Trong một buổi chiều tà, ánh nắng vàng nhẹ nhàng nhuộm đỏ bầu trời, Quyên lững thững đi về phía ngôi nhà cổ của ông bà. Ngôi nhà này đã nhiều năm không ai ở, nhưng nó vẫn đứng vững giữa những tán cây dày đặc, như một nhân chứng lặng im của thời gian. Bước chân nhẹ nhàng, cô cảm nhận không khí ẩm ướt của đất, hòa trong mùi hương nhang thoang thoảng từ những nén hương cắm trên bàn thờ đã phủ bụi dày.
"Thật kỳ lạ, sao lại có mùi hương này?" Quyên tự nhủ, khi mà ngôi nhà đã bỏ hoang từ lâu. Cô đẩy cánh cửa gỗ cọt kẹt, tiếng cọt kẹt vang lên như một lời chào từ quá khứ. Những bức tường ẩm mốc, những bức ảnh đen trắng của tổ tiên cô vẫn treo trang trọng trên bàn thờ, nhưng hình như có thứ gì đó không đúng. Cô nhớ rất rõ khuôn mặt của ông bà, nhưng trong ảnh, ánh mắt của họ như đang dõi theo cô, như thể có điều gì đó họ muốn nói.
"Quyên!" Giọng nói ấm áp của mẹ cô vang lên từ phía sau. Cô quay lại, thấy mẹ tiến vào, tay cầm theo một bó nhang.
"Có phải mẹ cảm thấy có gì đó lạ không?" Quyên hỏi, không khỏi cảm giác rùng mình khi nhìn vào đôi mắt mờ của mẹ. Nhưng mẹ cô chỉ lắc đầu, nụ cười vẫn tươi tắn như thường lệ.
"Mẹ bảo đây là nén nhang cho ông bà. Mỗi nén nhang thắp lên là một câu chuyện rùng rợn. Lời nguyền từ ông bà đã truyền lại, con biết không?" Mẹ cô nói, đôi mắt chứa đầy những kỷ niệm mà có lẽ chỉ mình mẹ hiểu.
Quyên gật đầu, nhưng trong lòng cô chẳng yên. Cô biết những câu chuyện mà mẹ thường kể về những hồn ma lẩn khuất xung quanh, những lời nguyền khắc sâu trong tâm trí mọi người. Nhưng giờ đây, đứng giữa ngôi nhà cổ này, cô cảm thấy một cảm giác nặng nề, như thể có thứ gì đó đang chờ đợi.
"Chúng ta hãy thắp nhang cho ông bà thôi," mẹ cô nói, giọng nhẹ nhàng như mời gọi. Quyên châm lửa vào nén nhang đầu tiên, khói từ nén nhang bốc lên cao, tạo thành những hình thù kỳ dị. Lập tức, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt, như thể có một luồng gió lạnh vừa thoảng qua.
Một tiếng động lạ vang lên từ hướng cầu thang. Quyên và mẹ nhìn nhau, lo lắng. “Chắc là gió thôi,” mẹ cô cố gắng trấn an, nhưng giọng nói của bà vẫn có chút run rẩy.
Mỗi khi một nén nhang được thắp lên, Quyên lại cảm thấy một nỗi sợ mơ hồ trong lòng tăng lên. Từng hơi khói cuộn xoáy vào nhau, rồi chầm chậm tản ra, như những ký ức xa xôi đang lần lượt hiện về.
