Mỗi đêm, trong căn nhà cũ kỹ mang theo lời nguyền thầm lặng, một khúc
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khúc Ru Đêm — Đọc thử miễn phí
Tiếng ru cất lên, như một sợi tơ vương mỏng manh giữa màn đêm thăm thẳm, se lạnh, rồi siết chặt lấy tâm can. Nó không phải âm thanh của mẹ ru con, cũng chẳng phải khúc hát đồng dao, mà là một sự thì thầm kéo dài, lẩn khuất trong từng thớ gỗ mục, từng kẽ ngói rêu phong của căn nhà cổ nơi tôi đang trú ngụ. Tôi, Mai, một nhà nghiên cứu folklore học, trở về căn nhà tổ trăm năm tuổi của dòng họ Nguyễn, cái cớ là để thu thập tài liệu cho đề tài "Tín ngưỡng dân gian và các nghi lễ thờ cúng ở vùng hạ lưu sông Đồng Nai", nhưng trong sâu thẳm, tôi biết có một lực hút vô hình đã kéo tôi về đây. Một lời nguyền thầm lặng, đã bám rễ sâu vào từng viên gạch, từng phiến đá, từng câu chuyện truyền miệng về những người phụ nữ trong dòng họ, về những đứa trẻ không bao giờ kịp lớn.
Căn nhà nằm khuất sau những rặng tre già, trên một gò đất cao nhìn ra con sông vắng. Vừa đặt chân đến, mùi hương đặc trưng của đất ẩm, của rêu mục, của khói nhang cũ kỹ đã xộc vào mũi tôi, đánh thức những ký ức xa xăm về những lần về quê ngoại thuở bé. Dù đã được dọn dẹp sơ sài, ngôi nhà vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, cổ kính của nó. Cột lim đen bóng, mái ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian, những bức hoành phi, câu đối chạm trổ công phu nay đã bạc màu. Tôi chọn căn phòng sát gian thờ tổ tiên để tiện làm việc. Chiếc bàn gỗ gụ cũ kỹ, bên cạnh là cửa sổ nhìn ra vườn cây sum suê, nơi ánh nắng chiều vẫn cố len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch tàu. Mọi thứ đều bình thường, đến mức quen thuộc đến nhàm chán. Trừ chiếc ghế mây đối diện bàn làm việc của tôi – nó luôn được kéo sát vào bàn, nhưng khi tôi vừa quay lưng lại sắp xếp sách vở, nó đã dịch ra xa một chút, như thể có ai đó vừa ngồi dậy và bỏ đi. Tôi chỉ khẽ nhíu mày, tự nhủ chắc do mình sơ ý.
Ngày đầu trôi qua trong sự yên tĩnh tuyệt đối. Tôi say sưa với những cuốn gia phả chữ Nôm ố vàng, những ghi chép bằng bút lông của các cụ tổ, mùi giấy cũ và mực tàu quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của thời gian. Đêm xuống, tôi ngồi bên bàn, tiếng dế kêu rả rích từ khu vườn vọng vào, tiếng gió rít qua kẽ cửa tạo thành những âm thanh vù vù như tiếng thở dài. Tôi tắt đèn dầu, cuộn mình trong chăn, cố gắng tìm chút bình yên trong bóng tối mịt mùng.
Và rồi, nó bắt đầu.
Một đêm khuya, khi chiếc đồng hồ quả lắc dưới gian nhà chính vừa điểm ba tiếng "tang... tang... tang..." nặng nề, tôi nghe thấy. Một âm thanh mơ hồ, nhẹ như hơi thở, lướt qua màng tai. Ban đầu, tôi cho đó là tiếng gió lùa qua ống máng, hoặc tiếng lá cây cọ vào cửa sổ. Tôi nhắm mắt lại, cố xua đi những ý nghĩ vẩn vơ. Nhưng nó không biến mất. Nó rõ ràng hơn một chút, một chuỗi âm thanh lặp đi lặp lại, có tiết tấu, có giai điệu. Là tiếng hát. Một khúc ru con. Giọng hát the thé, không rõ lời, nhưng chất chứa nỗi buồn khôn tả, như tiếng khóc thầm của một linh hồn bị bỏ quên. Nó đến từ đâu? Từ khu vườn? Từ căn nhà hoang cạnh bên? Hay từ chính trong những bức tường đá lạnh lẽo này?
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tôi rón rén ra khỏi giường, lướt nhẹ trên sàn gỗ đã mòn vẹt. Mỗi bước chân của tôi đều tạo ra tiếng cót két nhỏ, như một lời nhắc nhở rằng ngôi nhà này không chỉ là một cấu trúc vật chất, mà còn là một thực thể sống, hay đúng hơn, là một thực thể đang nghe ngóng. Tôi hé cửa phòng, nhìn ra hành lang tối om. Gian thờ tổ tiên phía trước vẫn chìm trong bóng đêm. Mùi nhang tàn đã nguội lạnh. Không có gì lạ. Tôi trở vào, cố gắng trấn an bản thân. Chắc hẳn là do mệt mỏi quá độ, tôi đã bị ảo giác.
Nhưng khúc ru không dừng lại. Nó lặp đi lặp lại mỗi đêm, đúng vào khoảnh khắc trăng rằm treo lơ lửng trên đỉnh mái nhà, soi bóng chiếc giếng cổ giữa sân. Lần này, nó không còn mơ hồ nữa. Tôi có thể nhận ra từng nốt nhạc, dù vẫn không hiểu lời. Giọng hát lúc ẩn lúc hiện, như thể người hát đang di chuyển quanh quẩn trong nhà. Một tối, tôi đang ngồi đọc sách dưới ánh đèn dầu mờ ảo, chợt cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào gáy. Tóc gáy tôi dựng đứng. Cái lạnh không đến từ gió, mà là một thứ lạnh ẩm ướt, như hơi sương từ lòng đất. Đồng hồ quả lắc lại điểm đúng ba tiếng. Khúc ru lại cất lên, nhưng lần này, nó không còn ở xa xôi. Nó ở ngay phía sau tôi, rất gần, gần đến nỗi tôi cảm thấy hơi thở của nó phả vào tai.
"Ru hời... ru hỡi... con ơi..."
Một giọng nữ yếu ớt, lạc lõng, nức nở. Đôi tay tôi run rẩy, làm rơi cuốn sách đang cầm. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi vội vã quay phắt lại. Không có ai. Chỉ có bóng tối dày đặc, đặc quánh như mực tàu, ôm trọn lấy góc phòng. Nhưng mùi hoa cúc trắng, loại hoa cúng thường đặt trên bàn thờ, bỗng thoang thoảng đâu đây. Loại hoa này đã tàn từ mấy ngày trước, và tôi đã đổ bỏ. Mắt tôi dáo dác tìm kiếm, cố xuyên qua màn đêm. Phía cuối hành lang, một cánh cửa gỗ cũ kỹ dẫn xuống nhà bếp, vốn luôn được tôi cài then cẩn thận, nay hé mở một khe nhỏ. Một khe đen sì, như con mắt đang nhìn vào tôi.
Tôi không còn tự nhủ đó là ảo giác nữa. Có thứ gì đó thật sự đang ở đây, trong ngôi nhà này, cùng với tôi. Khúc ru kia không phải của gió, không phải của nhà hàng xóm, mà là của một linh hồn đã mắc kẹt. Tôi nhớ lại những câu chuyện bà ngoại kể về lời nguyền "Không con nối dõi" đã ám ảnh dòng họ Nguyễn qua nhiều thế hệ. Những người phụ nữ sinh con không thể nuôi được, hoặc những đứa trẻ yểu mệnh chết khi còn đỏ hỏn. Bà tôi từng nói, mỗi đêm trăng rằm, linh hồn những đứa trẻ bất hạnh ấy lại trở về, tìm mẹ qua khúc ru buồn. Phải chăng, tôi đã đánh thức chúng?
Tôi quyết định đi tìm lời giải đáp. Buổi sáng hôm sau, tôi lục lọi những chồng sách cũ, bản đồ cổ, và đặc biệt là những lá thư tay, nhật ký đã úa màu thời gian. Tôi tìm thấy một cuốn nhật ký bìa da đã bong tróc, chữ viết tay của một người phụ nữ tên Nguyễn Thị Mơ, ghi lại những ngày tháng bi thương của bà vào cuối thế kỷ 19. Từng trang giấy mỏng như cánh chuồn, mang theo mùi ẩm mốc và nước mắt. Bà Mơ kể về cuộc hôn nhân không tình yêu, về nỗi khao khát có một đứa con, và về niềm hy vọng le lói khi cuối cùng bà cũng mang thai. Bà đã ấp ủ đứa con ấy bằng tất cả tình yêu thương, bằng những khúc ru êm đềm mỗi đêm. Nhưng rồi, bi kịch ập đến.
"Tháng Bảy, năm Giáp Thân. Con ta... con ta bỏ ta mà đi..."
Chữ viết của bà Mơ ở đoạn này nguệch ngoạc, nhòe nhoẹt như thể bà đã vừa viết vừa khóc. Tiếp theo là những dòng chữ khó đọc, chỉ toàn sự tuyệt vọng và những lời nguyền rủa cho số phận cay nghiệt của mình, của dòng họ. Cuối cùng, tôi tìm thấy một trang giấy kẹp trong nhật ký, một bức phác thảo nhỏ bằng bút chì. Đó là hình một người phụ nữ đang ngồi trên chiếc tràng kỷ quen thuộc trong gian thờ, bế trên tay một đứa bé sơ sinh. Đằng sau bà, một cái giếng cạn nhỏ hiện ra mờ ảo. Tôi giật mình. Chiếc giếng cổ giữa sân nhà tôi, nơi tiếng ru thường cất lên vào những đêm trăng rằm.
Đêm đó, tôi không thể ngủ. Tôi nằm thao thức, chờ đợi tiếng đồng hồ điểm ba tiếng. Tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi có thể nghe thấy nó vọng lại trong tai mình. Ba tiếng "tang... tang... tang..." nặng nề vang lên. Khúc ru không cất lên ngay lập tức. Thay vào đó, là một sự im lặng đáng sợ. Im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản, tiếng gió ngừng thổi ngoài cửa sổ. Mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng bởi màn đêm.
Rồi, nó bắt đầu. Không phải tiếng hát. Mà là tiếng bước chân. Lộp cộp, lộp cộp, nhẹ nhàng, như tiếng bước chân trần của một đứa trẻ đang đi loanh quanh trong gian thờ. Từ phòng tôi, nhìn qua khe cửa hé mở, tôi thấy một bóng đen mờ ảo đang lướt qua phía trước bàn thờ. Đó là một bóng hình nhỏ bé, thấp hơn cả tôi, di chuyển chậm rãi về phía bàn thờ tổ tiên. Nó dừng lại trước bức ảnh đen trắng của bà cố, người phụ nữ cuối cùng của dòng họ mang cái tên Mơ. Rồi nó quay đầu lại.
Tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt, nhưng đôi mắt... đôi mắt ấy phát sáng trong bóng tối, một màu đỏ rực như đốm lửa than. Và, tôi cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt thấu xương đang tràn vào phòng, mang theo mùi hương hoa cúc trắng nồng nặc. Bóng hình bé nhỏ ấy đưa một bàn tay lên, như thể vẫy gọi tôi, hoặc chỉ vào một thứ gì đó. Nó chỉ vào tấm di ảnh của bà cố Mơ, rồi từ từ chỉ xuống chiếc tủ thờ khảm xà cừ cũ kỹ bên dưới. Rồi, nó tiếp tục chỉ ra phía cửa chính.
Đêm đã về khuya, không một tiếng chó sủa, không một ánh đèn le lói. Bóng đen kia, cùng với đôi mắt đỏ rực, vẫn đứng đó, chờ đợi. Khúc ru đã tắt, nhưng nỗi sợ hãi thì cứ thế lớn dần, nuốt chửng lấy tôi. Có một bí mật sâu thẳm ẩn chứa trong ngôi nhà này, và tôi, bằng cách nào đó, đã trở thành một phần của nó.
CHOICES
1. 🛡️ Rút lui vào phòng, đóng chặt cửa, cố thủ chờ trời sáng.
2. 🔥 Dũng cảm mở cửa, đối mặt với bóng đen và hỏi nó muốn gì.
3. ✨ Đi theo ánh mắt của bóng đen, tìm kiếm manh mối từ tủ thờ và chiếc giếng cổ.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
🛡️ Rút lui vào phòng, đóng chặt cửa, cố thủ chờ trời sáng.
An toàn
🔥
🔥 Dũng cảm mở cửa, đối mặt với bóng đen và hỏi nó muốn gì.
Táo bạo
✨
✨ Đi theo ánh mắt của bóng đen, tìm kiếm manh mối từ tủ thờ và chiếc giếng cổ.
Bất ngờ
Khúc Ru Cuối Cùng Của Ma
6,437 từ
🔒 Đăng nhập
7
Khúc Ru Từ Thanh Gỗ Khô
7,565 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khúc Ru Hóa Hơi Thở
9,946 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Ru Trong Vách Cũ
7,647 từ
🔒 Đăng nhập
10
Tiếng Ru Từ Giếng Cạn
8,918 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bức Màn Hé Mở
10,406 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mở Ra Cửa Cấm
6,676 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Ru Đêm Tối Vọng
8,600 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khúc Ru Thức Tỉnh
9,983 từ
🔒 Đăng nhập
15
Khúc Ru Không Dứt
9,940 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khúc Ru Vặn Vẹo
13,725 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Ru Của Đất Mẹ
12,973 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khúc Ru Thức Tỉnh
10,641 từ
🔒 Đăng nhập
19
Vực Thẳm Của Tiếng Ru
9,462 từ
🔒 Đăng nhập
20
Vết Sẹo Của Lời Ru Xưa
10,392 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.