Dưới ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo, bóng đêm nuốt chửng Dược Sơn, chỉ chừa lại đỉnh Tuyệt Mệnh Phong sừng sững như ngón tay của tử thần. Trên vách đá dựng đứng, một thân ảnh gầy gò, xiêm y rách rưới, đang chật vật bám víu. Hắn là Trần Phàm, một đệ tử ngoại môn của Huyền Thiên Tông, tu vi Luyện Khí tầng ba, yếu ớt đến thảm hại.
Hôm nay, hắn không phải tu luyện, mà là đào mộ. Nơi này là khu mộ địa cấm kỵ của tông môn, chôn cất những kẻ phạm trọng tội hoặc tu vi tẩu hỏa nhập ma. Trần Phàm được phái đến, không phải vì hắn có tài năng gì đặc biệt, mà vì hắn là kẻ bị khinh thường nhất, dễ sai bảo nhất.
"Mười ngày... mười ngày nữa là đến đại hội tông môn. Ta Luyện Khí tầng ba, ngay cả một con yêu thú cấp thấp cũng khó lòng đối phó." Hắn lẩm bẩm, âm thanh bị gió lạnh nuốt chửng. Đôi tay chai sần đào xới đất đá khô cằn, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Hắn biết, nếu không có chút thành tựu nào, hắn sẽ bị tông môn bỏ rơi, trở thành phàm nhân, hoặc tệ hơn, bị đẩy ra tiền tuyến làm bia đỡ đạn.
Bỗng, lưỡi xẻng chạm phải vật cứng. Không phải xương cốt, cũng không phải đá tảng. Đó là một phiến đá đen tuyền, tỏa ra hàn khí thấu xương. Phía trên có khắc một ký hiệu cổ xưa mà Trần Phàm chưa từng thấy – một vòng xoáy vô tận, như mắt của thời gian. Sự tò mò lấn át nỗi sợ hãi. Hắn dùng sức cạy mở, lộ ra một khoảng trống nhỏ bên dưới. Bên trong không có pháp bảo hay linh thạch, chỉ có một cuốn da thú đã mục nát và một viên ngọc bội đen như mực, lạnh lẽo đến kỳ dị.
Vừa chạm vào viên ngọc, một dòng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào thức hải Trần Phàm, như thác lũ cuốn phăng mọi thứ. Đầu hắn đau như búa bổ, cơ thể run rẩy dữ dội. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương dữ dội, bị những dòng chảy hỗn loạn của thời gian giằng xé. Một giọng nói cổ xưa, xa xăm, vang vọng trong tâm trí hắn: *“Kẻ sở hữu thời gian... kẻ xuyên qua vĩnh hằng... ngươi là kẻ được chọn...”*
Khi cơn đau dịu đi, Trần Phàm thở hổn hển, ánh mắt dại ra. Hắn nhìn xuống viên ngọc bội trong tay, giờ đây nó không còn đen kịt mà phát ra một vầng sáng mờ nhạt, như những vì tinh tú bị nhốt bên trong. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng hắn – không phải sợ hãi, mà là một sự khao khát không tên. Hắn cảm thấy viên ngọc này nắm giữ một bí mật nào đó, một bí mật có thể thay đổi vận mệnh của hắn, thậm chí là cả thế giới tu tiên.
