Căn nhà của bà Bảy, nơi tôi tạm trú mấy bận đi về thành phố, vốn dĩ đã cũ kỹ. Mùi gỗ mục, mùi nhang trầm quyện với mùi ẩm mốc của thời gian bám víu vào từng thớ tường, từng viên ngói. Đêm nay, gió heo may về sớm, luồn qua khe cửa, khiến tấm rèm vải mỏng tang cứ phất phơ như có ai đó vô hình đang đứng cạnh. Tôi nằm trên phản gỗ, mắt nhắm nghiền mà tai cứ vểnh lên nghe ngóng. Tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc đều đặn, tiếng quạt trần cũ kêu rè rè, tất cả tạo nên một thứ âm thanh nền quen thuộc đến mức nếu thiếu đi, tôi sẽ thấy trống trải.
Đến khoảng ba giờ sáng, khi giấc ngủ đã chập chờn nhất, tiếng quạt bỗng dưng tắt hẳn. Căn phòng chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ. Tôi trở mình, định với tay bật lại công tắc. Nhưng rồi, một mùi hương lạ xộc thẳng vào mũi. Không phải mùi nhang, cũng chẳng phải mùi ẩm mốc. Đó là mùi hoa cúc trắng, nồng nàn đến mức khiến lồng ngực tôi thắt lại. Hoa cúc trắng, loại hoa chỉ thắp trên bàn thờ người đã khuất. Mà nhà bà Bảy, bàn thờ tổ tiên bao giờ cũng đặt hoa sen, hoặc hoa huệ. Tuyệt nhiên không có cúc trắng.
Tôi nín thở, lắng nghe. Trong bóng tối đặc quánh, có tiếng nhỏ giọt. Tích… tắc… tích… tắc… đều đặn, không sai một nhịp. Tiếng nước nhỏ. Tôi lờ mờ nhớ ra, ban ngày trời nắng chang chang, không hề có một gợn mây. Vả lại, tiếng nước ấy không phải từ mái nhà dột, mà như từ ngay trong căn phòng này vọng lại. Tôi rùng mình, cố trấn an mình rằng có lẽ là tiếng vòi nước trong nhà tắm rò rỉ. Nhưng tiếng nước ấy lại đến từ bức tường đối diện. Bức tường vốn dĩ khô ráo, phủ đầy rêu phong và những vết ố vàng của thời gian.
Tôi bật chiếc đèn pin nhỏ trên điện thoại, rọi thẳng về phía tiếng động. Ánh sáng vàng vọt xuyên qua màn đêm, phơi bày một cảnh tượng khiến tôi phải nuốt khan. Một mảng tường rộng bằng cái chiếu, giữa căn phòng, đang ướt sũng. Nước chảy thành dòng, nhỏ tí tách xuống nền nhà. Không phải là nước mưa, bởi nước có màu đỏ nhạt, và có một mùi tanh nồng, ngai ngái. Mùi máu. Tôi nhìn chằm chằm vào vệt nước đỏ đang loang dần trên nền gạch tàu, và nhận ra, bên trong vệt nước ấy, có thứ gì đó đang uốn éo.
