Màn đêm buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một không gian huyền ảo và tĩnh lặng. Nguyệt Thần, với hình dáng dịu dàng và sắc đẹp mê hoặc, đứng trên đỉnh núi cao, nhìn về phía xa xăm. Cô thở dài, lòng trĩu nặng vì những kỷ niệm xưa cũ trong lòng. Hàng thế kỷ bị giam cầm trong Cung Nguyệt, nơi mà cả ánh sáng và thời gian đều ngừng lại, giờ đây cô đã được tự do trở về với thế giới loài người.
Cô giang tay, cảm nhận linh khí của thiên nhiên tràn ngập xung quanh. Mỗi lần hít thở, cô cảm nhận sức sống mãnh liệt từ đất đai, từ cây cỏ. Cô đã trở lại, nhưng không phải chỉ để ngắm nhìn thế giới này, mà để bảo vệ nó khỏi những thế lực ma quái đang rục rịch trỗi dậy từ bóng tối. Những linh hồn quái ác, những quái vật hung tợn đang rình rập tấn công con người, và cô, với sức mạnh của Nguyệt Thần, đã quyết tâm trở thành người bảo vệ.
Khi màn đêm dần nhấn chìm mọi thứ, tiếng kêu thảm thiết vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến cô rùng mình. Nguyệt Thần xoay người, đôi mắt ngời sáng như hai viên ngọc, ngưng tụ sức mạnh, và lắng nghe âm thanh từ xa. Cô cảm nhận được nguồn ác khí đang lẩn khuất trong bóng tối, nơi mà những sinh vật của ác mộng đang vương vấn.
“Thế lực của bóng tối không thể nào tồn tại lâu ở nơi này,” Nguyệt Thần khẽ nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Cô bước xuống, từng bước một, như một bóng ma lướt qua không trung, hướng thẳng về phía tiếng kêu cứu.
Đến nơi, cảnh tượng hiện ra trước mắt làm cô không khỏi đau lòng. Một nhóm quái vật với hình thù ghê rợn đang vây quanh một người đàn ông trung niên, ánh mắt hoảng loạn. “Cứu... cứu tôi!” Ông kêu lên trong tuyệt vọng, nhưng trước sức mạnh của những quái vật, ông như một con mồi yếu đuối.
Nguyệt Thần không thể ngồi nhìn. Cô gồng mình, cảm nhận linh khí đang dâng trào trong từng tế bào. Tay cô đưa lên, vẽ một hình tròn, ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu bạc rực rỡ toả ra, tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh người đàn ông. Những quái vật gầm gừ, nhưng sức mạnh của ánh sáng Nguyệt Thần đủ để đẩy lùi chúng.
“Tránh ra!” Cô quát lớn, giọng nói như sấm động, khiến cả không gian như rung chuyển. Đôi tay cô chuyển động nhanh như chớp, những ngón tay nhấn mạnh vào không khí, và từ đó, từng vòng tròn ánh sáng hiện ra, chạm vào các quái vật, khiến chúng kêu lên những tiếng thảm thiết.
