Lâm Phàm. Không phải ánh trăng, cũng không phải đèn lồng. Đó là một thứ ánh sáng xanh biếc, mờ ảo, phát ra từ một kẽ nứt sâu hoắm trên bức tường cũ kỹ đối diện. Tò mò, hay đúng hơn là sự tuyệt vọng không còn gì để mất, đã thôi thúc hắn. Hắn lết từng bước chân nặng nhọc, mỗi cử động đều khiến xương cốt kêu răng rắc. Lớp rêu phong dày đặc trên bức tường tỏa ra mùi ẩm ướt, tanh nhẹ. Hắn dùng ngón tay run rẩy cậy một mảnh gạch vụn, mở rộng kẽ nứt.
Bên trong kẽ nứt là một không gian nhỏ hẹp, tối om như hố đen. Nhưng thứ ánh sáng xanh biếc ấy vẫn ở đó, dường như từ sâu thẳm bên trong. Cảm giác lạnh lẽo đột ngột tăng lên, nhưng không phải cái lạnh buốt của gió, mà là một sự lạnh lẽo kỳ dị, như chạm vào một khối băng vạn năm. Hắn cẩn thận đưa tay vào, chạm phải một vật thể cứng rắn, tròn trịa, trơn láng. Kéo ra, thứ đó nằm gọn trong lòng bàn tay hắn, phát ra thứ ánh sáng xanh lung linh huyền ảo.
Đó là một viên đan dược.
Nó không lớn, chỉ bằng đầu ngón tay cái, nhưng toàn thân trong suốt như ngọc bích, bên trong ẩn hiện những tia sáng đỏ như mạch máu, tựa như có sinh mệnh. Một mùi hương thảo mộc cổ xưa, thanh thoát nhưng lại mang theo chút vị kim loại tanh nồng, xộc thẳng vào mũi Lâm Phàm, khiến tinh thần hắn hơi chấn động. Hắn chưa bao giờ thấy thứ gì như vậy. Đây chắc chắn không phải là đan dược tầm thường mà các lang y trong thành hay bán. Viên đan dược này dường như tự nó đang "thở", tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại mang theo sức sống kỳ lạ.
"Thứ... thứ này là gì?" Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, một tiếng gọi vô hình từ sâu thẳm viên đan dược, như thể nó đang mời gọi hắn. Trong đầu hắn chợt hiện lên một ý nghĩ điên rồ: Ăn nó.
Ngu ngốc. Hắn là một phàm nhân, chưa từng tu luyện. Ăn một viên linh đan không rõ nguồn gốc, rất có thể sẽ chết không toàn thây. Nhưng cái chết... chẳng phải hắn cũng đang cận kề sao? Cái đói, cái lạnh, những vết thương, sự tuyệt vọng... Tất cả đã đẩy hắn đến bờ vực của sự liều lĩnh. Hắn không còn gì để mất.
Một giọt máu từ vết thương trên tay Lâm Phàm khẽ rơi xuống viên đan dược. KỲ LẠ! Viên đan dược xanh biếc bỗng hấp thu giọt máu ấy, tia sáng đỏ bên trong trở nên rực rỡ hơn, và một cảm giác ấm nóng, đầy khao khát truyền thẳng lên lòng bàn tay hắn. Như một con thú bị bỏ đói bấy lâu nay, viên đan dược dường như đã tìm thấy "thức ăn" của mình.
Lâm Phàm không chút do dự. Hắn đưa viên đan dược lên miệng. Vị ngọt lợ, hơi tanh và một chút chua chát lan tỏa trên đầu lưỡi, sau đó là một cảm giác mát lạnh như băng tuyết trượt xuống cổ họng. Viên đan dược tan ra ngay lập tức, hóa thành một dòng chất lỏng xanh biếc, mang theo những tia sáng đỏ rực, ào ào chảy thẳng xuống đan điền.
"Aaaaa!" Lâm Phàm hét lên một tiếng đau đớn xé lòng. Toàn thân hắn co giật dữ dội, như bị hàng ngàn mũi kim châm cùng lúc. Dòng chất lỏng xanh biếc kia không hề hiền hòa, nó giống như một cơn lũ quét dữ tợn, xông thẳng vào mọi ngóc ngách trong cơ thể hắn. Từng tấc kinh mạch, vốn dĩ tắc nghẽn và yếu ớt của một phàm nhân, giờ đây bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn, lặp đi lặp lại trong một vòng xoáy đau đớn không ngừng.
Hắn cảm nhận rõ ràng từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét, đang vỡ vụn rồi tái tạo. Da thịt hắn nóng bừng như lửa đốt, rồi lại lạnh buốt như băng xuyên tim. Một luồng năng lượng khổng lồ, hỗn loạn và nguyên thủy, bùng nổ trong đan điền hắn. Đó không phải là linh khí, mà là một thứ gì đó còn cổ xưa hơn, hoang dã hơn. Nó mang theo một ý chí thôn phệ mãnh liệt, như muốn nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Lâm Phàm, hòa lẫn với bụi bẩn và máu, tạo thành những vệt bùn đen. Hắn nghiến chặt răng, đôi mắt mở to trợn trừng, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Hắn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, tiếng máu chảy rần rật trong mạch, tiếng xương cốt ken két như đang bị nghiền nát. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền lá giữa cơn bão táp, sắp bị xé tan thành từng mảnh.
"Không... không thể chết!" Một ý niệm bướng bỉnh trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn hắn. Hắn đã trải qua quá nhiều đau khổ, quá nhiều tủi nhục để rồi chết một cách vô ích như thế này. Hắn không cam lòng! Ngọn lửa sống sót nhỏ bé trong hắn bùng cháy dữ dội, chống lại ý chí thôn phệ của viên đan dược.
Kỳ lạ thay, ngọn lửa ý chí ấy dường như đã kích hoạt một phản ứng nào đó. Dòng năng lượng hỗn loạn trong đan điền hắn đột nhiên ngừng lại một chút, rồi chậm rãi, bắt đầu tự tổ chức lại. Nó không còn xé toạc kinh mạch của hắn một cách mù quáng nữa, mà bắt đầu tuần hoàn theo một quỹ đạo mới, tựa như một con sông lớn đang tìm cho mình một dòng chảy. Từng sợi năng lượng xanh đỏ đan xen, luồn lách qua các kinh mạch, mở rộng chúng ra một cách từ tốn hơn, nhưng vẫn không kém phần đau đớn.
Cảm giác đau đớn dần dịu đi, thay vào đó là một sự tê dại, sau đó là một cảm giác sảng khoái kỳ lạ. Lâm Phàm thở phào, miệng há hốc. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân, từng khúc xương của mình đang trở nên cứng cáp hơn, mạnh mẽ hơn. Linh khí vốn dĩ mờ nhạt trong không khí, giờ đây như được kéo về phía hắn, bị một lực vô hình hút vào cơ thể hắn thông qua lỗ chân lông. Hắn không hề cố ý, nhưng luồng linh khí ấy cứ thế tự động tràn vào, được dòng năng lượng xanh đỏ trong đan điền hắn "thôn phệ" và chuyển hóa.
Một cảm giác no đủ, tràn đầy sức sống dâng lên. Cái đói cồn cào biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự thanh thoát, nhẹ nhàng. Hắn đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã vững vàng hơn rất nhiều. Hắn vung tay, một luồng sức mạnh mới mẻ tuôn trào. Hắn cảm thấy mình có thể nhấc bổng một tảng đá mà trước đây phải dùng hết sức mới lay chuyển được.
Lâm Phàm đưa mắt nhìn quanh. Thế giới xung quanh dường như đã thay đổi. Màu sắc trở nên sắc nét hơn, âm thanh rõ ràng hơn, mùi hương nồng nàn hơn. Hắn có thể nghe thấy tiếng chuột rúc rích trong cống rãnh cách đó vài chục trượng, tiếng gió lùa qua tán lá cây cổ thụ cách xa cả dặm, thậm chí là tiếng linh khí luân chuyển trong không khí, như một bản giao hưởng thầm lặng mà trước đây hắn chưa từng nghe thấy.
Hắn thử tập trung tinh thần. Một dòng ý niệm kỳ lạ xuất hiện trong đầu hắn. Đó là một hình ảnh, một đồ án cổ xưa, khắc họa một viên đan dược màu xanh đỏ tương tự như viên hắn vừa nuốt, và bên cạnh nó là những dòng chữ cổ loằng ngoằng, hắn không thể đọc được. Nhưng có một vài từ ngữ dường như tự động hiện ra trong tâm trí hắn, như thể đã được khắc sâu vào linh hồn: "Thôn Phệ Vạn Vật... Đoạt Thiên Cơ... Phản Phệ Vạn Linh..."
Lâm Phàm giật mình lùi lại một bước, đập lưng vào bức tường lạnh lẽo. Thôn Phệ Vạn Vật? Đoạt Thiên Cơ? Phản Phệ Vạn Linh? Những từ ngữ này mang theo một khí tức cổ xưa, hùng tráng, nhưng cũng đầy rẫy sự nguy hiểm. Viên đan dược này, rốt cuộc là thứ gì? Nó đã biến hắn thành loại quái vật gì?
Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Một luồng khí mờ ảo xanh đỏ nhẹ nhàng quấn quanh ngón tay. Hắn thử tập trung, và luồng khí ấy dường như nghe theo ý hắn, biến thành một tia sáng nhỏ rồi tan biến. Một cảm giác kết nối sâu sắc, một sự hòa hợp kỳ lạ giữa hắn và năng lượng trong cơ thể. Hắn không còn là phàm nhân yếu ớt nữa. Hắn đã bước vào con đường tu luyện, nhưng bằng một cách thức chưa từng có.
Viên đan dược đã không giết hắn. Ngược lại, nó đã ban cho hắn một cơ duyên nghịch thiên. Nhưng cùng lúc, nó cũng là một quả bom hẹn giờ tiềm tàng. "Phản Phệ Vạn Linh"... Nếu hắn không kiểm soát được nó, liệu hắn có biến thành một con quái vật chỉ biết thôn phệ, hủy diệt mọi thứ xung quanh?
Nỗi sợ hãi xen lẫn sự phấn khích dâng lên trong lòng Lâm Phàm. Hắn đã sống trong bóng tối quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều tủi nhục. Giờ đây, hắn có cơ hội để thay đổi vận mệnh. Hắn sẽ không bỏ lỡ.
Đột nhiên, một âm thanh lạ lùng vọng đến từ cuối con hẻm. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng áo giáp va chạm nhẹ, và một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực.
"Lão phu cảm nhận được một luồng linh lực hỗn loạn bùng nổ ở đây. Xem ra, có kẻ đã đánh cắp 'Vạn Linh Huyết Đan' mà ta đã phong ấn!"
Lâm Phàm rùng mình. Vạn Linh Huyết Đan? Chẳng lẽ, thứ hắn vừa nuốt... là thứ mà một cường giả nào đó đang tìm kiếm? Và kẻ đó đã đến! Hắn quay phắt lại, đôi mắt mở to nhìn về phía cuối hẻm, nơi bóng đêm đang dần hiện rõ ba bóng người cao lớn, khoác áo giáp đen, tay cầm trường kiếm. Luồng khí tức cường đại tỏa ra từ bọn họ không phải là thứ mà một phàm nhân như Lâm Phàm có thể đối kháng. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm chết người, một bản năng sinh tồn sâu thẳm gào thét trong hắn.
"Không thể nào... chúng tới nhanh vậy sao?" Hắn lùi lại, va vào bức tường gồ ghề. Cảm giác đau đớn không còn rõ rệt, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn. Hắn mới chỉ vừa nhận được cơ duyên, còn chưa kịp hiểu rõ nó, giờ đã phải đối mặt với nguy hiểm cận kề. Cái thế giới tu tiên này, đúng là tàn khốc đến không ngờ.
Ba người áo đen tiến lại gần, ánh mắt sắc lạnh như dao găm quét qua từng ngóc ngách. Người dẫn đầu là một lão nhân râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sâu hoắm như chim ưng. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, ánh mắt dừng lại ở luồng khí xanh đỏ mờ ảo vẫn còn vương vấn trên người Lâm Phàm. Một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi lão.
"Tiểu tử, ngươi thật to gan! Dám nuốt Vạn Linh Huyết Đan của lão phu! Ngươi... muốn chết sao?" Giọng nói của lão nhân vang vọng trong con hẻm, mang theo uy áp kinh người của một cường giả. Ánh mắt lão như xuyên thấu qua thân thể Lâm Phàm, nhìn thẳng vào viên đan dược đang nằm trong đan điền hắn.
Lâm Phàm cảm thấy toàn thân cứng đờ. Không còn nghi ngờ gì nữa. Chính là lão ta! Lão ta đã phong ấn viên đan dược ở đây, và giờ hắn đã trở thành kẻ trộm bất đắc dĩ. Trong một khoảnh khắc, hắn cảm thấy mình như một con kiến bé nhỏ đứng trước một ngọn núi khổng lồ, không có chút hy vọng nào.
Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt hắn. Viên đan dược đã cho hắn sức mạnh, đã mở ra con đường tu luyện. Hắn không thể chết ở đây được! Hắn phải sống!
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[cẩn thận] Lâm Phàm giữ khoảng cách, tìm kiếm sơ hở để bỏ chạy, dùng những con hẻm phức tạp làm lợi thế.
An toàn
🔥
[chiến đấu] Lâm Phàm dồn hết sức lực vừa có được, tung ra một đòn tấn công bất ngờ vào kẻ địch, hy vọng có thể mở đường máu.
Táo bạo
✨
[mưu trí] Lâm Phàm giả
Bất ngờ
7
Thôn Phệ Chi Khát
9,564 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khát Vọng Thôn Phệ
10,480 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tỉnh Giấc, Thôn Phệ Đạo
8,811 từ
🔒 Đăng nhập
10
Huyết Chiến Động Phủ Cổ
11,254 từ
🔒 Đăng nhập
11
Dị Biến Huyết Đan
7,223 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Đan Thôn Phệ, Linh Mạch Khai Mở
11,342 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Đan Diễn Biến, Ma Ảnh Hiện Hình
12,267 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Đan Thôn Phệ, Đạo Tâm Khắc Nghiệt
12,546 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyết Mạch Vặn Xoắn, Thiên Cơ Bại Lộ
8,411 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Hồn Tái Sinh, Loạn Thế Phù Trần
11,001 từ
🔒 Đăng nhập
17
Huyết Nhục Tái Sinh, Đạo Tâm Kiên Trì
9,741 từ
🔒 Đăng nhập
18
Kim Đan Vây Sát: Hắc Ám Thức Tỉnh
9,065 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ma Uy Thực Huyết
9,701 từ
🔒 Đăng nhập
20
Vô Tận Chi Đạo
4,787 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?