"Thằng chó Hùng kia! Mày nợ tiền thì trả đi chứ! Giờ còn bày đặt làm màu à?"
Âm thanh chói tai cắt ngang bữa tối đạm bạc trong căn hẻm nhỏ Quận 4. Hùng, sinh viên năm cuối trường NEU, nắm chặt đôi đũa. Mẹ anh, bà Lan, người phụ nữ gầy gò với mái tóc điểm bạc, run rẩy đứng dậy, cố gắng che chắn cho đứa con trai.
"Anh Ba, anh thông cảm. Thằng Hùng nó... nó chỉ vay 5 triệu đóng học thôi. Để tôi đi làm trả dần cho nó..." Giọng bà Lan yếu ớt.
Tên Ba Sẹo, kẻ cho vay nặng lãi khét tiếng khu này, cười khẩy, để lộ hàm răng ố vàng. Hắn và ba tên đàn em xăm trổ đầy mình, chặn đứng cửa nhà Hùng. "5 triệu à? Lãi mẹ đẻ lãi con, giờ là 50 triệu rồi con mụ già! Mày nghĩ tao tới đây để nghe mày khóc lóc à?" Hắn ném cái gạt tàn thuốc lá vào chân bà Lan.
Hùng bật dậy, mắt đỏ ngầu. "Đừng động vào mẹ tôi!" Anh lao tới, nhưng bị hai tên đàn em giữ chặt. Tiếng cười man rợ của Ba Sẹo vang lên. Hắn rút từ thắt lưng ra một con dao bấm sáng loáng.
"Tao cho mày hai lựa chọn: Một là con mẹ già này đi 'tiếp khách' cho tao ba tháng. Hai là mày đi 'hiến' một quả thận, tao coi như huề vốn." Hắn dí mũi dao vào cổ bà Lan, khiến bà sợ hãi ngất lịm đi.
Hùng vùng vẫy trong tuyệt vọng. Cả đời anh chưa từng hận bản thân đến thế. Anh chỉ muốn có tiền, muốn bảo vệ mẹ, nhưng anh quá yếu ớt, quá vô dụng!
Đúng lúc mũi dao sắp chạm vào cổ bà Lan, một giọng nói kim loại vang lên trong đầu Hùng, lạnh lẽo và uy quyền:
**[Đinh! Phát hiện Chủ Thể bị đe dọa nghiêm trọng!]** **[Hệ Thống Thần Hộ Vệ kích hoạt thành công!]** **[Nhiệm vụ khẩn cấp: Bảo vệ người thân khỏi hiểm nguy. Loại bỏ Ba Sẹo.]** **[Phần thưởng: Gói Tân Thủ: Sức Mạnh Thức Tỉnh (cấp S) + 100.000.000 VNĐ tiền mặt.]** **[Thất bại: Mẹ Chủ Thể bị tổn thương vĩnh viễn. Hệ Thống tự hủy.]**
Hùng sững sờ. Sức Mạnh Thức Tỉnh? 100 triệu? Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ. Anh cảm thấy một luồng năng lượng nóng bỏng bùng nổ trong cơ thể, cơ bắp căng cứng, thị lực trở nên sắc bén lạ thường. Hai tên đàn em giữ anh bỗng trở nên chậm chạp như rùa bò.
