Gió heo may len lỏi qua khe cửa sổ cũ kỹ, mang theo cái lạnh se sắt của đêm đầu đông. Lan Anh rùng mình, kéo chăn cao hơn. Đồng hồ quả lắc trong phòng khách điểm mười hai tiếng khô khốc, đánh dấu một ngày nữa khép lại. Cô nhắm mắt, cố xua đi những suy nghĩ vẩn vơ về khoản nợ ngân hàng và tiếng cãi vã của vợ chồng hàng xóm vọng sang. "Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi," cô tự nhủ, thói quen trấn an bản thân mỗi khi đối mặt với lo toan.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt của Hà Nội len lỏi vào phòng. Lan Anh tỉnh giấc, uể oải vươn vai. Dưới nhà, tiếng chim sẻ ríu rít trên cành bàng, tiếng xe máy lướt qua con ngõ nhỏ, tất cả tạo nên một bức tranh quen thuộc của buổi sớm bình thường. Cô vội vàng rửa mặt, pha một tách cà phê nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp gian bếp nhỏ. Mọi thứ thật yên bình.
Cho đến khi cô bước ra phòng khách.
Cánh cửa chính, bằng gỗ lim nặng trịch, nơi tối qua cô đã cẩn thận chốt hai lần khóa trong, cài then ngang, và còn đẩy thêm cái ghế tựa chặn bên trong... giờ đây đang hé mở. Một khe nhỏ, vừa đủ để luồng gió lạnh từ bên ngoài lùa vào, khiến tấm rèm cửa sổ khẽ lay động.
Lan Anh sững lại. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhớ rất rõ, rất rõ ràng, cô đã khóa cửa. Tối qua, trước khi đi ngủ, cô còn có thói quen kiểm tra từng ổ khóa một, như một nghi thức bảo vệ bản thân khỏi thế giới bên ngoài. Không thể nào cô lại quên. Hoàn toàn không thể.
Cái lạnh bây giờ không còn là của gió đông nữa. Nó là cái lạnh thấu xương, lan từ sống lưng lên tới tận gáy. Một mùi hương thoang thoảng, rất nhẹ, như mùi đất ẩm trộn lẫn với hương nhang cháy dở, len vào mũi cô. Mùi hương này không phải là của căn nhà cô. Nó là một thứ gì đó xa lạ, cũ kỹ, và đầy ám ảnh.
Cô đứng bất động, mắt dán chặt vào khe cửa. Từ bên ngoài, tiếng chim đã im bặt. Cả con ngõ dường như cũng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Không một tiếng động, không một hơi thở. Chỉ có tiếng tim cô đập dồn dập, và tiếng gió rít qua khe cửa hé mở như một lời thì thầm ghê rợn. Có thứ gì đó vừa rời đi, hay vẫn còn đang ở đó?
