Mùi hương trầm thoang thoảng, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo, bỗng nhiên xuất hiện ở khắp mọi nơi trong căn nhà. Ban đầu, nó chỉ là một cảm giác kỳ lạ, nhưng sau đó, mùi hương trở nên nồng nặc hơn, dẫn lối cho những bóng hình mờ ảo dần hiện rõ. Đây không phải là hương trầm cúng bái, mà là hương của sự triệu hồi, kéo theo những vong hồn đói khát từ cõi âm.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Hương Trầm Vô Chủ — Đọc thử miễn phí
Mùi trầm hương ngọt ngào, lạnh lẽo, đánh thức Mai giữa đêm, không phải từ bàn thờ.
Mai giật mình, mi mắt nặng trĩu. Căn phòng vẫn chìm trong bóng tối quen thuộc, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc loang lổ như nước đổ. Tiếng quạt trần lạch cạch đều đặn, nhả ra luồng gió yếu ớt, chỉ đủ làm những sợi tóc mai lòa xòa trên trán cô khẽ lay động. Cô xoay mình, tấm chăn mỏng lụa tơ tằm mềm mại cọ vào da thịt, mang theo chút hơi ẩm của đêm khuya. Mùi lavender từ nước xả vải vẫn còn vương vấn trên gối, mùi giấy cũ từ chồng sách báo đặt đầu giường, tất cả đều là những hương vị thân thuộc, vỗ về.
Nhưng rồi, nó đến. Một làn hương lạ, thoang thoảng, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, xé tan sự bình yên của màn đêm. Đó là mùi trầm hương. Ngọt. Thanh. Nhưng lại mang theo một cái lạnh buốt xương sống, không giống với bất kỳ loại trầm hương nào Mai từng biết. Mùi hương ấy không phải là loại trầm hương mà bà nội cô vẫn thường đốt vào những ngày rằm, mùng một, hay mỗi khi có việc cúng bái. Trầm của bà nội thường ấm áp, dìu dịu, mang theo sự an lành của khói hương quyện vào tiếng kinh kệ, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của tổ tiên, của những người đã khuất vẫn còn dõi theo con cháu. Mùi hương ấy, với Mai, là ký ức về hơi ấm bàn tay bà, về những câu chuyện cổ tích bà kể bên bếp lửa hồng, về sự bình yên của một thời thơ ấu vô lo vô nghĩ.
Nhưng mùi hương đêm nay… nó khác hẳn. Nó trôi nổi trong không khí như một thực thể vô hình, quẩn quanh đầu giường, luồn lách qua lớp chăn mỏng, phả vào hơi thở. Cái ngọt của nó không phải ngọt của sự xoa dịu, mà là cái ngọt của một lời mời gọi, một lời dụ dỗ đầy chết chóc. Cái lạnh của nó không phải là cái lạnh của gió đêm lùa qua cửa sổ, mà là cái lạnh từ bên trong, từ một nơi nào đó rất sâu thẳm, rất tăm tối. Mai rùng mình, sống lưng chợt ớn lạnh. Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Bóng tối trong phòng dường như đặc quánh hơn, như thể có một lớp màn vô hình vừa phủ xuống, nuốt chửng mọi ánh sáng dù là yếu ớt nhất. Tiếng quạt trần vẫn đều đều, nhưng giờ đây nó nghe như một tiếng thở dài mệt mỏi, nặng nề.
Cô nhấc tay lên, vuốt nhẹ qua cánh mũi, cố gắng xua đi cái cảm giác nồng nặc đang bủa vây. Mùi hương không mất đi. Nó cứ thế lảng vảng, như một người khách không mời mà đến, ngang nhiên chiếm lĩnh không gian. Mai khẽ thở dài, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý. Có lẽ, hàng xóm đang đốt hương? Nhưng căn nhà này nằm cuối hẻm cụt, cách biệt với những nhà khác bằng một khoảng sân rộng và hàng rào cây xanh um tùm. Vả lại, đã gần ba giờ sáng, ai lại đốt hương vào giờ này? Hơn nữa, mùi hương này quá gần, quá rõ ràng, như thể nó đang tỏa ra ngay trong chính căn phòng của cô.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Cô ngồi dậy, tấm chăn tuột xuống, để lộ bờ vai trần lạnh buốt. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, như có ai đó vừa lướt qua phía sau. Mai quay phắt lại. Phía sau cô chỉ có bức tường vôi trắng đã ngả màu theo thời gian, nơi treo bức ảnh cưới cũ kỹ của ba mẹ, nay đã ố vàng. Không có gì. Chỉ là trí óc đang trêu đùa cô thôi, cô tự nhủ. Nhưng cái lạnh vẫn còn đó, đậu lại trên da thịt, nhắc nhở cô rằng đây không phải là một cảm giác bình thường.
Cô bước xuống giường, chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Căn phòng bỗng trở nên rộng lớn hơn, và bóng tối cũng dường như đặc quánh hơn. Mai nheo mắt, cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm. Mỗi bước chân của cô đều phát ra một tiếng động nhỏ, nhưng trong sự tĩnh lặng đến rợn người của đêm khuya, nó nghe thật rõ ràng. Tim cô đập thình thịch, một nhịp điệu nhanh dần đều, như tiếng trống thúc giục.
Cô đi ra hành lang. Mùi trầm hương giờ đây nồng nặc hơn, ngọt ngào đến mức gây khó chịu, như thể có ai đó vừa đổ một lọ tinh dầu vào không khí. Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng phân định. Mùi hương này không chỉ đơn thuần là "nồng nặc". Nó còn mang theo một cái gì đó rất cũ kỹ, rất mục ruỗng, như mùi của đất ẩm quyện lẫn với mùi gỗ mục ruỗng từ những ngôi nhà bỏ hoang. Mùi vị ấy khiến cô nhớ đến những lần theo bà nội ra nghĩa trang tảo mộ vào dịp Tết Thanh minh, cái mùi đất ẩm ướt trộn lẫn với khói nhang và mùi của những loại cây dại mọc hoang. Nó là một mùi hương của sự chết chóc.
Cô đi về phía bàn thờ gia tiên, nơi đặt di ảnh của bà nội. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu nhỏ vẫn hắt ra, soi tỏ khuôn mặt phúc hậu của bà. Mắt bà hiền từ, đôi môi mím nhẹ, như đang mỉm cười với cô cháu gái. Trên bàn thờ, bát hương vẫn còn nguyên vẹn, tro hương đã nguội lạnh. Không có nén nhang nào đang cháy. Mà ngay cả khi có, mùi hương ấy cũng không thể nào nồng nặc đến vậy, và cũng không thể nào mang cái lạnh lẽo thấu xương như vậy. Mai đưa tay chạm vào bát hương, tro hương đã nguội, không còn chút hơi ấm nào. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay truyền đến, khiến cô rụt tay lại.
"Mai ơi... con có sao không?" Tiếng bà nội văng vẳng bên tai, giọng nói hiền lành, ấm áp. Mai khẽ giật mình, quay phắt lại. Không có ai. Chỉ có bóng tối vây quanh, và mùi trầm hương nồng nặc đến mức muốn nghẹt thở. Có lẽ cô đang mơ, cô tự nhủ. Hoặc cô đã quá mệt mỏi vì công việc. Nhưng giác quan của cô đang mách bảo điều ngược lại. Mùi hương này là thật. Và nỗi sợ hãi này cũng là thật.
Cô quyết định gọi cho Linh, người bạn thân nhất, cũng là đồng nghiệp cùng công ty kiến trúc. Linh luôn là người mang đến những lời khuyên thực tế, logic, xua tan mọi nỗi sợ hão huyền của Mai.
"Alo... Linh à?" Mai thì thầm vào điện thoại, giọng khẽ run. Tay cô nắm chặt chiếc điện thoại, ngón cái miết nhẹ vào viền máy, tìm kiếm một chút trấn an. Hơi lạnh từ không khí dường như đang len lỏi vào từng lỗ chân lông, khiến cô nổi hết da gà.
Đầu dây bên kia, giọng Linh ngái ngủ: "Mai hả? Ba giờ sáng rồi đó bà nội. Có chuyện gì mà gọi giờ này?" Giọng Linh, dù còn ngái ngủ, vẫn mang sự thẳng thắn, pha chút hóm hỉnh thường ngày.
"Tao... tao không ngủ được. Có chuyện lạ lắm, Linh à." Mai nói, mắt đảo quanh căn phòng khách rộng lớn, nơi những cái bóng từ đồ đạc nhảy múa dưới ánh trăng mờ nhạt. Bộ salon gỗ cũ kỹ, chiếc tủ thờ cổ, bức bình phong chạm trổ tinh xảo, tất cả đều trở nên xa lạ, đáng sợ trong bóng tối.
"Chuyện gì? Lại ma hả? Bà nội nhà bà mới mất, chắc bà đang nghĩ ngợi lung tung đó thôi." Linh ngáp dài, tiếng ngáp vọng qua điện thoại, nghe thật bình thường, thật yên ổn, một sự đối lập hoàn toàn với nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng Mai.
"Không... không phải. Là mùi trầm hương. Nó nồng nặc lắm, Linh à. Ngọt, nhưng lạnh. Lạnh thấu xương. Nó không phải là mùi trầm hương bình thường. Nó... nó giống như mùi của đất ẩm, của cái gì đó mục ruỗng." Mai cố gắng diễn tả, nhưng lời nói của cô cứ như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. Cô cảm thấy khô khốc, như vừa nuốt phải một nắm cát.
Linh im lặng một lát. "Đất ẩm? Mày chắc không? Hay là nhà hàng xóm đốt gì đó? Hoặc có thể có con gì chết đâu đó trong nhà không? Chuột chẳng hạn?"
"Không phải. Tao đã kiểm tra rồi. Bàn thờ không có nhang cháy. Cửa sổ đóng kín. Và mùi này... nó không phải mùi chuột chết. Nó là trầm hương. Nhưng nó rất lạ." Mai lắc đầu, dù biết Linh không thể nhìn thấy. Cô nhích từng bước chân về phía cửa sổ, kéo rèm ra. Ngoài kia, đêm đen đặc quánh. Hàng cây xanh rì rì dưới gió, tạo ra những âm thanh xào xạc như tiếng ai đó đang thì thầm. Tiếng chó sủa xa xăm, rồi đột ngột im bặt, để lại một khoảng lặng đáng sợ.
"Mai này, mày đừng có tự hù dọa mình nữa. Mày mới chuyển về nhà bà nội ở, chắc là chưa quen thôi. Nhà cũ thường có những mùi lạ. Sáng mai tao qua, mình cùng dọn dẹp lại toàn bộ, có khi tìm ra nguồn gốc của cái mùi đó." Linh vẫn cố gắng trấn an, giọng nói của cô nghe như một sợi dây cứu sinh trong bóng tối.
"Nhưng... nó thật sự rất nồng nặc, Linh à. Nó... nó cứ như đang dẫn tao đi đâu đó." Mai nói, giọng khẽ run. Cô không thể giải thích được, nhưng mùi hương đó, nó không chỉ đơn thuần là tồn tại. Nó *di chuyển*. Nó dẫn lối.
"Dẫn mày đi đâu? Nghe ghê vậy. Thôi, mày cứ về phòng ngủ đi. Khoá cửa lại. Sáng mai tao qua sớm." Linh cười khẩy, cố gắng làm nhẹ bớt không khí căng thẳng. "Mày có chắc là không phải đang bị ảo giác không? Dạo này mày làm việc nhiều quá đó."
"Có lẽ vậy..." Mai lẩm bẩm. Cô biết Linh đang cố gắng giúp cô, nhưng những lời giải thích logic của Linh không thể xua tan được cái lạnh đang len lỏi trong từng thớ thịt. Cô cúp máy, lòng vẫn đầy nặng trĩu.
Mùi trầm hương giờ đây dường như đậm đặc hơn ở phía cuối hành lang, nơi có cánh cửa dẫn vào căn phòng may vá của bà nội. Căn phòng đó đã bị khóa kín kể từ ngày bà mất. Bà nội là người rất tỉ mỉ, ngăn nắp. Mọi thứ trong căn phòng đó đều được bà sắp xếp cẩn thận. Nhưng sau khi bà mất, không ai dám động vào. Ba mẹ Mai nói rằng cứ để như vậy, như một cách giữ lại hơi ấm của bà.
Mai đứng sững lại. Một luồng gió lạnh buốt từ đâu đó thổi tới, khiến mái tóc cô dựng đứng. Cô đưa tay lên sờ gáy, cảm giác như có ai đó đang đứng sau lưng, hơi thở lạnh lẽo phả vào. Cô không dám quay đầu lại. Chỉ là tưởng tượng thôi, cô tự nhủ. Nhưng tiếng tim đập mỗi lúc một dồn dập, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ quay người lại. Phía sau cô chỉ là khoảng không trống rỗng, nhưng cái cảm giác "có ai đó" vẫn còn vương vấn. Ánh mắt cô lướt qua những bức ảnh đen trắng treo trên tường. Những bức ảnh cũ kỹ, ố vàng, ghi lại những khoảnh khắc của gia đình từ nhiều thế hệ trước. Những khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính. Đêm nay, những đôi mắt ấy dường như sắc lạnh hơn, như đang dõi theo từng cử động của cô, hoặc đang cố gắng cảnh báo cô điều gì đó.
Mùi trầm hương, ngọt ngào và lạnh lẽo, giờ đây đã trở thành một sợi chỉ vô hình, kéo cô về phía cuối hành lang. Mỗi bước chân của Mai đều nặng trĩu, như thể có một lực vô hình nào đó đang níu giữ cô lại, không cho cô tiến về phía trước. Nhưng đồng thời, một sức hút kỳ lạ cũng đang kéo cô đi. Sự tò mò, xen lẫn sợ hãi, thúc đẩy cô phải tìm hiểu.
Cánh cửa phòng may vá của bà nội đã bị khóa. Nhưng giờ đây, Mai nhìn thấy nó. Một khe hở nhỏ, rất nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt của trăng đêm len lỏi vào, vẽ lên sàn nhà một vệt sáng mỏng manh. Cánh cửa đó, Mai chắc chắn rằng cô đã khóa nó sau lần cuối cùng vào dọn dẹp cùng ba mẹ. Nó không thể tự mở ra như vậy được.
Một tiếng "cót két" khe khẽ vang lên, như tiếng ai đó đang mở cửa từ bên trong.
Mai đứng sững lại, toàn thân cứng đờ. Tiếng tim đập nhanh đến mức cô có thể nghe thấy nó vọng trong tai. Mùi trầm hương giờ đây đã nồng nặc đến mức muốn làm cô ngạt thở, quyện lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng đã lâu không được mở cửa. Hơi lạnh từ căn phòng phả ra, khiến cô rùng mình.
Cô biết mình không nên tiến lại gần. Lý trí mách bảo cô hãy quay đầu lại, chạy về phòng, khóa cửa lại thật chặt, và chờ đến sáng. Nhưng đôi chân cô không nghe lời. Chúng cứ thế tự động bước đi, từng bước một, về phía
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Bóng Hình Dưới Trăng
9,975 từ
🔒 Đăng nhập
7
Phần 7
6,287 từ
🔒 Đăng nhập
8
Thứ Hằn Lên Gương
11,151 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hơi Thở Lạnh Từ Gương
6,256 từ
🔒 Đăng nhập
10
Gương Vỡ, Hồn Hiện
11,738 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hương Khói Cuộn Vọng
11,464 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hương Trầm Khóa Chặt
11,578 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Thề Từ Cõi Âm
7,785 từ
🔒 Đăng nhập
14
Phần 14
8,035 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Vỡ Tan
10,575 từ
🔒 Đăng nhập
16
Hỏa Vong Thức Tỉnh
11,486 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Nguyền Khóa Mắt
7,855 từ
🔒 Đăng nhập
18
Mắt Khóa, Hồn Thức
7,850 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hương Khói Cuối Cùng
9,410 từ
🔒 Đăng nhập
20
Đoạn Tuyệt Hương Vong
7,472 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.