Tô Trần mở mắt, cảm giác đầu tiên không phải sự chói chang của mặt trời mà là mùi máu tanh nồng và tiếng gào thét thảm thiết. Hắn hoảng hốt nhìn quanh, cảnh tượng trước mắt khiến hắn đứng hình: một chiến trường hoang tàn, thi thể chất chồng, pháp bảo vỡ vụn. Một đạo kiếm quang xanh biếc xẹt qua không trung, xé tan mây đen, chiếu rọi khuôn mặt đầy vẻ tuyệt vọng của hắn.
"Ta... đang ở đâu đây?" Giọng Tô Trần khản đặc, xa lạ. Hắn cúi đầu nhìn, đôi bàn tay vốn mềm mại giờ chai sạn, vết chai hằn sâu như những dấu ấn của năm tháng khổ luyện. Trong đan điền, linh khí cuộn trào, mạnh mẽ gấp trăm lần so với khi hắn còn ở Địa Cầu. Hắn... đã trở thành một tu sĩ Luyện Khí tầng chín!
Một ký ức xa lạ ập đến, xé toạc tâm trí hắn. Hắn không còn là Tô Trần của thế giới hiện đại, mà là một đệ tử ngoại môn của Thiên Kiếm Tông, đang trên đường hộ tống một nhóm phàm nhân di tản khỏi chiến loạn. Nhưng chiến loạn này... lại không hề tồn tại trong lịch sử tu tiên mà hắn từng đọc. "Thiên Âm Giáo... xâm lược Thiên Kiếm Tông vào năm Vĩnh An thứ 312?" Hắn lẩm bẩm, mồ hôi lạnh toát ra. "Lịch sử ghi chép, Thiên Âm Giáo bị diệt vong vào năm Vĩnh An thứ 300, bởi liên minh các chính đạo. Chiến tranh này... là một biến số!"
Một tiếng gầm vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Trần. Một con yêu thú cấp hai, mình phủ vảy thép, đôi mắt đỏ ngầu, lao thẳng về phía hắn. Nó đã bị thương nặng, nhưng sự điên cuồng trong ánh mắt cho thấy nó sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Xung quanh, các đệ tử ngoại môn khác đã ngã xuống, chỉ còn mình hắn đứng vững giữa đống đổ nát. Pháp bảo duy nhất của hắn, một thanh phi kiếm bình thường, đang rung lên bần bật trong tay.
"Đệ tử Thiên Kiếm Tông, ngươi dám cản đường ta?" Yêu thú gầm gừ, hơi thở tanh tưởi phả vào mặt Tô Trần. Nó không còn quan tâm đến những tu sĩ Trúc Cơ đang giao chiến phía xa, mà chỉ muốn xé xác kẻ yếu ớt trước mắt để trút giận. Tô Trần cảm nhận được sự áp bức từ linh lực cuồng bạo của yêu thú, dù chỉ là cấp hai, nhưng lúc này hắn đã kiệt sức. Hắn chưa từng trải qua một trận chiến sinh tử nào như thế này.
Trái tim hắn đập mạnh như trống, nhịp đập ấy vang dội trong tai. Hắn biết, nếu bỏ chạy, những phàm nhân đang ẩn nấp phía sau sẽ bị yêu thú này xé xác. Nhưng nếu đối đầu, hắn sẽ chết. Sức mạnh chênh lệch quá lớn, hơn nữa hắn còn chưa quen với cơ thể và sức mạnh mới. Một tia sáng lóe lên trong đầu, ký ức về một trận pháp cổ xưa mà hắn từng đọc trong sách cổ của Thiên Kiếm Tông. Liệu có kịp không?
