Mưa như trút nước, từng giọt nặng nề đập vào tấm bia đá lạnh lẽo, hằn lên dòng chữ đã hoen mờ theo năm tháng: "Mộ của Lạc Băng Nhi, ái thê của Vô Cực Tiên Tôn, Vĩnh Hằng Bất Diệt."
Vô Cực Tiên Tôn – Diệp Phàm – quỳ gục trước mộ, thân ảnh gầy gò run rẩy trong cơn gió lạnh cắt da. Tóc bạc trắng như sương, đôi mắt vốn sáng như sao trời giờ đây chỉ còn là một hố sâu vô tận của sự thống khổ và hối hận. Hắn đã đứng trên đỉnh cao nhất của Tiên Giới, thống lĩnh vạn vật, nhưng lại chẳng thể bảo vệ được người mình yêu thương nhất. Lạc Băng Nhi, nàng đã vì hắn mà hi sinh, tan biến trong kiếp lôi phạt kinh thiên động địa, chỉ để hắn có thể đột phá cảnh giới cuối cùng, trở thành Vô Cực Tiên Tôn. Nàng đã hứa, sẽ cùng hắn ngắm nhìn phong cảnh của Tiên Giới vĩnh hằng. Nhưng rồi, chỉ còn lại hắn, độc bước trên con đường vô tận.
"Băng Nhi… ta sai rồi…" Giọng hắn khản đặc, hòa vào tiếng mưa. Hắn nhớ như in ngày nàng lìa đời, nụ cười cuối cùng vương chút máu trên khóe môi, ánh mắt trìu mến nhìn hắn đầy tha thứ. Hắn đã đạt được những gì mình muốn, nhưng cái giá phải trả lại là cả sinh mệnh của nàng. Tiên Tôn thì sao? Trường sinh bất tử thì sao? Nếu không có nàng, tất cả chỉ là hư vô.
Hàng vạn năm trôi qua, Diệp Phàm đã thử mọi cách, tìm kiếm khắp các bí cảnh, lật tung Tam Giới Lục Đạo, chỉ mong tìm thấy một tia hi vọng hồi sinh nàng. Nhưng tất cả đều vô vọng. Nàng đã tan biến hoàn toàn, không còn một chút dấu vết linh hồn. Tuyệt vọng cùng cực, hắn đã hiểu ra. Chỉ có một con đường, con đường mà ngay cả Tiên Tôn cũng không dám thử: Luân Hồi Kính.
Truyền thuyết kể rằng, Luân Hồi Kính ẩn chứa sức mạnh nghịch chuyển thời gian, có thể đưa người sử dụng quay về quá khứ. Nhưng nó cũng là một cấm kỵ, mỗi lần sử dụng đều phải trả giá bằng cả tu vi và sinh mệnh. Hơn nữa, nó chỉ có tác dụng một lần, và nếu thất bại, sẽ vĩnh viễn tan biến, không còn cơ hội nào nữa.
Diệp Phàm cười đau khổ. Hắn đã mất tất cả, còn gì để mất nữa? Hắn đưa tay chạm vào chiếc nhẫn không gian, lấy ra một chiếc gương cổ kính, bề mặt phủ đầy những đường vân phức tạp, tản mát khí tức hỗn độn. Chính là Luân Hồi Kính. Ánh sáng của nó yếu ớt phản chiếu lại hình ảnh một Tiên Tôn già nua, đầy vết sẹo của thời gian.
"Băng Nhi… lần này, ta sẽ không để nàng rời xa ta nữa."
