Huyết Nguyệt treo cao, ánh đỏ như máu nhuộm lên đỉnh Trường Sinh Môn. Trong tháp Luyện Tâm Tông, một thân ảnh gầy gò, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, đang dùng lực cuối cùng khắc lên vách đá ba chữ lớn: "Phản Phác Quy Chân". Hắn chính là Diệp Phàm, Đại trưởng lão của Trường Sinh Môn, từng là thiên tài tu luyện lừng lẫy khắp Đông Vực, nhưng giờ đây chỉ còn là một phế nhân, linh mạch tan nát, thọ nguyên cạn kiệt.
"Sư phụ, người vẫn cố chấp sao?" Một giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo sự lạnh lẽo khó tả. Nữ tử áo trắng thanh lệ, khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng ánh mắt vô cùng sắc lạnh, tiến vào. Nàng là Tô Mộ Tuyết, đệ tử duy nhất của Diệp Phàm, cũng là người được mệnh danh là kỳ tài ngàn năm có một của Trường Sinh Môn. "Đạo của người là đạo của kẻ yếu. Thiên Đạo vô tình, cường giả sinh tồn, hà cớ gì phải tìm kiếm 'chân lý' hư vô ấy?"
Diệp Phàm quay đầu, nụ cười yếu ớt hiện trên môi, "Mộ Tuyết, con đã quên lời ta dạy năm xưa? 'Phàm nhân tu tiên, không cầu trường sinh bất tử, chỉ cầu một chữ Đạo.' Đạo ấy không phải sức mạnh, mà là bản tâm. Con đã đi quá xa rồi." Hắn nhìn vào đôi mắt chứa đầy dục vọng và sự tàn nhẫn của nàng, lòng đau như cắt. Nàng đã không còn là cô bé ngây thơ ngày nào.
"Bản tâm?" Tô Mộ Tuyết cười nhạt, "Bản tâm của ta chính là thống ngự thiên hạ, bước lên đỉnh cao vĩnh hằng! Sư phụ, người đã già rồi, linh mạch phế bỏ, không còn giá trị. Đừng cản đường ta nữa." Nàng vung tay, một luồng pháp lực hùng hậu tựa sóng thần ập tới. Diệp Phàm cố gắng chống đỡ, nhưng cơ thể đã rệu rã, xương cốt kêu răng rắc. Hắn phun ra một ngụm máu đen, ngã quỵ xuống.
"Con... con dám..." Diệp Phàm run rẩy chỉ vào nàng.
"Dám?" Nàng tiến lại gần, ánh mắt khinh miệt. "Ta dám làm tất cả để đạt được Đạo của mình. Mà Đạo của người, Diệp Phàm, đã lỗi thời rồi." Nàng lấy ra một viên đan dược màu đỏ tươi, tỏa ra hơi thở kinh người. "Đây là Huyết Linh Đan, được luyện từ tim của ba trăm tu sĩ Luyện Khí cảnh. Uống vào, có thể tạm thời khôi phục linh lực của người, đủ để chứng kiến thời khắc huy hoàng của ta."
Diệp Phàm nhìn viên đan, rồi nhìn Tô Mộ Tuyết, ánh mắt tràn đầy thất vọng và đau đớn. Hắn hiểu ra tất cả. Nàng không chỉ muốn phế hắn, mà còn muốn hắn chứng kiến sự sụp đổ của cái "Đạo" mà hắn cả đời theo đuổi. Một tiếng cười khẩy vang lên trong tháp Luyện Tâm, khàn đặc và bi thương. "Được, vậy ta sẽ uống." Hắn đưa tay, run rẩy cầm lấy viên đan. Khi viên đan chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể. Linh khí tưởng như đã khô cạn bỗng trỗi dậy, yếu ớt nhưng đầy hy vọng. Nàng muốn hắn chết trong tuyệt vọng, nhưng hắn sẽ không để nàng đạt được ý muốn.
