Ngôi nhà mới của Tú nằm giữa những cánh đồng xanh mướt, xa xa là những ngọn đồi trải dài dưới ánh mặt trời vàng rực. Một nơi bình yên, nhưng cũng đầy bí ẩn. Tú đã phải rời xa phố phường nhộn nhịp để chuyển về đây cùng gia đình, và mặc dù nơi này có vẻ đẹp thanh bình, nhưng bên trong cô luôn cảm thấy một nỗi lo lắng khó hiểu.
Khi dọn dẹp, Tú lục lọi trong từng ngóc ngách của ngôi nhà cổ, với hy vọng tìm thấy những kỷ niệm xưa cũ của chủ nhân trước đó. Bên dưới một chiếc bàn gỗ mộc mạc, cô đã phát hiện ra một hộp gỗ nhỏ, mờ xỉn, được chạm khắc những hoa văn kỳ lạ. Tú đã không thể kềm được sự tò mò, mở nắp hộp ra. Bên trong là một bộ ghép hình cũ, những mảnh ghép đã bị mòn và ố vàng theo thời gian.
“Đây phải là một trò chơi xưa cũ của ai đó”, cô nghĩ.
Tú quyết định thử sức với bộ ghép hình. Sau nhiều giờ miệt mài, từng mảnh ghép dần dần trở nên hoàn chỉnh. Mỗi mảnh ghép đều mang dấu ấn riêng, nhưng khi ghép lại với nhau, chúng tạo nên một hình ảnh kỳ lạ. Đó là một bức tranh với những hình thù ma quái, những dòng chữ cổ xưa mà cô không hiểu được. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tú. Cô dừng lại, lòng tự hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra trong ngôi nhà này?”
Nhưng không thể ngừng lại, Tú tiếp tục gắn những mảnh ghép cuối cùng. Khi bức tranh gần như hoàn chỉnh, một ánh sáng nhạt nhòa phát ra từ bức tranh, khiến cô phải nheo mắt lại. Ánh sáng từ bức tranh không chỉ là áng sáng bình thường, mà nó như một cánh cửa mở ra một thế giới khác. Một cơn gió lạnh bất chợt lướt qua, khiến những cánh cửa gỗ cọt kẹt vang lên. Tú giật mình, cảm giác như có ai đó đang đứng bên cạnh mình.
“Có ai ở đây không?” Cô hỏi, nhưng chỉ nhận được sự im lặng lạnh lẽo. Đèn điện bên trên nhấp nháy, những bóng đổ trên tường như đang nhảy múa trong không khí tĩnh lặng. Chưa bao giờ Tú cảm thấy sợ hãi như lúc này. Cô cắn môi, hít một hơi thật sâu, rồi quay lại nhìn bức tranh một lần nữa.
Bức tranh đã hoàn thành, nhưng nó không chỉ đơn thuần là một bức tranh ghép hình. Có những sinh vật kỳ lạ đang nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt của chúng như đang chuyển động, có một cái gì đó rất sống động và đáng sợ.
Tú lùi lại, cảm giác như có một sức hút nào đó gọi mời cô lại gần hơn. Cô biết rằng mình không nên chạm vào bức tranh đó, nhưng sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô tiến lại gần, và nhẹ nhàng đặt tay lên bức tranh. Ngay tức thì, những hình ảnh trong bức tranh bắt đầu chuyển động, cùng với những âm thanh lạ lẫm như những thì thầm từ một thế giới khác.
