"Thằng Lâm! Dậy ngay! Bố mày còn ngủ đến bao giờ? Giờ này còn nằm ườn ra à? Khách đang chờ tính tiền kia kìa!"
Tiếng quát lanh lảnh của dì Tư, bà chủ quán tạp hóa đối diện, xé toạc màn đêm yên tĩnh cuối hẻm 128 Nguyễn Trãi. Tôi, Trần Lâm, sinh viên năm hai ngành IT, khẽ rên rỉ, dụi mắt nhìn đồng hồ. 7 giờ sáng. Lại một ngày mới bắt đầu trong cái ổ chuột mang tên "Quán Net Gia Truyền".
Quán net này, đúng như tên gọi, là di sản duy nhất ông nội để lại. Một cái hẻm cụt, 20 cái máy tính cấu hình từ đời Tống, màn hình CRT lồi mắt, chuột bi kẹt cứng, bàn phím bong tróc chữ. Mùi thuốc lá, mì gói, và mồ hôi chua loét đã thấm đẫm từng mét vuông. Khách hàng ư? Toàn mấy thằng nhóc cấp ba trốn học và mấy tay bợm già hết tiền ngồi lỳ từ đêm qua. Doanh thu? Đủ tiền điện là may.
"Dạ, dì Tư." Tôi lảo đảo bước ra quầy. Vừa vặn, thằng Khải "còi" – khách quen – đang giục: "Anh Lâm, nhanh lên! Em sắp solo rank rồi. Nãy giờ lag quá chịu không nổi."
"Chờ tí, chờ tí." Tôi uể oải gõ gõ vào con chuột. Con chuột vừa mới thay hồi tuần trước đã bị kẹt cứng ngắc. "Này Khải, máy mày lag thì chơi game khác đi, đừng đánh Liên Minh nữa."
Thằng Khải bĩu môi: "Thế anh Lâm nghĩ em muốn chơi máy cùi này à? Quán net nào ở Sài Gòn mà chẳng hiện đại, sáng sủa? Quán mình thì… ôi giời, không muốn nói nữa."
Lời nói của nó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Đúng, quán net này thảm hại thật. Ba tôi sau khi ông nội mất đã quyết định bán quách nó đi, lấy tiền làm ăn. Nhưng tôi, với chút hoài niệm tuổi thơ, đã xin ba giữ lại. Tôi tin rằng, nơi này còn một điều gì đó đặc biệt. Tôi đã sai. Đặc biệt cái nỗi gì, chỉ thấy nó đang hút cạn sức lực và tiền bạc của tôi.
Đúng lúc đó, một chiếc Mercedes G-Class màu đen bóng loáng, biển số VIP, dừng xịch ngay đầu hẻm. Một người đàn ông ăn mặc vest đen, kính râm, bước xuống, vẻ mặt lạnh tanh. Hắn quét mắt một vòng quanh cái hẻm bẩn thỉu, rồi nhìn thẳng vào tôi.
"Cậu là chủ cái quán net này?" Giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền.
Tôi gật đầu, hơi dè chừng. "Vâng, có chuyện gì không ạ?"
