"Thằng ăn mày này có biết dùng máy tính không vậy? Hay định vác rác về nhà?"
Giọng nói chua ngoa của nhỏ Lan Anh, con gái trưởng phòng kế toán, xuyên qua đám đông ồn ào như một mũi dao găm. Tôi, Nguyễn Minh An, sinh viên năm cuối Bách Khoa, đứng chết trân trước dãy máy tính cũ kỹ được thanh lý của công ty Global Tech. Mấy tuần nay, tôi quần quật chạy Grab, giao đồ ăn đêm, chỉ để dành dụm đủ tiền mua một trong số chúng – hy vọng vá víu được con laptop "cà tàng" đang hấp hối của mình.
Chiếc máy tính để bàn cũ kỹ trước mặt tôi có vẻ ngoài tệ hại nhất: màn hình nứt, vỏ ngoài ố vàng, bụi bặm bám đầy. Ai cũng lắc đầu bỏ qua. Nhưng đôi mắt tôi, không hiểu sao, lại bị nó hút chặt. Một cảm giác kỳ lạ, như có một dòng điện chạy qua ngón tay khi tôi chạm vào lớp vỏ lạnh lẽo.
"Đinh!"
Giữa tiếng cười cợt và ánh mắt khinh miệt của đồng nghiệp, một âm thanh điện tử trong trẻo vang lên chỉ mình tôi nghe thấy.
**[Hệ Thống Phù Thủy Kỹ Thuật Đã Kích Hoạt!]**
**[Phát hiện mục tiêu: Máy tính cá nhân (Cấp: Phế liệu). Bắt đầu phân tích cấu trúc...]**
Tôi giật mình, hoang mang nhìn xung quanh. Không ai để ý. Tất cả vẫn đang bận rộn cười nhạo tôi.
"Này, Minh An, cậu định mua cái của nợ này thật à? Bán đồng nát còn không ai thèm mua đó!" Thằng Tiến, "công tử" mới vào phòng IT, cười khẩy. Nó luôn xem tôi như cái gai trong mắt, chỉ vì tôi học giỏi hơn nó một chút.
**[Phân tích hoàn tất. Máy tính cá nhân (Cấp: Phế liệu) có thể được nâng cấp!]**
**[Lựa chọn: Nâng cấp linh kiện cơ bản (CPU, RAM, GPU) hoặc Nâng cấp hệ điều hành & phần mềm.]**
Mồ hôi lạnh chảy ròng trên lưng tôi. Đây là cái quái gì vậy? Hệ thống? Phù thủy kỹ thuật? Đang mơ à? Nhưng cảm giác ngón tay chạm vào máy tính vẫn còn nóng ran.
