Một cuốn sách cổ, bọc da người và viết bằng thứ mực đỏ rợn người,
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mực Đỏ Từ Thâm Cổ — Đọc thử miễn phí
Tiếng đồng hồ quả lắc trong phòng làm việc của Khải vẫn đều đặn tích tắc, một âm thanh quen thuộc đến mức gần như vô hình, nhưng đêm nay, nó lại văng vẳng như tiếng nhịp đập của một trái tim đơn độc giữa khoảng không tịch mịch. Ngoài cửa sổ, vầng trăng khuya bị mây đen che khuất một nửa, để lại những vạt sáng yếu ớt vật vờ trên những tán cây cổ thụ trong vườn, khiến khung cảnh vốn quen thuộc bỗng hóa nên xa lạ, hệt như một bức tranh thủy mặc chỉ phác họa bằng mực đen và nỗi ám ảnh. Khải, một tay vuốt nhẹ trang bìa cuốn sách cổ vừa nhận được từ chuyến đi công tác ở vùng sơn cước phía Bắc, cảm nhận rõ sự sần sùi lạnh lẽo dưới đầu ngón tay, một cảm giác rất thật, rất da thịt, không giống bất kỳ chất liệu da thuộc nào anh từng biết. Mùi ẩm mốc của sách cũ, pha lẫn chút hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ gia tiên ở gian ngoài vọng vào, dường như cũng không thể át đi cái mùi lạ lùng, hơi tanh, hơi nồng, như mùi máu khô đã bám víu qua bao năm tháng trên từng thớ giấy.
Chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt bóng chiếc gọng kính lên khuôn mặt Khải, làm đôi mắt anh thêm phần sắc lạnh khi chăm chú nhìn vào cuốn sách. Nó không quá lớn, chỉ cỡ bằng một cuốn kinh Phật cũ, nhưng dày dặn và nặng trịch một cách bất thường. Bìa sách, thay vì bằng da dê hay da bò như những cổ vật khác, lại có một độ mềm mại, co giãn đến rợn người. Những đường gân nổi mờ nhạt, cùng những lỗ chân lông li ti mà Khải phải dí sát mắt vào mới thấy rõ, khiến anh rùng mình. Không phải là da thuộc, anh nghĩ, đây đích thị là da người. Một suy đoán lạnh lẽo, một sự thật kinh hoàng mà anh cố gắng xua đuổi, nhưng bàn tay vẫn không thể ngừng vuốt ve, dò xét từng chi tiết. Lòng anh dấy lên một nỗi tò mò pha lẫn ghê tởm, như thể đang chạm vào một di vật từ cõi âm, một thứ gì đó vượt quá lẽ thường và sự hiểu biết của con người. Căn phòng, vốn luôn mang lại cảm giác an yên, tĩnh lặng, giờ đây dường như cũng bị thứ vật phẩm kỳ quái này nhuộm màu u ám. Gió đêm lùa qua khe cửa, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng, hay là tiếng thở dài của chính căn nhà cổ? Khải tự hỏi.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi nhang trầm đã tắt từ lâu nhưng vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây lại kết hợp với cái mùi tanh nồng từ cuốn sách, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quấn lấy vòm họng. Dù đã từng tiếp xúc với vô vàn cổ vật, từ những bức tượng cổ hằng hà sa số lời nguyền đến những cuộn kinh thư viết bằng huyết chú, Khải chưa bao giờ gặp một thứ nào ám ảnh đến vậy. Nó gợi lên hình ảnh của những ngôi miếu hoang tàn giữa rừng sâu, nơi hương khói đã lụi tàn từ lâu, nhưng vẫn còn đó những lời nguyền âm ỉ, đợi chờ kẻ vô tình chạm vào. Anh nhớ lại lời người bán sách ở một phiên chợ heo hút trên núi, một ông già gầy gò với đôi mắt đục ngầu và nụ cười móp méo, đã thì thầm: "Sách này có hồn, cậu ạ. Nó chỉ đợi kẻ hữu duyên... hay hữu nghiệp." Khải đã cười khẩy khi đó, cho rằng đó chỉ là lời rao hàng cũ rích, nhưng giờ đây, mỗi từ ngữ của lão già lại vang vọng trong tâm trí anh, như một điềm báo chẳng lành.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Khải đặt cuốn sách lên mặt bàn gỗ sồi đã bạc màu theo năm tháng, cảm nhận độ nặng của nó lún sâu xuống mặt gỗ. Có lẽ đây chỉ là một sự trùng hợp kỳ lạ, một cách chế tác độc đáo của một nền văn minh cổ xưa nào đó, anh cố gắng thuyết phục bản thân. Rằng những đường gân trên bìa sách chỉ là vết hằn của thời gian, của sự bào mòn. Nhưng khi anh đưa ngón tay chạm vào một vết sẹo nhỏ, hơi lồi lên trên bề mặt, cảm giác mềm mại như chạm vào lớp da thịt đã hóa chai sần của một cơ thể sống, lại khiến anh chùn bước. Phía góc phòng, chiếc quạt trần cũ kỹ vẫn quay đều, phát ra tiếng è è nhỏ xíu, nhưng dường như không khí vẫn đặc quánh, nặng nề đến khó thở. Khải với lấy ly nước nguội trên bàn, uống một ngụm. Nước lạnh ngắt trôi xuống cổ họng, nhưng không xua đi được cái cảm giác khô khốc, rát bỏng trong miệng.
Anh quyết định mở sách. Ngón tay run nhẹ, cảm giác không phải do hồi hộp, mà là một cơn ớn lạnh không tên chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang đứng ngay phía sau, thổi một luồng hơi lạnh buốt vào gáy. Một làn gió thoảng qua, và tiếng kẽo kẹt quen thuộc của cánh cửa chính lại vọng lên. Chắc là gió thôi, anh trấn an. Nhà cũ mà, thường hay có mấy tiếng động lạ. Nhưng anh vẫn không thể ngăn mình ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy bóng tối lờ mờ nơi hành lang dài dẫn ra gian thờ, im lìm và sâu thẳm, như một cái miệng khổng lồ đang há hốc.
Khi cuốn sách được mở ra, một mùi hương khác trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn. Không còn là mùi tanh máu khô mơ hồ, mà là mùi rêu phong ẩm ướt pha lẫn hương hoa lài dại, một mùi hương dễ chịu đến nao lòng, nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó bất an. Khải từng nghe bà nội kể, hương hoa lài trắng thường được dùng để ướp xác cho người đã khuất, giữ cho thi thể không bị phân hủy quá nhanh. Anh cau mày, những ý nghĩ ghê rợn cứ thế len lỏi vào tâm trí.
Những trang sách bên trong được làm từ một loại giấy màu ngà voi, mỏng manh nhưng dai bền đến lạ. Và chữ viết. Khải khẽ rùng mình. Toàn bộ cuốn sách được viết bằng một loại mực màu đỏ sẫm, thứ màu đỏ không phải là mực son hay huyết rồng, mà là màu đỏ của máu tươi đã đông lại, rồi lại tan ra, thấm đẫm vào từng thớ giấy. Chữ viết uốn lượn, tựa như những con giun đất đang bò ngoằn ngoèo trên bề mặt, nhưng lại mang một vẻ đẹp ma mị, hút hồn. Khải không hiểu thứ ngôn ngữ này. Nó không phải tiếng Hán, không phải tiếng Phạn, cũng không phải bất kỳ thứ tiếng cổ nào anh từng được học. Nó giống như những ký tự tượng hình, pha trộn với những nét vẽ nguệch ngoạc, thô sơ, nhưng lại đầy biểu cảm. Mỗi ký tự dường như là một lời nguyền, một linh hồn bị phong ấn, ẩn chứa một bí mật tăm tối.
Anh lật từng trang, nhẹ nhàng như thể sợ làm kinh động đến một thứ gì đó đang ngủ yên. Tiếng giấy sột soạt trong căn phòng im ắng nghe rõ mồn một. Anh chạm vào một ký tự. Nó không hề khô cứng, mà có một chút độ ẩm, một chút dính nhẹ, như thể mực vẫn còn ướt. Một cảm giác lạnh toát truyền từ đầu ngón tay lên đến cánh tay, rồi chạy dọc sống lưng. Khải giật mình rụt tay lại, nhìn chằm chằm vào ngón tay mình. Không có gì. Chỉ là cảm giác. Anh cười nhạt, tự nhủ mình đang tự hù dọa bản thân. Nhưng sự lạnh lẽo vẫn còn vương lại nơi đầu ngón tay, như một lời nhắc nhở không thể chối từ.
Đến trang thứ năm, Khải dừng lại. Một bức vẽ hiện ra. Không phải tranh minh họa, mà là một bức phác họa thô mộc, nhưng lại tỉ mỉ đến đáng sợ. Đó là hình ảnh một người phụ nữ, tóc dài xõa tung, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mở to vô hồn nhìn thẳng vào người đọc. Bên dưới bức vẽ, một loạt ký tự đỏ thẫm được viết chồng lên nhau, tạo thành một mảng màu tối sẫm, như một vũng máu đang lan dần. Cảm giác quen thuộc lại ùa về. Khải đã nhìn thấy đôi mắt đó ở đâu rồi? Anh cố gắng lục lọi trong ký ức, nhưng mọi thứ đều mờ mịt, như một giấc mơ vừa vụt tắt.
Thế rồi, một chi tiết nhỏ, rất nhỏ, nhưng lại đánh thẳng vào tâm trí anh. Mùi hương lài dại ban nãy, giờ đây dường như đậm đặc hơn, quấn lấy anh như một vòng tay vô hình. Cùng lúc đó, Khải nghe thấy. Một tiếng thì thầm. Rất khẽ, rất mờ, như tiếng gió lướt qua lá cây, nhưng lại mang theo âm hưởng của giọng người. Nó không phải từ bên ngoài, cũng không phải từ căn phòng. Nó đến từ... cuốn sách.
Anh ghé sát tai vào trang giấy. Tiếng thì thầm càng rõ hơn, như tiếng ai đó đang khóc thút thít, lẫn trong những lời cầu nguyện không rõ nghĩa. Tiếng khóc nghe não nề, ai oán, như tiếng khóc của một người đã trải qua muôn vàn đau khổ, giờ chỉ còn là một linh hồn lạc lối. Da gà trên cánh tay Khải dựng đứng lên, từng sợi tóc gáy như muốn bật khỏi da thịt. Không thể nào, anh thầm nghĩ. Đây chỉ là ảo giác. Mệt mỏi quá độ thôi.
Khải cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi đang bủa vây, anh dùng ngón tay day day thái dương. Đầu óc anh quay cuồng, như thể có một sợi dây vô hình đang siết chặt. Mắt anh liếc về phía chiếc gương lớn đặt trên tủ sách đối diện. Trong tấm gương, bóng lưng anh phản chiếu lại, tĩnh lặng. Nhưng có cái gì đó không đúng. Khải nhìn kỹ hơn. Khoảnh khắc anh quay đầu về phía cuốn sách, bóng lưng trong gương dường như vẫn còn nán lại một giây, không động đậy, rồi mới từ từ xoay theo. Một sự lệch pha nhỏ, nhưng đủ để khiến anh lạnh gáy. "Đừng nhìn lại!" Một giọng nói vô hình vang vọng trong đầu anh, không phải tiếng thì thầm từ cuốn sách, mà là một mệnh lệnh lạnh lẽo, trực tiếp từ sâu thẳm tiềm thức.
Nỗi sợ hãi không còn là nghi ngờ, nó đã trở thành sự thật không thể chối bỏ. Cuốn sách này không chỉ là một cổ vật, nó là một thực thể sống. Một thứ gì đó đang bị giam cầm bên trong, hay thứ gì đó đã từng sở hữu nó, nay vẫn còn vương vấn. Mùi lài dại không chỉ đến từ sách, nó đang lan tỏa khắp căn phòng, như một hơi thở lạnh lẽo bao trùm. Tiếng thì thầm không dứt, bây giờ lại rõ hơn, như thể có một người phụ nữ đang đứng ngay sau lưng anh, đôi môi lạnh lẽo ghé sát tai, cố gắng nói một điều gì đó. Anh không thể hiểu, nhưng từng âm tiết như một mũi kim châm vào da thịt.
Khải cứng người, không dám cử động. Anh cảm thấy một áp lực đè nặng lên vai, như có bàn tay vô hình đang đặt lên. Hơi lạnh không còn chỉ là cảm giác, nó là một làn gió thực sự, vuốt ve mái tóc anh. Anh nhìn vào bức vẽ người phụ nữ một lần nữa. Đôi mắt trong tranh, dường như, đã không còn vô hồn. Chúng đang nhìn thẳng vào anh, một ánh nhìn vừa u uất, vừa phẫn nộ, vừa van nài. Và anh nhận ra. Ánh mắt ấy, đôi mắt ấy... nó giống hệt đôi mắt của người phụ nữ trong bức ảnh cũ kỹ trên bàn thờ tổ tiên nhà anh. Bức ảnh của bà cố anh, người phụ nữ đã mất cách đây gần một thế kỷ, trong một tai nạn bí ẩn ở rừng sâu. Anh chưa bao giờ để ý đến đôi mắt bà cố mình một cách kỹ càng đến vậy, nhưng giờ đây, sự tương đồng đến kinh ngạc khiến anh gần như nghẹt thở.
Tay Khải run lên bần bật. Anh muốn nhắm cuốn sách lại, muốn vứt bỏ nó, muốn chạy khỏi căn phòng này ngay lập tức. Nhưng dường như có một sức mạnh vô hình đang níu giữ anh lại, buộc anh phải tiếp tục nhìn, buộc anh phải lắng nghe. Tiếng thì thầm ngày càng lớn, hòa cùng tiếng khóc nức nở, như tiếng sóng biển gào thét trong lòng anh. Những ký tự đỏ sẫm trên trang sách dường như đang co giật nhẹ, như những mạch máu đang đập, truyền một dòng năng lượng lạnh lẽo, u ám vào tâm trí Khải. Anh cảm thấy đầu óc mình trở nên nặng trĩu, tầm nhìn mờ đi, và một cơn buồn ngủ kinh khủng ập đến, như thể linh hồn anh đang bị kéo ra khỏi cơ thể.
Trong phút chốc, toàn bộ căn phòng chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn. Đồng hồ ngừng tích tắc. Chiếc quạt trần ngừng quay. Tiếng gió ngừng thổi. Thậm chí cả tiếng thở của chính Khải cũng dường như biến mất. Duy nhất chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, và tiếng thì thầm từ cuốn sách, giờ đây không còn là tiếng khóc, mà là một giọng nói rõ ràng, dù vẫn yếu ớt và đứt quãng, thì thầm những từ ngữ lạ lùng vào tai anh. Anh không hiểu, nhưng cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự đau khổ tột cùng trong từng âm tiết.
Và rồi, một giọt nước lạnh buốt rơi xuống mu bàn tay Khải, ngay phía trên cuốn sách. Anh giật mình nhìn lên. Trần nhà vẫn khô ráo. Không có vết nước. Anh đưa tay sờ lên mu bàn tay mình. Ướt. Lạnh. Và có một chút độ dính. Anh đưa lên mũi ngửi. Mùi tanh nồng, ngai ngái, như mùi máu tươi. Không phải máu của anh.
Anh nhìn lại cuốn sách. Trang giấy ngà voi, ngay dưới bức vẽ người phụ nữ, đang dần chuyển sang màu đỏ sẫm. Những ký tự đỏ sẫm đang loang ra, như vết máu tươi vừa đổ xuống. Và từ khóe mắt của người phụ nữ trong bức vẽ, một dòng nước mắt đỏ như máu, đang từ từ chảy xuống, thấm đẫm vào trang giấy, khiến cả bức tranh như đang sống dậy, đang khóc than trong nỗi thống khổ tột cùng.
Khải nhìn chằm chằm vào dòng nước mắt đỏ sẫm đang chảy trên trang giấy, nỗi sợ hãi đông cứng toàn thân anh. Giờ đây, anh không còn nghi ngờ gì nữa. Cuốn sách này là một cánh cửa. Và anh, vừa vô tình, vừa cố ý, đã mở nó ra. Thứ gì đó đã thức tỉnh. Thứ gì đó đang ở đây. Và nó muốn anh.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Đóng sập cuốn sách, cố gắng khóa nó lại trong một chiếc rương cổ rồi chôn thật sâu dưới đất.
An toàn
🔥
Nắm chặt cuốn sách, đối mặt với nó, cố gắng thấu hiểu những gì nó muốn truyền đạt.
Táo bạo
✨
Chạy thoát khỏi căn phòng
Bất ngờ
6
Mực Đỏ Chuyển Mình
9,059 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Tự Lên Tiếng
8,542 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dòng Mực Sống
11,292 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Mực Trỗi Dậy
11,399 từ
🔒 Đăng nhập
10
Khế Ước Của Kẻ Sát Sinh
10,210 từ
🔒 Đăng nhập
11
Khế Ước Thức Tỉnh
11,035 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mực Đỏ Hóa Rồng
12,267 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mực Đỏ Sống Lại
8,609 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mực Đỏ Trong Ánh Trăng
6,695 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mực Đỏ Nuốt Chửng Hồn
14,397 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lưỡi Dao Kẻ Sát Sinh
13,636 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mực Đỏ Huyết Mạch
12,066 từ
🔒 Đăng nhập
18
Mực Đỏ Lên Tiếng
11,790 từ
🔒 Đăng nhập
19
Lời Thì Thầm Từ Da Thịt
12,381 từ
🔒 Đăng nhập
20
Ký ức khắc xương
11,612 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.