Giữa cánh rừng Nguyên Vũ, nơi từng là chiến trường của vô số tiền nhân, một vệt sáng rực rỡ chợt xuất hiện. Đó là hình bóng của một thiếu niên, tên gọi Đàm Thiên. Gương mặt thanh tú của hắn hiện lên vẻ kiên định, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời. Hắn đang đứng trên một mỏm đá cheo leo, ngọn gió thổi qua khiến mái tóc đen của hắn bay phần phật. Hôm nay, hắn không chỉ đến để cảm nhận linh khí, mà còn đến để chứng minh bản thân trước những kẻ xem thường.
“Ngươi không thể chỉ dựa vào may mắn mà tu luyện!” Giọng nói mỉa mai của Phùng Quân, một đệ tử ngoại môn của Thánh Tông, vang lên. Hắn đứng cách Đàm Thiên không xa, bàn tay cầm một viên ngọc sáng chói, ánh mắt đầy khinh thường. “Chỉ có kẻ mạnh mới xứng đáng có được linh khí!”
Đàm Thiên không đáp, trong lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác chua chát. Hắn là một phàm nhân, chưa bao giờ được ban cho thiên phú, nhưng trái tim lại khát khao sự bất tử. Hắn muốn đứng trên đỉnh cao, muốn một ngày nào đó có thể trở thành một bậc tu tiên, hòa nhập vào vĩnh hằng.
“Đừng lo lắng, hữu hảo!” Một giọng nói trong trẻo vang lên. Đó là Tô Ngọc, cô gái mà Đàm Thiên thầm yêu mến. Mái tóc dài của cô bay theo gió, ánh mắt sáng như sao. “Chỉ cần có niềm tin và quyết tâm, nhất định ngươi sẽ thành công.”
Nhưng Đàm Thiên biết, giấc mơ của mình không chỉ dừng lại ở bến bờ của niềm tin. Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải vượt qua rào cản của số phận. Hắn hít một hơi thật sâu, cất bước tiến về phía một thạch trận cũ kỹ được khắc sâu trên mặt đất, bốn bề xung quanh đều là những tảng đá nhô lên, tạo thành hình vòng tròn.
“Ngươi định làm gì?” Phùng Quân hỏi, tỏ vẻ chế nhạo. “Chẳng lẽ lại định tu luyện trong cái thạch trận cũ nát này? Hãy nhìn xem, ngay cả một viên linh thạch cũng không có.”
Đàm Thiên mỉm cười, lòng hắn dấy lên một cảm xúc mãnh liệt. “Đây không phải là nơi mà linh thạch chiếm ưu thế. Đây chính là nơi mà những kẻ có quyết tâm mạnh mẽ sẽ tìm thấy cơ duyên của họ.” Hắn cúi thấp người, bàn tay chạm nhẹ vào mặt đất, cảm nhận từng đường vân của thạch trận. Linh khí từ xung quanh bắt đầu hoà quyện vào thân thể hắn, như những dòng nước mát chảy qua từng mạch máu.
Linh khí ào ạt tràn vào đan điền, từng đợt sóng rung lên, khiến Đàm Thiên cảm thấy như có hàng triệu kim châm đang đâm vào cơ thể hắn. Hắn nhắm chặt mắt, tập trung vào dòng chảy, cảm nhận sự đau đớn nhưng cũng tràn đầy hy vọng. “Ta sẽ không bỏ cuộc. Một niệm có thể thành vĩnh hằng.”
