Ma Đế Vô Thượng, kẻ từng thống trị Cửu Thiên, nay trọng sinh
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Ma Đế Tái Sinh, Phàm Trần Thức Tỉnh — Đọc thử miễn phí
Ánh sáng chói chang như hàng vạn thanh kiếm đâm thẳng vào mi mắt, xé toạc màn đêm vĩnh cửu. Hơi thở nghẹn ứ, lồng ngực như bị tảng đá đè nặng, và một cơn đau nhói bất ngờ xé nát cơ thể, không phải sự hủy diệt vĩ đại từng nuốt chửng linh hồn hắn, mà là một cảm giác yếu ớt, mục ruỗng, như thể xương cốt đang rã ra từng mảnh.
"Đây là... địa ngục ư?"
Vô Thượng Ma Đế từng thống trị Cửu Thiên, xé nát tinh hà, nghiền nát luân hồi, chưa từng biết đến sự yếu đuối này. Hắn nhớ rõ khoảnh khắc cuối cùng, là sự phản bội của mười vạn thần ma, là một đạo kiếm quang hủy diệt chiếu rọi hư không, là nỗi đau xé toạc cả Nguyên Thần, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Nhưng cảm giác này... cảm giác của huyết nhục, của xương cốt, của một sinh thể đang giãy giụa trong đau đớn, lại quá đỗi chân thật.
Mí mắt nặng trĩu run rẩy, cuối cùng cũng hé mở. Một khung cảnh mờ ảo hiện ra, không phải cung điện ma thần tráng lệ hay chiến trường tàn khốc, mà là một căn phòng tồi tàn, ẩm thấp. Mùi mục ruỗng của gỗ mục và đất ẩm xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi ngai ngái của thuốc đắp sơ sài. Giường tre ọp ẹp, vách đất nứt nẻ, và một tia nắng yếu ớt lọt qua khe hở của mái lá, vẽ lên nền đất một vệt bụi nhảy múa.
"Ta... sống lại?" Giọng nói khàn đặc, yếu ớt thốt ra, không phải âm thanh uy nghiêm chấn động thiên địa của hắn, mà là một tiếng thì thầm lạc lõng.
Ký ức hỗn loạn ập đến như thủy triều vỡ bờ, không phải của Ma Đế Vô Thượng, mà là của một kẻ khác. Lâm Thiên. Một thiếu niên mười lăm tuổi, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống bám víu vào bà ngoại già yếu trong cái thị trấn nhỏ bé mang tên Phàm Trần Trấn, nơi tận cùng của thế giới tu tiên. Hắn bị một đám cường hào ác bá trong trấn đánh đập, hành hạ đến chết, chỉ vì không chịu nhường lại mấy đồng tiền công ít ỏi.
Một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng. Vô Thượng Ma Đế, kẻ mà chỉ cần hít thở cũng khiến vạn vật run rẩy, nay lại trọng sinh vào một phàm nhân yếu ớt, chết một cách thảm hại như vậy? Thật là một trò đùa nghiệt ngã của số phận!
Hắn đưa bàn tay gầy guộc lên, nhìn chằm chằm vào những ngón tay xương xẩu, những móng tay cáu bẩn. Đây không phải bàn tay từng nắm giữ Thiên Địa Pháp Tắc, từng bóp nát tinh cầu. Một cảm giác phẫn nộ cùng tủi nhục dâng lên, nhưng ngay lập tức bị sự lạnh lùng của hàng triệu năm sinh tử chiến đấu dập tắt. Phẫn nộ vô ích. Tủi nhục vô nghĩa. Điều quan trọng nhất là hắn đã sống lại.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
"Vận mệnh... lại ban cho ta một cơ hội." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của trái tim mới, từng dòng máu nóng chảy trong huyết quản. "Ta không chết. Vậy thì mọi thứ đều có thể bắt đầu lại."
Hắn cố gắng chống tay ngồi dậy. Mỗi cơ khớp kêu răng rắc, đau nhức đến tận xương tủy. Cảm giác như toàn thân vừa bị xe nát rồi ghép lại một cách thô bạo. Hắn cau mày, hít một hơi thật sâu. Hồi ức của Lâm Thiên cho biết, cậu ta bị Lý Cường và đám lâu la của hắn đánh tàn nhẫn, không chỉ vì tiền mà còn vì sự ghen ghét với "may mắn" của Lâm Thiên khi thi thoảng nhặt được vài viên linh thạch vụn do tu sĩ đánh rơi.
Dựa lưng vào vách tường lạnh lẽo, Lâm Thiên (giờ đây là Vô Thượng Ma Đế) bắt đầu điều tra cơ thể mới của mình. Hắn muốn tìm kiếm dấu vết của Nguyên Thần, dù là một mảnh vụn nhỏ nhất, nhưng không có gì. Hồn phách hắn dường như đã hòa nhập hoàn toàn vào thể xác Lâm Thiên, không còn là Nguyên Thần Ma Đế nữa, chỉ là một linh hồn bình thường được phú cho ký ức và kiến thức của kẻ mạnh nhất Cửu Thiên.
Hắn thử cảm nhận linh khí. Trong ký ức của Lâm Thiên, cậu bé cũng đã bắt đầu tu luyện, nhưng chỉ mới đạt Luyện Khí tầng một, lại còn là loại Luyện Khí cơ bản nhất, yếu kém đến đáng thương. Linh khí quanh Phàm Trần Trấn cực kỳ loãng, lại tạp nham, khó mà hấp thu.
"Thật là một cơ thể phế vật," Ma Đế nhếch mép khinh thường. "Kinh mạch hẹp như sợi tóc, đan điền yếu ớt, linh căn... chỉ là Ngũ Hành tạp căn cấp thấp. Một đời này, sợ rằng ngay cả Trúc Cơ cũng là hy vọng xa vời."
Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Phế vật? Có lẽ đối với người khác, nhưng với hắn, Vô Thượng Ma Đế, thì không gì là không thể. Hắn đã từng chứng kiến vô số loại thể chất, vô số chủng tộc, và vô số con đường tu luyện. Hắn biết rõ, thiên phú chỉ là một phần nhỏ. Ý chí, cơ duyên, và quan trọng nhất là... phương pháp.
"Phương pháp tu luyện của thế giới này thật thô thiển," hắn lẩm bẩm. "Hấp thu linh khí một cách thụ động, dựa vào số lượng để lấp đầy chất lượng. Chẳng trách tu sĩ cấp thấp nhiều như kiến, nhưng đại năng thì hiếm như lá mùa thu."
Hắn bắt đầu lục lọi kho tàng ký ức khổng lồ của mình. Vô số công pháp, thần thông, bí thuật, từ những loại cổ xưa nhất đến những loại được sáng tạo bởi hắn. Hàng triệu năm kinh nghiệm, hàng tỷ công pháp lướt qua tâm trí. Cuối cùng, một cái tên hiện lên: **"Hắc Ám Thôn Phệ Quyết"**.
Đây là một công pháp do chính hắn sáng tạo ở thuở sơ khai, khi hắn còn là một Ma tộc yếu ớt, bị khinh rẻ. Công pháp này không dựa vào thiên phú linh căn, mà dựa vào ý chí kiên cường và khả năng "nuốt chửng" mọi thứ, kể cả sự ô uế và tạp chất, biến chúng thành năng lượng của mình. Nó là công pháp bị Cửu Thiên giới xếp vào hàng cấm kỵ, vì quá tàn nhẫn và đi ngược lại đạo trời, nhưng lại cực kỳ hiệu quả.
"Hắc Ám Thôn Phệ Quyết," hắn thì thầm, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi tái nhợt. "Nó sẽ là điểm khởi đầu mới của ta."
Hắn nhắm mắt lại, điều hòa hơi thở. Theo công pháp chỉ dẫn, hắn bắt đầu vận chuyển linh khí. Khác với cách hấp thu thụ động của Lâm Thiên trước đây, Hắc Ám Thôn Phệ Quyết chủ động "thôn phệ". Cảm giác như hàng ngàn miệng nhỏ li ti mở ra trong kinh mạch, hút lấy linh khí tạp nham trong không khí.
Đau đớn! Một cơn đau xé ruột xé gan ập đến. Linh khí trong Phàm Trần Trấn không chỉ loãng mà còn chứa đựng nhiều tạp chất. Bình thường, tu sĩ sẽ từ từ tinh luyện. Nhưng Hắc Ám Thôn Phệ Quyết thì khác, nó nuốt chửng tất cả, sau đó cưỡng chế ép buộc cơ thể tự thanh lọc.
Từng tế bào trong cơ thể Lâm Thiên rung lên dữ dội, như bị ngàn vạn mũi kim đâm chọc. Kinh mạch co thắt, giãn nở liên tục, như thể đang bị xé toạc rồi vá lại. Một mùi tanh nhẹ phảng phất trong căn phòng, đó là mùi máu và tạp chất đang bị ép ra khỏi cơ thể. Lớp da trên người Lâm Thiên trở nên đỏ ửng, rồi lại tái nhợt, liên tục thay đổi.
"Hừ! Đau đớn này thì thấm vào đâu so với Hắc Ám Lôi Kiếp, so với Vạn Ma Phệ Hồn?" Ma Đế thầm cười khẩy. Ý chí của hắn đã được tôi luyện qua hàng tỷ năm, nỗi đau này chỉ như gãi ngứa. Hắn giữ vững tâm niệm, tập trung điều khiển dòng linh khí cuồn cuộn chảy qua cơ thể.
Linh khí ào ào chảy vào đan điền như thác đổ, mang theo vô số tạp chất. Hắc Ám Thôn Phệ Quyết vận chuyển, biến đan điền thành một hố đen thu nhỏ, nuốt chửng mọi thứ. Tạp chất bị phân giải, tinh hoa được giữ lại, rồi tái tạo thành dòng linh khí tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn.
Dần dần, cơn đau dịu đi, thay vào đó là cảm giác tê dần rồi ấm áp. Cơ thể như được tắm trong suối nguồn sinh lực. Các kinh mạch vốn hẹp hòi giờ đây được mở rộng, dẻo dai hơn. Từng điểm huyệt vị bị bế tắc do "Lâm Thiên" cũ tích tụ tạp chất, nay cũng được dòng linh khí tinh thuần kia thanh tẩy, khai thông.
"Quả nhiên, Hắc Ám Thôn Phệ Quyết vẫn là khởi đầu tốt nhất." Hắn cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong cơ thể. Trước đây, linh khí trong đan điền Lâm Thiên yếu ớt như ngọn nến trước gió, giờ đây nó như một dòng suối nhỏ đang dần hình thành.
Thời gian trôi qua không hề hay biết. Ánh sáng bên ngoài căn phòng dần chuyển từ ban ngày sang hoàng hôn, rồi màn đêm buông xuống. Tiếng dế kêu rả rích, tiếng gió thổi vi vu qua mái lá rách nát, và cả tiếng bụng đói kêu ùng ục, đều bị Vô Thượng Ma Đế phớt lờ. Hắn chìm đắm hoàn toàn vào trạng thái tu luyện.
Đột nhiên, một tiếng "Rắc!" khẽ vang lên trong đan điền. Linh khí trong cơ thể Lâm Thiên tăng vọt, cảm giác như một bức tường vô hình vừa bị phá vỡ.
"Luyện Khí tầng hai... Thành công!"
Hắn mở mắt, một tia sáng đen xẹt qua đáy mắt. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng nắm chặt không khí. Một lực lượng vô hình trào dâng trong lòng bàn tay. Hắn hít một hơi, rồi vung mạnh. Một hòn đá cuội nhỏ nằm gần đó, vốn chỉ là vật vô tri, bỗng nứt toác, rồi vỡ tan thành bụi mịn, chỉ còn lại một vết lõm trên nền đất.
Trước đây, với thân thể Lâm Thiên và Luyện Khí tầng một, cậu bé phải dùng cả mười thành lực, dồn nén pháp lực vào một điểm mới có thể làm nứt viên đá. Còn bây giờ? Chỉ là một cái vung tay nhẹ nhàng. Sức mạnh này đã tăng ít nhất gấp ba lần!
Không chỉ vậy, hắn cảm thấy ngũ quan của mình cũng trở nên nhạy bén hơn. Hắn có thể nghe rõ tiếng chuột chạy xè xẹt dưới ván gỗ mục, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của cỏ dại mọc ngoài cửa, và nhìn thấy rõ ràng từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tuổi thọ của cơ thể này cũng được cải thiện, không còn vẻ yếu ớt bệnh tật, mà tràn đầy sức sống. Mặc dù vẫn còn là một Luyện Khí Sơ kỳ yếu ớt, nhưng so với "Lâm Thiên" trước đây, hắn đã khác một trời một vực.
Ma Đế đứng dậy. Cơ thể không còn đau nhức, thậm chí còn có chút sảng khoái. Hắn bước ra khỏi căn nhà gỗ mục nát, hít thở khí trời đêm. Trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, vài vì sao lấp lánh như những viên kim cương vỡ. Gió đêm mơn man thổi qua làn da, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi cỏ cây thoang thoảng.
"Phàm Trần Trấn... cái tên thật thích hợp," hắn khẽ cười. "Một nơi bé nhỏ như hạt bụi trong vũ trụ, nhưng lại là nơi ta bắt đầu lại."
Hắn biết, việc đạt Luyện Khí tầng hai chỉ là bước khởi đầu. Để thực sự bảo vệ mình, hắn cần phải mạnh hơn nữa. Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh... mỗi cảnh giới đều là một cánh cửa, và cánh cửa nào cũng đầy rẫy hiểm nguy. Hắn sẽ không lặp lại sai lầm của kiếp trước, không tin tưởng vào bất kỳ ai, không để lòng nhân từ yếu đuối làm mờ mắt. Ma Đế Vô Thượng đã chết. Giờ đây, chỉ có Lâm Thiên, một tu sĩ đang từng bước leo lên đỉnh cao, bằng mọi giá.
Khi hắn đang chìm vào suy tư, một tiếng động đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. "Phịch!"
Hắn quay đầu. Cách đó không xa, trong một con hẻm tối tăm, ba bóng người đang lấp ló. Tiếng cười cợt và những lời lẽ thô tục vọng đến.
"Hahaha, thằng nhóc Lâm Thiên đó đúng là cứng đầu thật! Tưởng rằng có thể trốn tránh bổn thiếu gia mãi sao?"
"Đại ca, Lý Cường đại ca. Nó gầy gò ốm yếu thế mà cũng dám kháng cự, đúng là không biết trời cao đất rộng!"
"Không sao, dù sao thì cũng đã đánh cho nó một trận nhớ đời. Lần này, nó còn dám trốn chạy, thì cho nó sống không bằng chết!"
Lý Cường. Kẻ đã đánh Lâm Thiên đến chết. Hắn ta và hai tên đồng bọn đang hả hê nói chuyện. Lý Cường là một tên côn đồ địa phương, con trai của trưởng thôn Lý Gia, gia tộc có thế lực nhất Phàm Trần Trấn. Hắn ta đã đạt Luyện Khí tầng bốn, còn hai tên đàn em cũng ở tầng ba.
Ma Đế Lâm Thiên nhíu mày. Hắn không ngờ lại chạm mặt những kẻ này sớm như vậy. Mặc dù hắn đã lên Luyện Khí tầng hai, nhưng đối mặt với Lý Cường tầng bốn và hai kẻ tầng ba, hắn vẫn ở thế yếu. Trực diện giao phong, hắn không có cửa thắng.
Hắn lùi lại vào bóng tối, cố gắng ẩn mình. Hắn biết mình cần phải cẩn trọng. Ma Đế có thể mạnh, nhưng Lâm Thiên hiện tại thì không.
Lý Cường vỗ vỗ tay, nhếch mép: "Được rồi, tìm mãi không thấy nó. Hẳn là đã sợ quá mà trốn mất rồi. Tối nay cứ vậy đi, ngày mai chúng ta lại đến nhà nó lục soát. Ta nghe nói bà ngoại nó có cất giữ một ít linh thạch vụ
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Huyết Hồn Vực Biến
13,314 từ
🔒 Đăng nhập
7
Huyết Mạch Phong Ấn Mở Ra
10,306 từ
🔒 Đăng nhập
8
Linh Khí Biến Dị, Cấm Kỵ Lộ Diện
11,187 từ
🔒 Đăng nhập
9
Huyết Ảnh Truy Tung, Cấm Kỵ Hé Mở
10,413 từ
🔒 Đăng nhập
10
Cấm Địa Huyết Ảnh
10,866 từ
🔒 Đăng nhập
11
Huyết Hồn Quả và Âm Mưu Tiên Vực
10,434 từ
🔒 Đăng nhập
12
Huyết Mạch Thức Tỉnh, Kiếp Cũ Vọng Hồi
10,185 từ
🔒 Đăng nhập
13
Huyết Mạch Ma Đế, Lưỡng Thế Quyết Đấu
11,402 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ma Huyết Tái Sinh, Phá Trận Thí Kim Đan
9,895 từ
🔒 Đăng nhập
15
Huyền Kim Thể Biến, Đạo Diệt Kim Đan
10,211 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyền Kim Ma Thân, Huyết Lệ Cuồng Nộ
12,292 từ
🔒 Đăng nhập
17
Ma Thân Phá Kén, Huyết Lệ Cuồng Nộ
12,023 từ
🔒 Đăng nhập
18
Huyết Kén Vỡ Tan, Ma Thần Tái Lâm
10,921 từ
🔒 Đăng nhập
19
Huyết Dụ Khai Mạch, Thức Hải Trùng Biến
9,609 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hồi Quy Chân Ngã, Thiên Đạo Vô Gian
9,466 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?