Linh Khê cốc, một cái tên mỹ miều, lại là nơi chôn vùi những phế phẩm của Tàng Kiếm Tông. Trong số đó, Trần Phàm là kẻ thảm hại nhất. Hắn không có linh căn, thể chất yếu ớt, bị vứt bỏ ở đây từ năm lên bảy. Mười lăm năm trôi qua, Trần Phàm vẫn chỉ là một phàm nhân, ngày ngày làm công việc tạp dịch, sống không bằng chết.
Đêm nay, trăng máu treo cao, nhuộm đỏ cả vòm trời. Một cơn mưa sao băng bất chợt quét qua, những đốm lửa xanh biếc xẹt ngang bầu trời đen thẳm. Trần Phàm, đang vác một bao linh thảo nặng trĩu về Tạp Vụ Viện, ngẩng đầu nhìn. Một đốm sáng nhỏ hơn, mang màu đen kịt, lướt qua quầng sáng xanh biếc rồi lao thẳng xuống Linh Khê cốc, ngay gần nơi hắn đứng.
Trần Phàm giật mình, bao linh thảo tuột khỏi vai, rơi vãi khắp đất. Mặc kệ cơn đau nhức từ bả vai, sự tò mò trong hắn trỗi dậy. Một phàm nhân như hắn, cả đời chưa từng thấy pháp bảo hay kỳ vật nào, nay lại có cơ hội chạm trán. Hắn lần theo ánh sáng đen, bước chân khập khiễng lao vào bụi cây dậm rạp.
Nơi đốm sáng rơi xuống là một cái hố sâu hoắm, đất đá bốc lên hơi nóng hừng hực. Giữa hố, một khối đá đen kịt nằm im lìm, không có chút linh khí nào toát ra. Trần Phàm thất vọng. Hắn nghĩ đó là thiên thạch, chẳng có giá trị gì. Nhưng khi hắn quay lưng định bỏ đi, một luồng ý niệm cổ xưa chợt xuyên thẳng vào thức hải.
"Kẻ kế thừa... ngươi đã tới."
Trần Phàm ôm đầu, toàn thân co giật. Hàng ngàn hình ảnh đổ ập vào tâm trí hắn, những dòng chữ cổ xưa không thể đọc hiểu, những ảo ảnh về một thế giới rộng lớn, những trận chiến kinh thiên động địa. Cuối cùng, tất cả cô đọng lại thành một cái tên: *Trường Sinh Quyết*.
Khối đá đen nứt ra, lộ ra bên trong là một cuốn kinh thư cũ nát, không hề có linh khí, nhưng lại toát ra một thứ uy áp vô hình khiến linh hồn Trần Phàm run rẩy. Hắn vươn tay, chạm vào cuốn sách. Một dòng chú văn cổ xưa hiện lên, khắc sâu vào đáy mắt hắn: "Phàm nhân chi thể, bất tử bất diệt. Luyện hóa thiên địa, trường sinh bất lão."
Cùng lúc đó, trong thức hải Trần Phàm, một cảnh tượng khác hiện ra: hình ảnh một lão nhân tóc bạc phơ, đang ngồi thiền giữa hư không vô tận. Lão nhân mở mắt, ánh mắt như chứa cả tinh hà, nhưng lại nhìn Trần Phàm với vẻ thương hại.
