Từng là Huyền Thiên Tinh Quân trấn giữ cửu thiên, Ngài vươ
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Huyền Thiên Tái Sinh, Phàm Thể Tranh Đấu — Đọc thử miễn phí
Từng là Huyền Thiên Tinh Quân trấn giữ cửu thiên, vạn dặm sơn hà đều phải cúi đầu trước ánh mắt uy nghiêm, hào quang tiên đạo rực rỡ đến mức khiến hàng triệu chư thần cũng phải kiêng dè. Thế mà giờ đây, Lý Huyền chỉ là một phàm nhân Luyện Khí tầng một, thân thể gầy gò, hai má hóp sâu, ngồi co ro trong góc một căn phòng đá lạnh lẽo của Linh Vân Tông, thở ra những làn sương mỏng dính vào không khí ẩm ướt. Mùi rêu phong và đất mục xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với thứ mùi tanh nhàn nhạt của ẩm mốc, nhắc nhở hắn về thực tại nghiệt ngã này. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ như tiếng cười nhạo từ vận mệnh, còn những tiếng cãi vã ồn ào từ dãy phòng bên cạnh thì lại như những nhát dao cứa vào tâm can, khoét sâu thêm vào hố thẳm cô độc của hắn.
Huyền Thiên Tinh Quân... Cái tên ấy từng là biểu tượng của uy quyền tuyệt đối, của tiên đạo vô thượng. Hồi ức chợt ùa về, tựa như một dòng sông băng giá cuốn phăng đi mọi thứ. Hắn nhớ như in khoảnh khắc đứng trên Cửu Trùng Thiên, một tay vung kiếm định càn khôn, một tay lật đổ tinh hà. Lòng tin sắt đá, đạo tâm vững như bàn thạch, vô số chư thần, tiên nhân đều nhìn hắn với ánh mắt tôn kính xen lẫn sợ hãi. Nhưng rồi, chính sự tự phụ, cái chấp niệm vào "vô địch" đã khiến hắn rơi vào ma chướng. Một đạo lôi kiếp Thiên Đạo kinh thiên động địa, không phải để trừng phạt, mà là để "thử thách". Hắn đã thất bại. Thất bại thảm hại, không phải vì không đủ sức mạnh, mà vì không đủ sự thấu hiểu.
"Hóa ra, tu tiên không phải chỉ là truy cầu cảnh giới cao hơn, pháp lực mạnh hơn," Lý Huyền thầm nhủ, giọng khàn đặc tựa như tiếng đá mài, "mà là thấu hiểu bản thân, thấu hiểu Đạo, thấu hiểu nhân quả." Hắn khẽ đưa bàn tay gầy gò lên chạm vào ngực. Nơi đây, không còn là Nguyên Anh to lớn lấp lánh tiên quang, mà chỉ là một đan điền trống rỗng, chứa đựng chút linh khí còm cõi của Luyện Khí tầng một. Cái gọi là Nguyên Anh, Pháp Tướng, Bất Tử Kim Thân... tất cả đều đã tan biến như bọt biển. Hắn bị giáng xuống phàm trần, toàn bộ tu vi tan biến, ý thức phiêu dạt ngàn năm, cuối cùng nhập vào thân xác một thiếu niên mười sáu tuổi mang cùng tên – Lý Huyền, một đệ tử ngoại môn bị ruồng bỏ của Linh Vân Tông.
Linh Vân Tông chỉ là một tông môn nhỏ bé ở rìa Đông Vực, nằm giữa những dãy núi hoang vu, linh khí mỏng như sương khói. Đối với Huyền Thiên Tinh Quân ngày xưa, nó còn không bằng một hòn đá nhỏ trên con đường hắn đi qua. Nhưng đối với Lý Huyền hiện tại, nó là cả thế giới. Ba năm kể từ khi "tỉnh dậy" trong thân xác mới, hắn đã cố gắng tu luyện, nhưng linh căn của thân thể này lại quá tệ, hơn nữa hắn không thể tùy tiện phơi bày tri thức của mình. Hắn phải bắt đầu lại từ con số không, từ Luyện Khí tầng một, nếm trải lại sự yếu ớt, sự khinh miệt của phàm nhân.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Mùi thuốc lá rẻ tiền và tiếng cười nhạo bất ngờ vọng đến từ hành lang khiến Lý Huyền giật mình. Cánh cửa phòng đá ọp ẹp bật mở, một gã thiếu niên to béo với bộ y phục ngoại môn có vẻ đã cũ mèm nhưng lại sạch sẽ hơn của hắn rất nhiều, đứng chặn ngay lối vào. Trần Phong, đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng hai, kẻ vẫn thường xuyên tìm cách kiếm cớ gây sự với hắn. Đằng sau Trần Phong là hai tên đệ tử khác, dáng vẻ ngạo mạn không kém.
"Ây da, không phải Lý Huyền đó sao? Vẫn trốn trong cái ổ chuột của ngươi à?" Trần Phong hất hàm, ánh mắt đầy khinh bỉ lướt qua thân thể gầy gò của Lý Huyền. Hắn ta nhả một làn khói thuốc lá hôi hám vào không khí, khiến Lý Huyền khẽ nhíu mày. "Đến lúc nộp linh thạch rồi đấy. Quy tắc ngoại môn, kẻ yếu phải cống nạp cho kẻ mạnh. Không lẽ ngươi quên rồi?"
Lý Huyền khẽ đứng dậy, thân hình mảnh khảnh đứng thẳng tắp. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hồ nước cổ, phản chiếu hình ảnh kiêu ngạo của Trần Phong. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ móc ra ba viên hạ phẩm linh thạch còm cõi trong túi áo. Đây là toàn bộ số linh thạch hắn kiếm được từ việc làm những công việc vặt vãnh trong suốt nửa tháng qua. Lẽ ra số linh thạch này phải đủ để hắn mua một ít đan dược phụ trợ tu luyện.
"Ha! Ba viên?" Trần Phong cười phá lên, tiếng cười thô tục vang vọng trong hành lang hẹp. Hai tên đệ tử kia cũng hùa theo, nhìn Lý Huyền như nhìn một kẻ hề. "Ngươi coi Trần đại ca đây là ăn xin sao? Ba viên đủ nhét kẽ răng của ta à? Ngươi nghĩ ngươi là phế vật nên muốn cống nạp phế phẩm cho ta ư?" Trần Phong bất ngờ xông tới, bàn tay to lớn chụp lấy cổ áo Lý Huyền, nhấc bổng hắn lên. Hơi thở hôi hám của gã phả thẳng vào mặt Lý Huyền, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. "Nói! Ngươi còn giấu bao nhiêu nữa?"
Lý Huyền không phản kháng, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn không cảm thấy sợ hãi, chỉ là một sự mệt mỏi cùng cực với những trò trẻ con này. Nhưng hắn biết, hắn không thể tùy tiện bộc phát. Huyền Thiên Tinh Quân từng có thể dùng một ngón tay nghiền nát Trần Phong thành tro bụi, nhưng Lý Huyền hiện tại chỉ là Luyện Khí tầng một. Sức mạnh của hắn chưa đủ để thay đổi quy tắc của thế giới này, quy tắc của kẻ mạnh được tôn trọng.
"Đã hết." Giọng hắn trầm khàn, ngữ khí bình tĩnh. "Ngươi có thể lục soát."
Sự điềm tĩnh của Lý Huyền khiến Trần Phong sững lại một chút, rồi gã cười khẩy. "À, làm ra vẻ thanh cao cơ à? Được thôi, ta sẽ giúp ngươi 'kiểm tra'." Trần Phong đẩy mạnh Lý Huyền vào tường đá, khiến một tiếng "thịch" khô khốc vang lên. Cú va chạm khiến lưng Lý Huyền đau điếng, một cảm giác tê dại chạy dọc xương sống. Trần Phong thò tay lục lọi khắp người Lý Huyền, không bỏ qua một kẽ nào. Hắn ta không tìm thấy gì, ngoài một mảnh ngọc giản cũ kỹ treo trên cổ Lý Huyền.
"Cái gì đây?" Trần Phong giật mạnh sợi dây chuyền, khiến Lý Huyền khẽ nhíu mày vì đau. Mảnh ngọc giản này là di vật duy nhất của "Lý Huyền cũ", một vật vô dụng mà hắn giữ lại vì một chút ký ức mơ hồ. "Vật phế thải này mà cũng đeo? Thật hợp với ngươi!" Trần Phong giơ tay lên, định đập nát mảnh ngọc giản.
Đúng lúc đó, đôi mắt tĩnh lặng của Lý Huyền chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Không phải vì mảnh ngọc giản kia có giá trị gì, mà là vì sự ngang ngược, vô lý của Trần Phong. Một cảm giác quen thuộc, một luồng khí lạnh lẽo chợt bùng lên trong đan điền. Đây là sát khí, thứ mà hắn từng quên lãng từ lâu. Huyền Thiên Tinh Quân không giết vô tội vạ, nhưng cũng không bao giờ cho phép kẻ khác chà đạp lên mình vô cớ. Tuy nhiên, lý trí nhanh chóng kéo hắn trở lại thực tại. Hắn không thể. Ít nhất là bây giờ chưa thể.
"Đừng chạm vào nó." Lý Huyền nói, giọng nói lạnh lùng đến bất ngờ, khiến Trần Phong đang chuẩn bị phá hủy ngọc giản phải khựng lại.
"Hả? Ngươi nói gì?" Trần Phong ngẩn ra, không ngờ Lý Huyền lại dám lên tiếng. "Một phế vật như ngươi mà cũng dám ra lệnh cho ta? Xem ta đập nát thứ rác rưởi của ngươi đây!" Trần Phong giơ cao ngọc giản, chuẩn bị dùng hết sức đập nát nó vào tường đá.
"Nếu ngươi dám," Lý Huyền khẽ nói, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm, "ta sẽ khiến ngươi hối hận. Cả đời."
Lời nói đó không mang theo pháp lực, không có uy áp của cảnh giới cao, nhưng lại khiến Trần Phong rùng mình một cái. Có thứ gì đó trong ánh mắt của Lý Huyền, một thứ không thể diễn tả bằng lời, một thứ uy nghiêm và lạnh lẽo đến tận xương tủy, tựa như một con mãnh thú đang ngủ say chợt mở mắt. Trần Phong cảm thấy da gà nổi lên, sống lưng ớn lạnh. Hắn ta do dự, rồi hừ một tiếng, ném mảnh ngọc giản trả lại Lý Huyền. Ngọc giản rơi xuống đất, vỡ nát thành vài mảnh. Trần Phong không thèm nhìn Lý Huyền nữa, quay lưng bỏ đi, hai tên đệ tử kia cũng vội vã theo sau. "Nhớ đấy, tháng sau phải có gấp đôi! Nếu không, đừng trách ta không khách khí!" Tiếng Trần Phong xa dần, mang theo sự tức giận bị kìm nén.
Lý Huyền khom lưng, nhặt những mảnh vỡ của ngọc giản. Nó hoàn toàn vô giá trị, nhưng hành động của Trần Phong đã khơi dậy một tia lửa trong lòng hắn. "Quy tắc của kẻ mạnh... Đúng vậy. Ta phải mạnh lên." Hắn siết chặt những mảnh ngọc giản trong tay, cảm giác sắc nhọn từ mảnh vỡ đâm vào da thịt, nhưng hắn không quan tâm. Đau đớn về thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau của sự bất lực.
Chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ Sát Hạch Ngoại Môn. Theo quy định của Linh Vân Tông, đệ tử ngoại môn phải đạt đến Luyện Khí tầng ba mới đủ tư cách ở lại tông môn. Nếu không, sẽ bị trục xuất, trở thành một phàm nhân không nơi nương tựa giữa thế giới tu chân tàn khốc này. Với linh căn kém cỏi của Lý Huyền, việc đạt đến Luyện Khí tầng ba trong một tháng là điều không tưởng đối với bất kỳ ai. Nhưng với hắn, một Huyền Thiên Tinh Quân đã từng đứng trên đỉnh cao, hắn có tri thức, hắn có kinh nghiệm. Cái thiếu duy nhất là linh khí và thời gian.
"Linh thạch thông thường không đủ," hắn lẩm bẩm, "mà đan dược trợ giúp tu luyện lại quá đắt đỏ, không phải thứ ta có thể chạm tới." Lý Huyền ngồi xuống, nhắm mắt lại. Tâm thần hắn chìm vào biển tri thức mênh mông của kiếp trước. Vô số công pháp, vô số đan phương, vô số bí thuật hiện lên trong tâm trí hắn như những vì sao trên bầu trời đêm. Hắn bắt đầu chọn lọc, tìm kiếm một phương pháp tối ưu nhất cho tình cảnh hiện tại. "Cần một loại linh dược đặc biệt, có thể thúc đẩy tu vi mà không để lại di chứng, lại không quá khó tìm..."
Một cái tên chợt lóe lên trong đầu hắn: "Huyết Linh Chi". Đây là một loại linh dược cấp thấp, thường mọc ở những nơi âm u, ẩm ướt, hấp thụ linh khí âm hàn và tinh huyết của linh thú để trưởng thành. Nó không mạnh như những linh dược cao cấp, nhưng với Luyện Khí kỳ, nó đủ để làm tăng đáng kể tốc độ tu luyện, thậm chí giúp đột phá cảnh giới. Huyết Linh Chi thường được canh giữ bởi những linh thú cấp thấp, nhưng với một Huyền Thiên Tinh Quân như hắn, đó không phải vấn đề. Vấn đề là tìm được nó.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua bản đồ phác thảo của Linh Vân Tông và vùng phụ cận trong đầu. Hắn nhớ lại một nơi mà đệ tử ngoại môn thường truyền tai nhau, một nơi nguy hiểm nhưng đôi khi lại ẩn chứa cơ duyên: U Minh Cốc. Đó là một thung lũng sâu nằm phía tây Linh Vân Tông, nơi linh khí hỗn loạn, tràn ngập hơi ẩm và âm khí. Đệ tử ngoại môn thường bị cấm bén mảng đến đó vì sự nguy hiểm của các linh thú cấp thấp và địa hình hiểm trở. Nhưng với Lý Huyền, đó lại là một cơ hội. "U Minh Cốc... khả năng cao có Huyết Linh Chi."
Quyết định đã được đưa ra, không chút do dự. Với Lý Huyền, sự lựa chọn giữa "sống sót" và "chết" luôn là một lẽ tự nhiên. Hắn không có con đường thứ hai. Đạo của hắn là tồn tại, là mạnh mẽ, là không bao giờ cúi đầu.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi những đám mây đen, Lý Huyền lặng lẽ rời khỏi phòng đá. Tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi lá mục. Hắn khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác bất an mơ hồ. Đây là bản năng sinh tồn đã được mài giũa hàng triệu năm trên con đường tiên đạo, thứ mà ngay cả khi tu vi mất hết, hắn vẫn giữ lại được.
Lý Huyền đi xuyên qua những con đường mòn uốn lượn
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Uẩn Linh Tuyệt Địa
10,238 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mở Đường Trong Tuyệt Địa
11,814 từ
🔒 Đăng nhập
8
Khởi Nguyên Từ Hoang Vắng
10,072 từ
🔒 Đăng nhập
9
Ẩn Mật Thảo Cốc
10,501 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thảo Cốc Sâu Thẳm, Lưỡi Hái Tử Vong
9,073 từ
🔒 Đăng nhập
11
Huyết Ảnh Phệ Hồn, Cổ Mật Trận Môn
9,134 từ
🔒 Đăng nhập
12
Môn Trận Huyết Ảnh, Ám Khí Trùng Lai
8,986 từ
🔒 Đăng nhập
13
Ma Trận Sát Cơ
9,412 từ
🔒 Đăng nhập
14
Huyết Vũ Mở Đường
12,524 từ
🔒 Đăng nhập
15
Kiếm Khí Trảm Ma, Vỡ Nát Đạo Tâm
13,539 từ
🔒 Đăng nhập
16
Huyền Linh Chấn Động, Ma Ảnh Hiển Hình
10,607 từ
🔒 Đăng nhập
17
Ám Ảnh U Minh, Đạo Tâm Kiên Cường
12,917 từ
🔒 Đăng nhập
18
Kiếm Quyết Phá Kim Đan
11,483 từ
🔒 Đăng nhập
19
U Linh Thức Tỉnh
10,147 từ
🔒 Đăng nhập
20
Chân Đạo Quy Nguyên
11,906 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?