Mùa hè vừa qua, ngôi trường cũ kỹ mang tên Nguyễn Huệ đã trải qua những ngày hè nắng cháy, nhưng sự yên bình ấy lại nhanh chóng bị phá vỡ khi mùa tựu trường đến. Ánh nắng chiếu xuyên qua những tán cây già cỗi, tạo nên những bóng hình kỳ quái trên bức tường gạch loang lổ. Dưới mái nhà xập xệ, bầu không khí nặng nề như chứa đựng những bí mật mà không ai dám khám phá.
“Nghe nói kỳ thi lần này sẽ có một học sinh mất tích nữa đấy,” Hằng, cô bạn thân của Thảo, nói với giọng đều đều, nhưng ánh mắt cô lại lấp lánh sự hoang mang. “Cậu có tin không?”
Thảo, một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc dài, chỉ mỉm cười gượng gạo. “Cậu đừng nghe mấy chuyện vớ vẩn. Đó chỉ là lời đồn thôi.” Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo lắng bí ẩn dâng trào. Chuyện về những học sinh biến mất trong kỳ thi đã trở thành đề tài bàn tán xôn xao của học sinh trong suốt nhiều năm qua. Họ nói rằng có một lời nguyền treo lơ lửng phía trên mái trường này, một lời nguyền mà mọi người đều biết nhưng không ai dám nói thành lời.
Đó là một buổi sáng thứ Hai, khi tiếng trống trường vang lên rộn ràng, nhịp điệu của nó như đang gợi nhớ về những ngày tháng tươi đẹp đã qua. Hàng trăm học sinh lũ lượt đổ về lớp học, nhưng trong lòng mỗi người là một nỗi sợ hãi mơ hồ.
“Tớ nghe nói lời nguyền này bắt đầu từ khi trường mở cửa vào năm ‘68,” Hằng tiếp tục, lòng đầy nghi hoặc. “Kể từ đó, cứ mỗi lần thi, lại có một học sinh mất tích. Họ nói rằng những ai không đủ can đảm sẽ không bao giờ trở về.”
“Cậu không thể tin vào mấy chuyện hoang đường đó được!” Thảo phản bác, mặc dù trong lòng cô, sự hoang mang càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Trường lớp này, với những hành lang dài hun hút và những cánh cửa sổ mờ đục, đã khiến cô cảm thấy như có ai đó luôn dõi theo mình.
Học sinh vào lớp, tiếng cười nói râm ran làm không khí trở nên nhẹ nhõm hơn, nhưng ánh mắt Thảo không thể rời khỏi bức chân dung treo trên tường lớp học. Đó là hình ảnh của một cô bé, một học sinh đã mất tích cách đây nhiều năm. Cô vẫn luôn mặc đồng phục, nhưng ánh mắt trong bức ảnh lại như mang theo một nỗi buồn sâu thẳm, khiến lòng người nặng trĩu.
“Thật ra, tớ muốn tìm hiểu về cô bé đó,” Hằng thì thầm, như một lời thú nhận. “Có thể chúng ta sẽ tìm ra manh mối.”
