Gió đêm rít qua khe cửa sổ tồi tàn, mang theo hơi lạnh cắt da thịt. Lâm Phàm cuộn mình trong tấm chăn rách bươm, khuôn mặt gầy gò phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Sáng mai là ngày hắn phải nộp Linh Thạch cống nạp cho Tông môn, nếu không… hình phạt sẽ là truất bỏ tu vi, đày xuống phàm tục. Đó là cái giá cho một đệ tử ngoại môn không có thiên phú, không có gia thế. Đã ba năm kể từ khi bước chân vào Vô Cực Kiếm Tông, tu vi của hắn vẫn dậm chân tại Luyện Khí tầng ba, xa vời vợi với cảnh giới Trúc Cơ. Trong cái thế giới mà cường giả vi tôn, hắn chỉ là một con kiến bé nhỏ, một phàm nhân đang cố gắng bấu víu lấy chút hy vọng tu tiên mỏng manh.
Đột nhiên, một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc ngực Lâm Phàm. Hắn hoảng hốt lồng tay vào áo, chạm phải một vật lạnh lẽo, sắc bén. Một mảnh vỡ kiếm hình tam giác màu đen tuyền, dường như vừa tách ra từ mặt đất, cắm sâu vào da thịt hắn. Máu tươi rỉ ra, thấm đẫm mảnh vỡ. Không kịp kêu lên, một luồng năng lượng hung bạo, cổ xưa ập thẳng vào đan điền, khuấy đảo từng tấc kinh mạch. Linh khí trong cơ thể Lâm Phàm vốn đã cằn cỗi, giờ như gặp dòng suối lũ, cuồn cuộn chảy xiết. Luyện Khí tầng ba… tầng bốn… tầng năm! Tốc độ đột phá kinh hoàng, vượt xa mọi lẽ thường.
Trong cơn mơ màng, Lâm Phàm thấy một bóng hình cổ xưa hiện hữu, đôi mắt sâu thẳm tựa tinh không. "Kẻ thức tỉnh… ngươi đã sẵn sàng chấp nhận vận mệnh?" Giọng nói trầm thấp vang vọng trong tâm trí, không rõ là nam hay nữ. Cùng lúc đó, mảnh vỡ kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, biến thành một thanh kiếm ngắn màu đen, chuôi kiếm khắc hình một con rồng đang ngậm ngọc. Thanh kiếm toát ra khí tức bá đạo, cổ xưa, như thể nó đã ngủ vùi qua hàng triệu năm. Hắn cảm nhận được một mối liên kết kỳ lạ, một sự cộng hưởng sâu sắc giữa bản thân và thanh kiếm. Đây không phải là một pháp bảo bình thường.
Sáng hôm sau, Lâm Phàm thức dậy, cảm giác toàn thân như lột xác. Linh khí trong đan điền cuồn cuộn, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Hắn đã đạt đến Luyện Khí tầng sáu! Một đêm đột phá ba cảnh giới! Điều này khiến hắn vừa mừng vừa sợ. Thanh kiếm đen vẫn nằm im trong lòng bàn tay, lạnh lẽo nhưng đầy quyền năng. Hắn bỗng hiểu ra, món đồ vật này chính là cơ duyên lớn nhất đời hắn, nhưng cũng là hiểm họa khôn lường. Sức mạnh này không thuộc về hắn, ít nhất là chưa.
Khi hắn vừa định rời khỏi phòng, cánh cửa gỗ bật mở. Một thân ảnh cao lớn, vẻ mặt cau có xuất hiện, chính là Vương Đại Ngưu – trưởng đội ngoại môn, kẻ chuyên bóc lột đệ tử yếu kém. Hắn liếc nhìn Lâm Phàm với ánh mắt khinh miệt. "Lâm Phàm, Linh Thạch đâu? Ngươi muốn nếm mùi 'Thanh Long Phá Thể' sao?"
