Gia đình chuyển đến căn nhà mới và phát hiện một tấm gương cổ đặt ở cuối hành lang. Ban đầu, nó chỉ là vật trang trí, nhưng dần dần, những hình ảnh phản chiếu trong gương bắt đầu méo mó, biến dạng, rồi xuất hiện những bóng người không thuộc về thế giới này. Tấm gương không chỉ phản chiếu thực tại, mà còn là cánh cổng dẫn đến một chiều không gian kinh hoàng.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mặt Gương Lạ Lùng — Đọc thử miễn phí
Cái gương ở cuối hành lang nhìn chúng tôi như thể nó đã chờ đợi từ lâu lắm rồi, một sự chờ đợi lặng thinh kéo dài qua biết bao nhiêu mùa mưa nắng.
Tiếng động cơ xe tải chở đồ vừa khuất hẳn, để lại một khoảng trống rỗng trong không khí buổi chiều tà. Bụi đường còn vương vấn trong cuống họng, đắng chát. Mai ho nhẹ một tiếng, tựa người vào cánh cửa gỗ nặng nề của căn nhà mới. Mùi gỗ cũ ẩm mốc hòa với chút hương vôi mới phảng phất, quyện lại thành một thứ mùi lạ lẫm, vừa quen vừa xa. Thành, chồng cô, đang loay hoay với cái hộp đồ nghề, mồ hôi lấm tấm trên trán, rịn ra từng hạt lăn dài xuống thái dương. Hai đứa trẻ, bé Lan mười lăm tuổi và thằng An năm tuổi, đã chạy biến vào trong nhà, tiếng chân huỳnh huỵch vọng lại từ phía hành lang.
“An! Đừng chạy lung tung như thế, coi chừng vấp té!” Mai gọi với theo, giọng hơi khàn. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bết dính của mình, cảm thấy hơi nóng hầm hập phả ra từ bức tường gạch. Một ngày chuyển nhà thật sự vắt kiệt sức lực. “Mệt quá anh Thành à. Tối nay chắc mình ăn mì gói thôi.”
Thành không nói gì, chỉ gật đầu, vặn mạnh cái ốc vít cuối cùng vào khung cửa sổ. Tiếng kim loại cọt kẹt rồi im bặt. Anh quay sang nhìn Mai, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng vẫn ánh lên vẻ hài lòng. “Thôi kệ đi em, tạm bợ bữa đầu. Quan trọng là mình đã có nhà mới. Yên ổn rồi.” Anh vỗ nhẹ vào vai cô, rồi tự mình thở phào. Trong miệng anh giờ chỉ còn lại vị nhạt thếch của mệt mỏi và chút chua của nước cam đã uống từ trưa.
Căn nhà này, rộng rãi và cổ kính, đứng sừng sững giữa một con hẻm cụt vắng vẻ. Tường gạch rêu phong, mái ngói âm dương đã phai màu, nhưng bên trong lại được tu sửa khá tươm tất. Trần nhà cao, tạo cảm giác thoáng đãng, nhưng cũng khiến những âm thanh nhỏ nhất vang vọng xa hơn. Từ tiền sảnh, một hành lang dài hun hút dẫn vào sâu bên trong, nơi các phòng ngủ và bếp núc tọa lạc. Ánh sáng yếu ớt của bóng đèn sợi đốt còn chưa kịp lắp đặt đầy đủ, chỉ lọt thỏm trong không gian rộng lớn, hắt những vệt sáng vàng vọt lên bức tường đã bạc màu.
Lan và An đã dừng lại ở cuối hành lang. Tiếng cười khúc khích của thằng bé An vọng lại, xen lẫn tiếng Lan trách mắng. Mai và Thành trao đổi ánh mắt, rồi bước chậm rãi vào trong, mang theo những hộp đồ cuối cùng. Mùi ẩm mốc càng rõ rệt hơn khi họ đi sâu vào, như thể căn nhà này đã đóng cửa quá lâu, tích tụ hơi thở của thời gian.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
“Mẹ ơi, cái này là cái gì vậy?” An gọi lớn, giọng đầy tò mò.
Khi đến gần, Mai mới thấy thứ An đang chỉ vào. Đó là một tấm gương cổ, cực lớn, chiếm gần hết mảng tường ở cuối hành lang. Khung gương được chạm khắc cầu kỳ bằng gỗ mun đen bóng, với những đường nét uốn lượn hình dây leo và hoa văn lạ mắt mà cô chưa từng thấy bao giờ. Bề mặt gương hơi ngả màu bạc, như có một lớp sương mờ vĩnh cửu bao phủ, phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn phía trên, tạo ra một vệt lấp lánh như nước. Nó đứng sừng sững, im lìm, toát lên vẻ trang trọng và bí ẩn.
“Ôi trời, đẹp thật đấy!” Mai xuýt xoa, đưa tay chạm nhẹ vào lớp gỗ mịn màng nhưng lạnh lẽt. “Sao chủ nhà không mang đi nhỉ?”
Thành cũng bước tới, ngắm nghía. “Chắc là quá nặng, với lại cũng là đồ cổ rồi. Thấy bảo căn nhà này cũng có lịch sử lâu đời lắm. Chắc nó gắn liền với căn nhà này luôn đó em.” Anh đưa bàn tay thô ráp xoa lên mặt kính, để lại một vệt mờ trên lớp bụi mịn như nhung. Mùi bụi cũ, lẫn với mùi gỗ mục và một chút gì đó rất khó tả, giống như mùi hương trầm đã tàn lụi từ rất lâu, bỗng xộc lên mũi Mai, khiến cô rùng mình nhẹ.
Lan đứng lùi lại một chút, khoanh tay trước ngực. Đôi mắt đen láy của con bé chăm chú nhìn vào tấm gương, không chớp. Khuôn mặt nó thường ngày vẫn thờ ơ, nhưng giờ đây lại mang vẻ suy tư. “Kỳ lạ thật. Chủ nhà không cần à?”
An thì hiếu động hơn, thằng bé cố gắng nhón chân, đưa tay định chạm vào mặt gương. “Có gì trong đó vậy mẹ?”
“Không có gì đâu con, đó là cái gương thôi mà.” Mai cười, nhẹ nhàng kéo tay An ra. Cô nhìn vào tấm gương. Trong đó, hình ảnh gia đình cô phản chiếu lờ mờ, hơi nhạt nhòa, như một bức tranh cũ kỹ. Cô thấy mình, Thành, Lan và An, đứng chen chúc nhau, những nét mặt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên niềm vui nho nhỏ của ngày đầu về nhà mới. Mọi thứ đều bình thường, hoàn toàn bình thường. Trừ một chi tiết nhỏ: có vẻ như hình ảnh phản chiếu của Lan chậm hơn một tích tắc. Chỉ một tích tắc thôi, nhưng đủ để khiến Mai cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, như thể có một luồng gió vô hình vừa lướt qua. Cô chớp mắt, và hình ảnh trở lại bình thường, như chưa từng có gì xảy ra. Chắc do ánh sáng yếu và mắt cô mỏi. Cô tự nhủ.
Tối đó, sau bữa mì gói tạm bợ và qua loa, cả nhà đều đổ vật xuống giường. Thành ngáy khò khò. Lan chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. An thì nằm mơ, thỉnh thoảng lại ư ử vài tiếng trong chăn. Chỉ có Mai là trằn trọc. Căn nhà quá im lặng, một cái im lặng khác hẳn với sự tĩnh mịch thường thấy ở nhà cũ. Đây là một cái im lặng sâu hoắm, như thể nó nuốt chửng mọi âm thanh khác. Ngoài tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng Thành ngáy, cô không nghe thấy gì cả. Kể cả tiếng dế kêu hay tiếng chó sủa từ xa. Như thể cả thế giới bên ngoài đã ngừng lại.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng ru mình vào giấc ngủ. Nhưng mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh tấm gương ở cuối hành lang lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Lớp sương mờ trên mặt kính, khung gỗ đen chạm khắc tinh xảo, và cái khoảnh khắc hình ảnh Lan phản chiếu chậm hơn một tích tắc.
Đột nhiên, Mai nghe thấy một tiếng động. Lạch cạch. Rất khẽ. Nó không phải từ phòng ngủ của cô. Cũng không phải từ phòng Lan hay An. Nó phát ra từ phía hành lang. Cô nín thở lắng nghe. Lại một tiếng nữa. Lạch cạch. Như tiếng móng tay gõ nhẹ vào mặt kính.
Mai ngồi bật dậy. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn sang Thành, anh vẫn đang ngủ say. Cô liếc nhìn đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường. 2 giờ sáng. Cái giờ mà người ta vẫn nói là giờ ma quỷ dạo chơi. Một cơn ớn lạnh chạy khắp người cô. Cô nhủ thầm: *Chắc là chuột. Hoặc gió lùa làm mấy tấm ảnh treo tường va vào nhau.* Nhưng rõ ràng, không có gió, và trên hành lang cũng chưa treo bất kỳ tấm ảnh nào.
Cô từ từ vén chăn, bước xuống giường. Sàn gỗ lạnh buốt dưới chân. Cô rón rén đi ra khỏi phòng, từng bước chậm rãi, cẩn trọng. Hành lang giờ đây chìm trong bóng tối. Ánh đèn đường le lói từ ô cửa sổ phía trước chỉ đủ soi mờ mịt, tạo ra những bóng đổ dài ngoẵng, méo mó. Cái bóng của chiếc tủ giày trông như một con quái vật đang nhe nanh. Cái bóng của chậu cây cảnh trông như một hình nhân đang đứng đợi. Mùi gỗ mục, mùi ẩm mốc, và cái mùi hương trầm khó tả kia bỗng trở nên đậm đặc hơn, khiến cổ họng Mai khô khốc.
Tiếng động lại xuất hiện. Lần này rõ hơn. Không còn là lạch cạch nữa. Mà là một tiếng thì thầm. Rất nhỏ, rất yếu ớt, nhưng Mai chắc chắn không phải do cô tưởng tượng. Nó không phải tiếng người nói chuyện, mà là một thứ âm thanh rì rầm, như tiếng gió lùa qua lá khô, nhưng lại mang một ngữ điệu rất riêng, rất ma mị. Nó phát ra từ cuối hành lang. Từ phía tấm gương.
Mai đứng sững lại. Hai chân cô như đóng đinh xuống sàn. Cô muốn quay đầu chạy vào phòng, đánh thức Thành dậy, nhưng một sức mạnh vô hình nào đó lại giữ cô ở lại. Nỗi tò mò pha lẫn sợ hãi len lỏi trong từng tế bào. Cô liếm môi, cảm thấy vị mặn chát của nước bọt. Toàn thân cô run rẩy. Hơi lạnh từ hành lang bỗng trở nên thấu xương, như có ai đó vừa mở tung cửa sổ vào một đêm đông buốt giá.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ bước tới. Từng bước chân vang vọng trong sự im lặng đáng sợ của căn nhà. Cô tiến lại gần tấm gương. Càng gần, tiếng thì thầm càng rõ. Nó không phải là một ngôn ngữ mà cô có thể hiểu được, nhưng lại mang một sự cuốn hút đến ghê người. Như tiếng gọi của một thứ gì đó cổ xưa, bị lãng quên.
Khi chỉ còn cách tấm gương vài bước chân, Mai dừng lại. Trong bóng tối lờ mờ, tấm gương phản chiếu lại hình ảnh cô, nhỏ bé, cô độc. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Mọi thứ vẫn bình thường. Hoàn toàn bình thường.
Nhưng rồi, một vệt sáng mờ ảo bỗng hiện lên trên mặt gương, như có ai đó vừa rọi đèn pin từ phía bên kia. Và trong vệt sáng đó, Mai nhìn thấy một bóng hình. Không phải bóng hình cô. Cũng không phải bóng hình của bất kỳ ai trong gia đình cô. Đó là một bóng đen lờ mờ, thấp thoáng phía sau hình ảnh của chính cô. Nó không có hình thù rõ rệt, chỉ là một khối mờ ảo, nhưng cô có cảm giác nó đang đứng rất gần, thở rất gần. Và rồi, đôi mắt của bóng đen đó, hai chấm sáng rực rỡ và lạnh lẽo, bỗng chầm chậm hướng về phía cô.
Trong một khoảnh khắc kinh hoàng, Mai nhận ra rằng đó không phải là một hình ảnh phản chiếu. Nó là một cái gì đó *ở bên trong* tấm gương. Và nó đang nhìn chằm chằm vào cô.
Một tiếng thì thầm nữa vang lên, lần này rõ ràng hơn, như thể nó đang nói thẳng vào tai cô. Giọng nói ghê rợn, lảnh lót, nhưng lại nghe như tiếng trẻ con.
*“Mẹ ơi…”*
Đó là giọng của An. Con trai cô. Nhưng thằng bé đang ngủ say trong phòng.
Mai lùi lại một bước, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô định hét lên, nhưng cổ họng cô như bị bóp nghẹt. Cô nhìn vào tấm gương một lần nữa. Bóng đen đã biến mất. Chỉ còn lại hình ảnh phản chiếu của cô, vẫn đang đứng đó, với khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. Nhưng giờ đây, cô thấy một sự thay đổi. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy ma quái, bỗng hiện lên trên đôi môi của hình ảnh cô trong gương. Một nụ cười không phải của cô. Một nụ cười mà cô chưa từng thấy bao giờ.
Và rồi, đôi mắt của hình ảnh trong gương, đôi mắt của chính cô, bỗng chớp một cái. Rất chậm. Rất khác thường. Như thể có một ý thức khác đang điều khiển.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
🛡️ Quay lưng chạy thẳng vào phòng, đóng chặt cửa lại và đánh thức Thành dậy.
An toàn
🔥
🔥 Đưa tay chạm vào mặt gương, cố gắng nhìn rõ hơn bóng hình vừa xuất hiện.
Táo bạo
✨
✨ Thử hỏi xem liệu có ai đang ở đó không, và gọi tên An một lần nữa.
Bất ngờ
Bóng Đổ Đôi
9,007 từ
🔒 Đăng nhập
7
Nét Mờ Vết Cũ
9,902 từ
🔒 Đăng nhập
8
Lời Gọi Từ Phía Trong
9,850 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hơi Thở Lạnh Lẽo
8,443 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mùi Nhang Và Tiếng Hát
6,723 từ
🔒 Đăng nhập
11
Ánh Sáng Tàn Lụi
11,600 từ
🔒 Đăng nhập
12
Kẽ Nứt Thời Gian
8,827 từ
🔒 Đăng nhập
13
Hồn Vọng Mảnh Gương
6,172 từ
🔒 Đăng nhập
14
Bên Kia Ánh Gương
11,473 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hồi Chuông Của Ký Ức
9,483 từ
🔒 Đăng nhập
16
Ranh Giới Vỡ Vụn
11,623 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bóng Đêm Thủy Tinh
11,847 từ
🔒 Đăng nhập
18
Cánh Cổng Vô Định
14,214 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ánh Xạ Tử Thần
11,605 từ
🔒 Đăng nhập
20
Kết Liễu Ánh Chiếu
9,449 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.