Hơi thở khò khè, buốt giá xuyên thấu từng thớ thịt, nhưng lạ thay, lại chẳng hề lạnh lẽo. Ngược lại, một dòng lửa âm ỷ cuộn trào trong đan điền, thiêu đốt mọi cảm giác tê dại. Ta, Lạc Phàm, từ khi có ý thức đã bị ném vào nơi tận cùng của thế giới này – Luyện Ngục. Không ký ức, không thân nhân, chỉ có vô tận ngọn lửa u ám cùng những tiếng rên xiết vang vọng từ hư không.
Nơi đây, ngay cả không khí cũng sực nức mùi lưu huỳnh và tử khí. Bầu trời đỏ thẫm như máu, những cột lửa địa ngục phun trào từ lòng đất, chiếu rọi lên vách đá đen kịt, lởm chởm những hình thù quái dị. Ta vẫn nhớ như in ngày đầu tiên, cơ thể non nớt bị dòng dung nham nóng chảy nuốt chửng. Đau đớn tột cùng, xương cốt tan rã, nhưng một ý chí sắt đá nào đó đã khiến ta không cam lòng chết. Ta khao khát sống, khao khát tìm ra thân thế, khao khát một ngày thoát khỏi địa ngục này!
Ta bắt đầu luyện tập. Không ai dạy, không có công pháp. Ta chỉ đơn thuần làm theo bản năng, hấp thu khí tức nóng bỏng của Luyện Ngục, cố gắng dẫn dắt nó vào kinh mạch đang dần hồi phục. Mỗi khi thành công một chút, cơ thể lại đau đớn như bị xé toạc, rồi tái sinh mạnh mẽ hơn. Đây chính là Luyện Khí cảnh giới đầu tiên – Luyện Thể. Ta dùng lửa địa ngục để tôi luyện cơ thể mình. Mười năm trôi qua, ta đã từ một hài nhi yếu ớt trở thành một thiếu niên có làn da đồng hun, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt sắc như chim ưng. Làn da của ta đã hấp thu đủ năng lượng để chống chọi với nhiệt độ khắc nghiệt.
Hôm nay, ta ngồi giữa một khe nứt dung nham, khí tức cuồn cuộn bao phủ thân thể. Linh khí địa ngục nóng bỏng như những lưỡi dao sắc bén cào xé kinh mạch, nhưng ta vẫn kiên trì. "Linh khí nhập thể, chuyển hóa đan điền, Trúc Cơ thành công!" Tiếng gầm gừ vang vọng trong tâm trí. Bất chợt, một cảm giác mát lạnh lạ thường lan tỏa từ đan điền, xua đi mọi đau đớn. Một luồng chân nguyên thuần khiết như ngọc thạch bắt đầu hình thành, xoay tròn, ngưng tụ.
Đột nhiên, từ sâu thẳm lòng đất, một tiếng gầm rống kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển cả Luyện Ngục. Khe nứt dưới chân ta mở rộng, một luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên, mang theo hơi thở của tử vong và một áp lực kinh khủng mà ta chưa từng cảm nhận. Trong hắc khí, một bóng hình khổng lồ, cao vút như núi, từ từ hiện ra. Đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu nhìn thẳng vào ta, chứa đựng sự khinh miệt và tàn bạo. Đó không phải là một sinh vật của Luyện Ngục bình thường. Đây là một con Ác Ma Cổ Đại.
