Vô Cực biết mình sẽ chết. Chỉ là vấn đề thời gian. Từ khi ý thức được sự tồn tại của “nó” trong huyết quản, mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều như một lời nhắc nhở rằng hắn đang sống trên một sợi dây mảnh mai, bắc ngang vực sâu vô tận của sự diệt vong. Thiên Ma Huyết Mạch – cái tên nghe oai vệ, nhưng với hắn, nó là xiềng xích, là lời nguyền rủa của trời xanh, biến con đường tu tiên vốn đã gian nan thành một hành trình tự hủy diệt.
Hôm nay, cái chết lại càng gần kề.
Trong động đá lạnh lẽo, ẩm ướt, Vô Cực ngồi xếp bằng, lưng tựa vào vách đá phủ đầy rêu xanh rì, cảm nhận từng đợt đau nhói chạy dọc kinh mạch. Linh khí xung quanh, vốn là nguồn sống của tu sĩ, lại như những mũi kim châm, xuyên thấu da thịt hắn, khuấy động dòng máu sôi sục bên trong. Hắn đang cố gắng dẫn dắt một luồng linh khí mỏng manh vào đan điền, một việc đơn giản như hít thở đối với Luyện Khí tầng một bình thường, nhưng với hắn, mỗi lần đều như đi trên lưỡi dao.
“Grừ…” Hắn khẽ rên, đôi môi nứt nẻ, vị máu tanh nhàn nhạt nơi đầu lưỡi.
Linh khí không đi theo lộ tuyến tu luyện thông thường. Mỗi khi chạm vào Thiên Ma Huyết Mạch, nó bị một lực lượng vô hình bẻ cong, xoắn vặn, rồi phun trào ngược trở lại, tàn phá nội phủ. Không thể tu luyện theo chính đạo, hắn chỉ có thể thử nghiệm những công pháp tạp nham, những con đường rẽ trái, rẽ phải mà không một ai dám chạm vào. Hiện tại, hắn đang cố gắng “bẻ lái” luồng linh khí đi vòng qua những điểm huyết mạch tập trung nhất, một phương pháp chậm chạp, đầy rủi ro, nhưng là hy vọng duy nhất để không bị chính linh khí nghiền nát.
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần, tạo thành một âm thanh đơn điệu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mùi đất ẩm, mùi rêu mục và một chút hương nồng của thạch nhũ hòa quyện, len lỏi vào từng thớ thịt. Vô Cực nhắm chặt mắt, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm, tập trung vào dòng chảy năng lượng hỗn loạn bên trong. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng tế bào trong cơ thể mình đang rung lên dữ dội, như một bản giao hưởng của sự đau đớn và cố chấp. Đây là cảnh giới Luyện Khí tầng một, một tầng mà hầu hết đệ tử Thanh Phong Môn đã đạt được từ năm mười hai tuổi, trong khi hắn, ở tuổi mười lăm, vẫn đang vật lộn từng chút một.
Nếu cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ chết vì kiệt sức trước khi kịp đột phá. Hoặc tệ hơn, bị chính huyết mạch của mình đốt cháy thành tro bụi.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Bảy năm trước, khi còn là một đứa trẻ mười tuổi, một vị trưởng lão Thanh Phong Môn đã phát hiện ra hắn có "Thiên Ma Huyết Mạch" sau một lần kiểm tra tư chất toàn tông. Ánh mắt sợ hãi, ghê tởm của vị trưởng lão đó, cùng với lời tuyên bố về "ma khí" trong huyết quản, đã biến hắn từ một đứa trẻ bình thường thành một dị nhân, một tai họa tiềm tàng. Thanh Phong Môn không đuổi hắn, nhưng cũng không dạy hắn. Hắn bị đẩy ra rìa, sống trong một căn lều tồi tàn dưới chân núi, chỉ được phát cho những cuốn công pháp Luyện Khí cơ bản nhất mà không ai thèm đọc, và tự mình mò mẫm con đường tu luyện. Hắn hiểu, tông môn chỉ giữ hắn lại để giám sát, để khi Thiên Ma Huyết Mạch bộc phát, họ có thể xử lý kịp thời.
“Chết tiệt!”
Một luồng linh khí phản phệ mạnh mẽ hơn, như một ngọn sóng hung hãn đánh thẳng vào đan điền, khiến hắn ho ra một ngụm máu tươi. Máu bắn lên vách đá, đỏ sẫm trên nền rêu xanh. Đầu óốc Vô Cực ong lên, toàn thân run rẩy. Hắn biết, nếu cứ cưỡng ép tu luyện, chỉ trong vài ngày nữa, kinh mạch của hắn sẽ nứt vỡ.
Không còn cách nào khác. Hắn phải tìm được Hắc Thạch Hoa.
Hắc Thạch Hoa là một loại linh thảo hiếm, mọc ở những nơi âm u, ẩm ướt, có khả năng xoa dịu dòng chảy linh khí hỗn loạn, dù chỉ là tạm thời. Nó không thể giải quyết triệt để vấn đề Thiên Ma Huyết Mạch, nhưng có thể giúp hắn ổn định cảnh giới Luyện Khí tầng một đang trên bờ vực sụp đổ, cho hắn thêm chút thời gian để tìm một con đường sống khác. Tông môn không bao giờ cung cấp những vật phẩm như vậy cho một đệ tử ngoại môn bị ruồng bỏ như hắn.
Vì thế, Vô Cực phải tự mình đi vào Ám Khê Lâm, khu rừng bị nguyền rủa nằm ở phía tây Thanh Phong Môn, nơi ngay cả đệ tử nội môn cũng phải e ngại.
Đứng dậy, Vô Cực cảm thấy cơ thể nặng trĩu, mỗi khớp xương đều kêu răng rắc. Ánh mắt hắn lướt qua những vết sẹo cũ trên cánh tay, rồi dừng lại ở một vết xước mới ở bắp tay. Đó là kết quả của lần chạm trán với một con Hắc Lang hung hãn ba ngày trước, khi hắn đang cố gắng thu thập một loại thảo dược thông thường. Một lời nhắc nhở rằng thế giới này không có chỗ cho kẻ yếu, và hắn phải cẩn thận hơn bất kỳ ai.
“Mỗi bước đi đều là tranh đoạt từ tử thần,” hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc. Đó không chỉ là câu nói an ủi, mà là châm ngôn sống của hắn.
Hắn kiểm tra lại những vật dụng ít ỏi: một con dao găm cùn, hai lá bùa Hỏa Cầu cấp thấp đã gần hết linh lực, và một lọ đan dược hồi phục sơ sài do chính hắn tự chế từ những nguyên liệu cặn bã nhất. Tất cả đều không đáng giá, nhưng trong tay hắn, chúng là những vũ khí quý giá.
Rời khỏi động đá, không khí bên ngoài mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm của rừng cây. Những tia nắng yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng vàng lấp lánh trên nền đất. Ám Khê Lâm hiện ra trước mắt Vô Cực. Khác với vẻ bình yên của những khu rừng ngoại vi tông môn, nơi đây mang một vẻ đẹp hoang dã, hùng vĩ nhưng cũng đầy chết chóc. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức vài người ôm không xuể, cành lá đan xen chằng chịt, che khuất cả bầu trời. Linh khí trong rừng đậm đặc hơn, nhưng cũng ẩn chứa một thứ khí tức âm lãnh, khiến người ta rợn gáy.
Đây là một bí cảnh tự nhiên, một nơi mà thần linh đã bỏ quên, hoặc một nơi mà ác mộng đang ngủ say. Truyền thuyết kể rằng, sâu bên trong Ám Khê Lâm có những di tích cổ xưa của một nền văn minh đã sụp đổ, và những linh thú thượng cổ vẫn còn lang thang. Vô Cực không quan tâm đến những truyền thuyết đó. Hắn chỉ cần Hắc Thạch Hoa, mọc ở một hang động nhỏ bên cạnh thác nước Cửu U, sâu trong khu rừng.
Vô Cực tiến sâu vào rừng, bước chân nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động. Đôi mắt hắn liên tục quét ngang dọc, quan sát từng cái lá rung rinh, từng gợn sóng trên mặt đất. Hắn không có thần thức mạnh mẽ của một tu sĩ cao cấp, nhưng bù lại, hắn có trực giác nhạy bén của một kẻ sống sót. Hắn lắng nghe tiếng gió rì rào, tiếng côn trùng kêu, tiếng lá cây xào xạc, cố gắng phân biệt đâu là âm thanh tự nhiên, đâu là tiếng động của nguy hiểm tiềm ẩn. Mùi đất ẩm ngày càng đậm, pha lẫn mùi của xác động vật phân hủy, một dấu hiệu cho thấy có linh thú đang săn mồi gần đây.
Sau gần hai canh giờ, Vô Cực đã đi được một quãng đường khá xa. Hắn phải mất nhiều thời gian hơn người thường vì không dám bay lượn, và phải tránh né những khu vực có linh thú mạnh. Vô số lần hắn phải nấp mình sau những gốc cây cổ thụ, chờ đợi những con Hắc Báo hoặc Xích Hổ cấp thấp đi qua. Tim hắn đập thình thịch mỗi khi một con mắt đỏ ngầu lướt qua chỗ ẩn nấp của mình.
Cuối cùng, hắn cũng đến được thác nước Cửu U.
Một dòng thác trắng xóa đổ xuống từ vách đá cao hàng trăm trượng, tạo thành một hồ nước trong xanh sâu thẳm. Tiếng nước đổ ầm ầm vang dội khắp khu rừng, át đi mọi âm thanh khác. Sương mù từ thác bay lên, giăng mắc một màn trắng huyền ảo, khiến cảnh vật càng thêm phần thần bí. Phía sau màn sương, Vô Cực có thể lờ mờ nhìn thấy một hang động nhỏ, miệng hang bị dây leo chằng chịt che khuất. Nơi đó, chính là nơi Hắc Thạch Hoa sinh trưởng.
Vô Cực không vội vàng xông vào. Hắn ngồi xuống một tảng đá cách thác nước khoảng trăm trượng, hít sâu một hơi. Mùi hơi nước mát lạnh sộc vào mũi, làm dịu đi phần nào những cơn đau nhức trong cơ thể. Hắn nhắm mắt, lắng nghe, cố gắng cảm nhận bất kỳ dao động linh khí nào bất thường. Tiếng thác nước quá lớn, khiến mọi giác quan khác của hắn trở nên mờ nhạt.
Bỗng nhiên, một mùi tanh tưởi, hăng nồng xộc vào mũi hắn, vượt qua cả mùi ẩm ướt của thác nước. Đó là mùi của máu tươi, và một chút gì đó giống như mùi xạ hương nồng đậm. Vô Cực mở bừng mắt. Hắn biết, đó là mùi của linh thú. Hắn không cảm nhận được dao động linh khí mạnh mẽ, nhưng mùi này cho thấy con thú không hề yếu.
Hắn nhìn về phía hang động. Một bóng đen lướt qua. Không phải Hắc Thạch Hoa không có người canh giữ.
Một con Bích Nhãn Thử.
Vô Cực nheo mắt. Con chuột này chỉ lớn bằng một con chó nhỏ, nhưng toàn thân phủ lông xanh biếc, đôi mắt đỏ rực như hai viên hồng ngọc trong đêm tối. Nó đang gặm một cái xác linh thú nhỏ hơn, có vẻ là một con thỏ rừng, trên phiến đá trước cửa hang. Dao động linh khí của nó cho thấy nó đang ở khoảng Luyện Khí tầng ba, khá mạnh đối với một linh thú cấp thấp. Một con Bích Nhãn Thử bình thường chỉ ở Luyện Khí tầng một hoặc hai, nhưng con này lại lớn hơn, mạnh hơn, có lẽ do hấp thụ linh khí đặc biệt của thác nước.
Luyện Khí tầng một đối đầu với Luyện Khí tầng ba. Đây là một sự chênh lệch lớn, không phải chỉ là một cấp bậc. Luyện Khí tầng ba có thể dễ dàng nghiền nát Vô Cực bằng một đòn tấn công.
Vô Cực không bao giờ chiến đấu một cách ngốc nghếch. Hắn lùi lại, ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp. Tim hắn đập mạnh, nhưng tâm trí hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn quan sát con Bích Nhãn Thử. Nó rất cảnh giác, đôi mắt đỏ quét khắp xung quanh, cái mũi hếch lên ngửi ngửi. Nó không hề rời mắt khỏi cái xác, nhưng cũng không ngừng kiểm tra môi trường xung quanh.
Vô Cực biết, việc tấn công trực diện là tự sát. Hắn phải dùng mưu.
Hắn nhớ lại địa hình khu vực. Phía trên hang động có một vách đá dốc, trơn trượt do sương ẩm, nhưng cũng có một vài tảng đá lồi ra. Bên cạnh đó, thác nước chảy xiết, tạo ra một dòng xoáy nhỏ gần bờ.
Kế hoạch hình thành trong đầu hắn.
Đầu tiên, phải dụ con Bích Nhãn Thử ra xa hang động. Vô Cực nhặt một hòn đá nhỏ, gói nó vào một mảnh vải rách, rồi lặng lẽ ném về phía ngược lại với vị trí của hắn, cách con chuột khoảng mười trượng.
"Xoạt!"
Tiếng động nhỏ bé nhưng đủ để thu hút sự chú ý của con Bích Nhãn Thử. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự hung tợn, nó bỏ cái xác đang gặm dở, cảnh giác quay đầu về phía tiếng động. Nó không lao tới ngay, mà di chuyển chậm rãi, cơ thể thấp xuống, chuẩn bị tấn công bất cứ lúc nào.
Vô Cực nín thở, chờ đợi. Khi con Bích Nhãn Thử đã cách cửa hang khoảng năm trượng, hắn rút ra lá bùa Hỏa Cầu cấp thấp. Hắn không ném nó vào con chuột, mà ném vào một bụi cây khô cạnh vách đá phía trên hang động.
"Phụt!"
Một tiếng nổ nhỏ, không mạnh, nhưng đủ để tạo ra một cột lửa phụt lên, kèm theo khói và mùi cháy khét.
Con Bích Nhãn Thử giật mình. Nó không hề nghĩ tới có kẻ lại dám sử dụng hỏa thuật trong khu vực ẩm ướt này. Nó quay đầu nhìn về
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
8
Huyết Mạch Phản Phệ: Đạo Ngược Kỳ Kinh
10,843 từ
🔒 Đăng nhập
10
Huyết Mạch Ma Âm, Đạo Tâm Khảo Nghiệm
9,801 từ
🔒 Đăng nhập
11
Huyết Mạch Thôn Phệ, Đạo Tâm Kiên Cường
13,834 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Mạch Ma Ngục, Đạo Tâm Luyện Hỏa
12,047 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ma Ngục Thức Tỉnh: Nguyên Anh Sinh Tử
10,853 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ma Ngục Thức Tỉnh: Huyết Ảnh Phản Phệ
10,415 từ
🔒 Đăng nhập
15
Ma Ngục Huyết Ảnh: Đạo Tâm Bất Diệt
11,658 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyết Ảnh Ma Ngục: Đạo Tâm Quyết Đoạn
12,474 từ
🔒 Đăng nhập
17
Đạo Tâm Biến Cố, Ma Ảnh Hiện Hình
13,687 từ
🔒 Đăng nhập
18
Huyết Ngục Bạo Phá, Tâm Ma Phản Chiếu
12,449 từ
🔒 Đăng nhập
19
Huyết Hải Giữa Lòng, Chí Đạo Dưới Chân
7,640 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thể Ngộ Chí Đạo, Huyết Mạch Quy Nguyên
12,303 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?