Trời đã về chiều. Ánh hoàng hôn nhạt nhòa nhuộm những ngọn cây ven đường thành màu vàng rực rỡ. Hương lúa chín thơm ngào ngạt, quyện cùng tiếng chim rộn ràng trở về tổ. Người đàn ông tên Minh đi trên con đường nhỏ dẫn về nhà, lưng còng còng nhưng bộ mặt lại toát lên vẻ bình thản. Anh không biết rằng hôm nay sẽ là một ngày định mệnh, một ngày mà cuộc đời anh sẽ không bao giờ còn như trước.
Khi về đến nhà, Minh mở cửa, bên trong mùi nhang trầm vẫn còn vương vất. Bàn thờ tổ tiên được bày biện gọn gàng, hai cây nến tỏa ánh sáng vàng dịu. Anh châm vào một nén hương và lầm rầm khấn vái. Cuộc sống đơn điệu của Minh thường xoay quanh công việc ở công ty, những cuộc gặp gỡ hời hợt với bạn bè, và những buổi tối cô đơn bên màn hình máy tính.
Nhưng hôm nay, một điều kỳ lạ đã xô đẩy cuộc sống tẻ nhạt của anh vào vực thẳm. Một cuộc gọi vào giữa trưa, giọng nói lạ lẫm bên đầu dây kia vang lên. “Minh à, tôi có thông tin quan trọng. Anh sẽ chết vào giữa đêm nay.”
Nghe xong, Minh bật cười, nghĩ rằng đó là một trò đùa ác ý. Nhưng giọng nói lại rất nghiêm túc. “Tôi không có thời gian để nói chuyện giỡn. Hãy chuẩn bị tinh thần.”
Mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Thiếu chút nữa, Minh đã ngã quỵ xuống đất. Những câu hỏi dồn dập trong đầu, nhưng không tìm ra lời đáp. Chết? Tại sao? Ai đã nói như vậy? Anh không phải là người mê tín, nhưng lúc này, một cảm giác lạnh lẽo dâng trào trong lòng.
Minh ngồi lặng bên bàn thờ, nhìn vào bức ảnh đen trắng của bố mẹ. Họ đã ra đi, để lại anh với những kỷ niệm buồn. Bỗng dưng, mùi hương hoa cúc trắng ám ảnh xuất hiện, như thể có ai đó đang đứng sau lưng anh, thì thầm những lời không ai nghe thấy. Anh quay lại, nhưng chỉ có khoảng không tĩnh lặng.
Thời gian trôi chầm chậm. Minh quyết định không ở yên trong nhà. Anh cần phải tìm hiểu xem điều gì đang diễn ra. Có thể thông tin đó chỉ là một trò đùa của ai đó trong công ty, và Minh quyết định sẽ tìm ra kẻ đứng sau. Anh rời khỏi nhà, lòng nặng trĩu như có đá đè lên.
Đường phố về đêm như một bức tranh tĩnh lặng. Ánh đèn đường thưa thớt, bóng đổ dài trên vỉa hè. Minh bước vào quán cà phê quen thuộc. Không khí có phần nặng nề, ánh đèn vàng chiếu xuống những khuôn mặt xa lạ. Anh chào chủ quán, một người đàn bà lớn tuổi, với đôi mắt có chiều sâu như biết điều gì đó rất bí ẩn. Cô nhìn anh với ánh mắt lạ lùng, như thể đã thấy anh ở đâu đó trước đây.
