Một cô gái trẻ tìm thấy một phong thư cũ bị niêm phong cẩn thận, ghi rõ ngày tháng năm 1975. Khi mở bức thư, cô không chỉ đọc được những dòng chữ kỳ lạ mà còn cảm nhận được một sự hiện diện lạnh lẽo. Mỗi lần đọc, cô lại bị kéo vào một dòng thời gian khác, chứng kiến những sự kiện kinh hoàng trong quá khứ, và nhận ra rằng người viết thư đang tìm cách liên lạc từ cõi chết.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mùi Đất Tháng Tư — Đọc thử miễn phí
Căn gác mái của ngôi nhà cũ kỹ, nằm sâu trong con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo giữa lòng Sài Gòn, vốn dĩ là một thế giới của riêng nó. Một thế giới bị lãng quên, nơi thời gian đã đặc quánh thành những lớp bụi dày bám trên từng thớ gỗ, từng vật dụng tưởng chừng vô tri. Mai, cô gái trẻ với mái tóc ngang vai luôn vương chút nắng và nụ cười rạng rỡ, hôm nay lại mang theo một tâm trạng khác hẳn. Bà nội cô vừa mất, và việc dọn dẹp căn nhà đã trở thành gánh nặng nặng trĩu trên vai cô, không chỉ bởi khối lượng công việc mà còn bởi từng kỷ vật đều như một lưỡi dao cứa vào trái tim. Cô hít một hơi thật sâu, cái mùi ẩm mốc đặc trưng của gỗ mục, của giấy cũ và một chút hương trầm thoảng qua từ bàn thờ dưới nhà, lấp đầy lồng ngực. Mắt cô cay xè, không biết vì bụi hay vì những giọt nước mắt chực trào.
Cô đang loay hoay với một chiếc tủ gỗ đã bạc màu theo năm tháng, nằm khuất trong góc tối nhất của căn gác. Tay cô chạm vào lớp gỗ sần sùi, cảm nhận rõ từng vết hằn của thời gian. Tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng khi cô cố mở cánh cửa tủ, như một lời than thở của quá khứ. Bên trong, mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng một cách đáng ngạc nhiên, khác hẳn cái vẻ lộn xộn thường thấy của một căn gác mái. Những bộ quần áo đã lỗi thời được gấp phẳng phiu, những chồng sách cũ kỹ đã ngả màu ố vàng, và xa hơn, dưới đáy tủ, nơi ánh sáng khó lòng chạm tới, là một cái hộp gỗ nhỏ. Nó nằm im lìm, phẳng lặng, như thể chưa từng có ai động đến từ rất lâu rồi.
Mai cúi người xuống, kéo cái hộp ra. Bàn tay cô khẽ rùng mình khi chạm vào lớp gỗ lạnh lẽo, dù thời tiết Sài Gòn buổi trưa vốn dĩ nóng bức. Chiếc hộp được làm từ loại gỗ trắc đen bóng, nhưng đã bị thời gian bào mòn, chỉ còn lại màu nâu sẫm, lộ rõ những đường vân uốn lượn như dòng sông cổ thụ. Nắp hộp không có khóa, nhưng được niêm phong cẩn thận bằng một sợi dây lụa màu đỏ đã phai bạc, thắt thành một nút thắt phức tạp mà Mai chưa từng thấy bao giờ. Trên nắp hộp, nét chữ Hán cổ được khắc tinh xảo, dù cô không hiểu nghĩa, nhưng cái vẻ trang trọng, bí ẩn của nó khiến một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.
“Chắc là đồ cổ của bà nội,” Mai lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong khoảng không yên tĩnh của căn gác. Cô đưa cái hộp lên mũi ngửi, một mùi hương lạ lẫm xộc vào khứu giác. Không phải mùi gỗ mục, cũng không phải mùi trầm hương. Nó là một sự pha trộn giữa mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa cúc trắng đã héo khô và một chút gì đó chua loét, tanh nồng, khiến cổ họng cô như bị nghẹn lại. Cảm giác khó chịu lan tỏa, nhưng một sự tò mò mạnh mẽ hơn đã chế ngự cô. Cô muốn biết, cái gì được cất giữ kỹ lưỡng đến vậy trong một chiếc hộp đã bị lãng quên hàng chục năm trời?
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mai khẽ gỡ sợi dây lụa đỏ, từng chút một, cẩn thận như sợ làm vỡ một vật báu mong manh. Sợi dây trượt ra khỏi nút thắt, trôi tuột xuống sàn gỗ kêu lên một tiếng *xoẹt* nhẹ tênh, phá vỡ sự tĩnh mịch. Cô mở nắp hộp. Một làn khí lạnh bất ngờ phả vào mặt cô, khiến cô giật mình lùi lại. Không khí trong căn gác vốn đã ngột ngạt, giờ đây như đặc quánh thêm. Bên trong hộp, không phải châu báu hay đồ trang sức, mà chỉ có duy nhất một phong thư.
Phong thư làm bằng loại giấy dó cũ kỹ, màu ngả vàng ố, nhưng lại phẳng phiu đến lạ, như chưa từng bị thời gian hay sự biến động của thế cuộc làm tổn hại. Miệng phong thư được dán kín mít bằng một loại sáp đỏ đã khô cứng, trên đó in hình một con dấu nhỏ, mờ ảo, giống như hình một bông sen đang hé nở. Nét chữ trên phong thư viết tay, mềm mại nhưng mạnh mẽ, run rẩy nhưng kiên định. Tên người nhận đã mờ đi, chỉ còn lờ mờ nhìn thấy chữ "Mai" ở cuối cùng, khiến tim cô hẫng một nhịp. Tên cô! Làm sao có thể?
Phía dưới tên người nhận là dòng ngày tháng, viết rõ ràng bằng mực đen đã phai: “Ngày 30 tháng Tư năm 1975”.
Mai cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Ngày 30 tháng Tư năm 1975. Đó là cái ngày định mệnh của cả một dân tộc, cái ngày mà bà nội cô thường nhắc đến với đôi mắt xa xăm và nụ cười buồn bã. Cô chưa từng được nghe bà kể chi tiết về ngày đó, chỉ biết đó là một khoảng thời gian hỗn loạn và đau thương. Sao lại có một bức thư gửi cho cô từ cái ngày đó? Hay là một người cùng tên?
Cô hít một hơi nữa, cố gắng xua đi cái mùi tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí, cố gắng xua đi cái cảm giác bất an đang len lỏi. Ngón tay cô run rẩy bóc lớp sáp niêm phong. Nó khô cứng đến nỗi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rơi lả tả trên lòng bàn tay cô, mang theo cái mùi đất ẩm và hoa cúc héo đặc trưng mà cô đã ngửi thấy từ chiếc hộp. Bên trong phong thư là hai tờ giấy, cũng là giấy dó cũ, được gấp làm tư cẩn thận.
Mai mở tờ giấy đầu tiên. Nét chữ viết tay, sắc sảo và đầy vẻ tuyệt vọng. Từng con chữ như nhảy múa trên nền giấy ố vàng, sống động đến kỳ lạ. Cô đọc:
*“Mai yêu dấu,*
*Nếu con đọc được những dòng này, có nghĩa là mọi thứ đã kết thúc. Hoặc mới chỉ bắt đầu. Dù sao, ta cũng đã không thể quay về với con. Cái ngày định mệnh ấy, ta đã nhìn thấy… một cái bóng. Một cái bóng không của người phàm, không của quỷ dữ, mà là của một thứ gì đó cũ kỹ hơn, sâu xa hơn cả đất trời này. Nó không có mắt, nhưng ta biết nó đang nhìn. Nó không có miệng, nhưng ta nghe thấy tiếng nó thì thầm… về con. Về cái tên Mai. Cái tên mà con sẽ được nhận…”*
Đến đây, nét chữ bỗng trở nên run rẩy dữ dội, như thể người viết đang cố gắng chống cự với một điều gì đó khủng khiếp. Một vết mực lớn, đen sì, nhòe nhoẹt che mất phần lớn đoạn tiếp theo, như một giọt nước mắt vĩnh cửu của thời gian. Mai cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô nuốt nước bọt, nghe rõ tiếng *khậc* trong không khí. Phía bên ngoài, tiếng xe cộ ồn ào của Sài Gòn dường như đã lùi xa hẳn, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ của căn gác mái. Ngay cả tiếng quạt trần cũ kỹ vẫn thường quay vo vo trên đầu cô cũng bỗng nhiên ngừng bặt, để lại một khoảng trống âm thanh rợn người.
Một làn gió lạnh bất chợt thổi qua khe cửa sổ, làm tung bay vài sợi tóc mai của cô. Không phải gió trời, bởi cửa sổ căn gác vốn luôn đóng kín. Đó là một luồng hơi lạnh buốt, như thể có ai đó vừa thở hắt ra ngay bên cạnh cô. Mai cảm thấy sống lưng lạnh toát. Da gà nổi lên chi chít trên cánh tay. Mùi đất ẩm và hoa cúc lại càng thêm nồng nặc, như thể có một luống hoa cúc trắng vừa mọc lên ngay dưới chân cô. Cô nhìn xuống sàn gỗ, không có gì cả. Chỉ có những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt nắng chiều mờ ảo.
Cô nhìn lại bức thư. Nét chữ sau vết mực nhòe lại tiếp tục:
*“…Chúng nó sẽ tìm đến con. Vì con là… chìa khóa. Chìa khóa để mở ra cánh cửa đó. Ta đã cố gắng ngăn cản, đã cố gắng chạy trốn. Nhưng làm sao có thể thoát khỏi vận mệnh? Cái bóng… nó đã cho ta thấy. Thấy con đứng trong… một cái giếng. Giếng nước đen ngòm, sâu hun hút, nơi linh hồn những người đã khuất… đang gọi tên con. Mai! Con phải biết… chúng ta đã bị nguyền rủa. Từ đời này sang đời khác. Vì một lời thề. Một lời thề đã bị phá vỡ…”*
Mai thở dốc. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như một con chim non bị nhốt. Cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập, từng tiếng *thình thịch, thình thịch* vang vọng trong tai, át đi cả những âm thanh của thế giới bên ngoài. Giọng cô lạc đi: "Cái gì thế này?" Cô không thể hiểu nổi. Lời nguyền? Giếng nước? Cái bóng? Tất cả nghe như những câu chuyện ma bà nội thường kể lúc bé, nhưng được viết ra một cách chân thực đến rợn người.
Bỗng nhiên, một tiếng cười trẻ con khe khẽ vang lên. Tiếng cười trong trẻo, vui tươi, nhưng lại khiến Mai dựng tóc gáy. Nó không phải từ nhà hàng xóm, bởi căn nhà bên cạnh đã bỏ hoang từ nhiều năm nay, cửa nẻo mục nát, cây dại leo kín. Tiếng cười đó đến từ… phía sau bức tường tủ gỗ. Tường gỗ dày cộp, không một khe hở. Tiếng cười càng lúc càng rõ, càng lúc càng gần, như thể một đứa bé vô hình đang chạy vòng quanh căn gác, nép mình sau từng món đồ cũ kỹ. Tiếng bước chân *lộp bộp, lộp bộp* nhỏ xíu trên sàn gỗ, từ góc tủ, rồi đến sau lưng cô, rồi lại chạy về phía cửa ra vào.
Mai không dám quay đầu lại. Toàn thân cô cứng đờ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi lạnh phả vào gáy mình, cảm giác như một hơi thở nhẹ nhàng, ẩm ướt, mang theo cái mùi tanh nồng của đất và hoa cúc. Mắt cô dán chặt vào bức thư, nơi nét chữ cuối cùng của tờ giấy đầu tiên đang hiện ra:
*“…Con phải tìm ra… sự thật. Trước khi quá muộn. Trước khi cái giếng nuốt chửng con. Hãy cẩn thận… ánh trăng. Ánh trăng sẽ mang theo… bóng tối…”*
Và rồi, tờ giấy thứ hai. Mai run rẩy mở nó ra. Tờ giấy này chỉ có vài dòng chữ ngắn ngủi, nhưng lại là những dòng chữ khiến cô rụng rời.
*“Chúng đã ở đây. Chúng biết con đang đọc. Ta thấy… đôi mắt đó. Đôi mắt trong gương. Nó không phải của con. Không phải của ta. Nó nhìn thẳng vào… linh hồn con. Hãy nhìn vào gương… Mai. Nhìn đi. Nó đang chờ con ở đó… trong bóng tối…”*
Nét chữ cuối cùng kết thúc một cách đột ngột, như thể người viết đã bị gián đoạn giữa chừng, hoặc bị kéo đi một cách vội vã. Ngón tay Mai buông lỏng. Bức thư rơi xuống sàn gỗ, tạo ra một tiếng động nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của căn gác, nó vang lên như tiếng sét đánh. Tiếng cười trẻ con im bặt. Tiếng bước chân biến mất. Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc, bao trùm lấy Mai.
Cô đứng bất động, từng thớ thịt căng cứng, lồng ngực phập phồng liên hồi. Não bộ cô cố gắng xử lý những thông tin kinh hoàng vừa đọc được. Đôi mắt trong gương? Nó đang chờ cô? Cô bất giác đưa mắt nhìn về phía chiếc gương cổ treo trên tường đối diện, chiếc gương mà bà nội vẫn dùng. Khung gương bằng đồng đã hoen gỉ, tấm kính mờ đục theo năm tháng. Trong ánh sáng leo lét của buổi chiều tà, tấm gương trông như một cái hố sâu hun hút.
Cô nhìn thấy mình trong gương. Mái tóc rối bời, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, đôi mắt mở to hoảng loạn. Nhưng rồi, một chi tiết nhỏ, một chi tiết không thể chối bỏ, đập vào mắt cô. Đôi mắt trong gương… không phải là đôi mắt của cô. Đó là đôi mắt của một người khác. Một đôi mắt già nua, đầy vẻ đau khổ và tuyệt vọng, đang nhìn thẳng vào cô. Khóe mắt có những nếp nhăn sâu hoắm, một giọt nước mắt khô đọng lại ở mi dưới. Đôi mắt ấy không phản chiếu nỗi sợ hãi của cô, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người. Và rồi, khóe môi của cái bóng trong gương, khẽ cong lên, tạo thành một nụ cười nhếch mép. Một nụ cười chua chát, không chút sức sống, như thể đang chế nhạo số phận của cô.
Đúng lúc đó, một bàn tay lạnh giá, ướt át, bỗng đặt lên vai Mai. Một cái chạm nhẹ, nhưng sức nặng của nó như hàng ngàn tấn đè lên lồng ngực cô. Mùi đất ẩm và hoa cúc trắng giờ đây nồng nặc đến mức cô có thể nếm được vị tanh nồng của nó trên đầu lưỡi, như thể vừa ngậm một vốc đất lạnh. Một giọng nói, thì thầm ngay sát tai cô, nghe như tiếng gió rít qua kẽ lá, nhưng lại rất rõ ràng, rất gần.
"Mai… con đã đến rồi."
Và rồi, tầm nhìn của cô chợt tối sầm lại, một dòng xoáy màu đen bao trùm lấy tất cả. Cô cảm thấy mình bị kéo đi, xuyên qua một màn sương lạnh lẽo, xuyên qua thời gian, xuyên qua những tiếng thét không lời. Tiếng gió rít gào bên tai, tiếng nước chảy ào ạt, và rồi… một tiếng *uỵch* nặng nề. Mắt cô mở choàng. Cô đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp, ẩm ướt, nơi những thân cây cổ thụ cao vút che lấp cả bầu trời. Xung quanh là tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim rừng kêu khắc khoải. Dưới chân cô, đất đai lầy lội, bùn đen ngòm dính chặt lấy đôi chân trần. Cô cảm nhận rõ từng thớ thịt lạnh ngắt, từng mạch máu run rẩy. Trên tay cô, không còn bức thư cũ kỹ nữa, mà là một thanh mã tấu đã hoen gỉ, lưỡi dao sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo của một vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, và một mùi tanh nồng quen thuộc… Mùi máu tươi. Phía trước cô, một cái giếng cổ, miệng giếng được xây bằng đá ong đã phủ rêu phong. Nước trong giếng đen kịt, không một gợn sóng, nhưng từ sâu thẳm dưới đó, Mai nghe thấy một tiếng gọi. Một tiếng gọi trầm đục, như tiếng vọng từ ngàn năm trước, vang vọng tên cô.
"Mai… xuống đây… xuống đây với chúng ta…"
CHOICES
1. 🛡️ Bịt tai lại, nhắm mắt, cố gắng thoát khỏi cảnh tượng này, tin rằng đây chỉ là một ảo ảnh
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
🛡️ Bịt tai lại, nhắm mắt, cố gắng thoát khỏi cảnh tượng này, tin rằng đây chỉ là một ảo ảnh
An toàn
Khuất Bóng Gương Soi
11,354 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hồi Ức Thở Than
9,753 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thư Gọi Từ Địa Ngục
6,433 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hương Hồn Thức Giấc
10,726 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Thở Dài Của Đất
11,692 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Nhang Trong Khoảng Tối
9,622 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Gọi Từ Khung Cửa
9,667 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Nguyền Từ Tro Tàn
11,770 từ
🔒 Đăng nhập
14
Nét Bút Từ Mồ Hoang
9,966 từ
🔒 Đăng nhập
15
Sự Thật Trong Bóng Tối
10,026 từ
🔒 Đăng nhập
16
Từ Đáy Sâu Của Ký Ức
5,940 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Thú Tội Giữa Đêm
11,803 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khế Ước Đêm Tàn
9,997 từ
🔒 Đăng nhập
19
Giá Của Lời Hồi Đáp
11,676 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.