Trong thế giới tu tiên rộng lớn, Vô Cực Hư Vô là một lời ng
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khởi Nguyên Hư Vô — Đọc thử miễn phí
Trong tịch mịch sâu thẳm của một huyệt động mục nát, nơi linh khí mỏng như sương khói, Lạc Trần hé mở đôi mắt, cảm nhận từng sợi "hư vô" lạnh lẽo xuyên qua kinh mạch, báo hiệu một vận mệnh khác thường. Không gian ẩm ướt, mùi đất mục và rêu phong thoang thoảng xen lẫn mùi hương đặc trưng của những loại dược thảo khô mà hắn tự mình thu thập, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt nhưng lại quen thuộc đến lạ. Bên ngoài vách động, gió rít qua những khe đá, âm thanh nghe như tiếng gầm gừ của một con thú cổ xưa đang bị giam cầm, vọng vào trong như lời cảnh báo về sự khắc nghiệt của thế giới tu tiên.
Lạc Trần, mười tám tuổi, thân hình gầy gò, làn da trắng bệch vì thiếu ánh sáng mặt trời, nhưng đôi mắt hắn lại sâu thẳm như hai hố đen nuốt chửng ánh sáng, ẩn chứa sự tĩnh lặng vượt xa lứa tuổi. Hắn là một đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, nhưng trên thực tế, hắn chỉ là một kẻ bị bỏ rơi, một hạt bụi trong vô vàn những sinh linh chen chúc trên con đường trường sinh. Cha mẹ hắn là những phàm nhân vô danh, chết trong một trận dịch bệnh tàn khốc, để lại hắn bơ vơ giữa rừng núi hoang vu. May mắn thay, một vị trưởng lão ngoại môn đi ngang qua đã nhặt hắn về, nhưng cũng chỉ xem như thêm một lao công cho tông môn.
"Vô Cực Hư Vô... Lời nguyền hay là cơ duyên?" Lạc Trần lẩm bẩm, hơi thở mang theo chút lạnh lẽo. Vô Cực Hư Vô, đó là tên của công pháp mà hắn đang tu luyện, một công pháp không hề được ghi chép trong bất kỳ điển tịch nào của Thanh Vân Tông, cũng như không một ai trong vùng đất này từng nghe nói đến. Nó xuất hiện trong tâm trí hắn từ khi còn là một đứa trẻ mồ côi, như một bản năng nguyên thủy, một con đường riêng biệt tách hắn ra khỏi vạn vật. Nó không hấp thụ linh khí thông thường, mà là "hư vô", thứ năng lượng vô hình, vô sắc, vô chất, giống như khoảng trống giữa các vì sao, giống như sự trống rỗng của chính vũ trụ. Thứ năng lượng đó quá mức hiếm hoi và nguy hiểm, bởi lẽ hấp thụ nó, nếu không cẩn thận, có thể khiến cơ thể và linh hồn tan biến vào hư không.
Suốt mười năm qua, hắn đã chật vật tu luyện công pháp này. Cảm giác linh khí hư vô chạy trong kinh mạch không hề dễ chịu, nó không mang lại sự ấm áp hay sung mãn như những gì đệ tử khác miêu tả khi đột phá, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực, một cái lạnh thấu xương lan tỏa từ đan điền ra tứ chi, khiến hắn đôi khi nghi ngờ rằng mình đang dần tan biến chứ không phải là tu luyện. Hắn đã đạt đến Luyện Khí tầng hai, một cảnh giới mà với thân phận phàm nhân và tài nguyên ít ỏi của hắn, đã là một kỳ tích. Nhưng Lạc Trần biết, Luyện Khí tầng hai là chưa đủ. Trong thế giới tu tiên tàn khốc này, mỗi cảnh giới đều là một ranh giới sinh tử, và Luyện Khí tầng hai, hắn vẫn chỉ là một con kiến có thể bị đạp chết bất cứ lúc nào.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Hôm nay, hắn cảm nhận được một sự khác lạ, một cơn đau buốt ở đan điền, không phải do tổn thương mà là một dấu hiệu của sự bão hòa. Linh khí hư vô trong cơ thể hắn đã đạt đến đỉnh điểm của Luyện Khí tầng hai, đang thúc ép để đột phá lên tầng ba. "Cơ hội, hay cũng là kiếp nạn?" Lạc Trần tự hỏi. Mỗi lần đột phá, đối với công pháp Vô Cực Hư Vô, không khác gì bước qua cánh cửa tử vong. Một chút sơ sẩy, một chút phân tâm, hắn sẽ không còn tồn tại nữa.
Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần tập trung vào đan điền. Linh khí hư vô cuộn trào như dòng hải lưu ngầm, âm thầm xé rách từng tấc kinh mạch, mở rộng chúng ra như những con sông đang tìm đường ra biển lớn. Cảm giác đau đớn không dữ dội như một vết thương, mà âm ỉ, dai dẳng, như hàng ngàn mũi kim châm vào từng tế bào, nhưng đồng thời lại có một sự mê hoặc lạ lùng, như thể hắn đang được thanh tẩy, được tái tạo. Hắn cảm nhận rõ ràng từng sợi hư vô vô hình đang len lỏi qua từng cơ bắp, xương cốt, thậm chí cả tủy não, thay đổi bản chất của hắn từ bên trong.
Bên tai hắn, tiếng gió rít bên ngoài bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn, không còn là tiếng gầm gừ xa xăm, mà như một lời thì thầm bên tai, đánh thức một giác quan thứ sáu. Một mùi máu tanh nhàn nhạt đột ngột xộc vào mũi hắn, phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của khoảnh khắc đột phá. Lạc Trần giật mình, tâm thần dao động, suýt chút nữa đánh mất sự tập trung. Hắn cố gắng trấn tĩnh, nhưng cảm giác nguy hiểm ngày càng hiện rõ, như một bóng ma đang lướt đến gần.
Mùi máu tanh càng lúc càng nồng, trộn lẫn với mùi cháy khét và một chút hương phấn hoa khô quen thuộc của Quỷ Đằng Hoa, một loại thực vật có độc tính cao thường mọc gần khu vực bí cảnh của Thanh Vân Tông. Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc như dao cạo, xuyên qua vách đá. Bên ngoài, tiếng bước chân vội vã, tiếng kiếm khí vút qua không khí, rồi tiếng gầm gừ trầm đục của một con thú dữ. Một trận chiến đang diễn ra, và nó đang tiến gần đến nơi ẩn náu của hắn.
"Chết tiệt!" Hắn thầm nguyền rủa. Đây là khu vực cấm địa của ngoại môn, một nơi hoang tàn bị lãng quên từ lâu, được bao phủ bởi một trận pháp hoang phế mà Lạc Trần đã vô tình phát hiện ra, dùng nó để che giấu sự tồn tại của mình. Ai có thể tìm đến đây? Và tại sao lại có một trận chiến?
Cảm giác đột phá của Luyện Khí tầng ba đang bị gián đoạn, dòng linh khí hư vô trong đan điền trở nên hỗn loạn, chực chờ phản phệ. Nếu hắn cố gắng tiếp tục, có thể tẩu hỏa nhập ma. Nếu hắn dừng lại, mọi công sức sẽ đổ sông đổ bể, và có thể để lại di chứng vĩnh viễn, thậm chí là rơi xuống cảnh giới. Lựa chọn nào cũng đầy rủi ro.
Tiếng va chạm của kim loại vang lên chói tai, cùng với tiếng kêu đau đớn của một giọng nam thanh niên. "Lạc Lâm! Đừng hòng chạy thoát! Trận pháp Hoang Nhan đã khóa chặt khu vực này. Nộp Tiểu Hồi Sinh Đan ra, ta có thể cho ngươi một cái chết toàn thây!" Giọng nói kia hùng hổ, mang theo vẻ tự mãn và hung ác. Lạc Trần nhận ra giọng nói đó – Mã Cường, một đệ tử nội môn có tiếng tàn bạo, chỉ ở Luyện Khí tầng bảy nhưng thủ đoạn thì vô cùng độc địa. Và Lạc Lâm, một đệ tử ngoại môn tầm thường, yếu hơn hắn vài phần, chỉ ở Luyện Khí tầng bốn.
Mã Cường? Luyện Khí tầng bảy? Chênh lệch cảnh giới quá lớn. Hơn nữa, Tiểu Hồi Sinh Đan là linh đan quý hiếm, có thể chữa trị vết thương nội thương nghiêm trọng, thậm chí tái tạo gân cốt đứt đoạn. Sao một đệ tử ngoại môn như Lạc Lâm lại có được nó? Và Mã Cường lại dám cả gan chặn đường cướp bóc trong khu vực tông môn? Chắc chắn đây là một vụ việc đã được tính toán kỹ lưỡng, có sự bao che từ phía sau.
Lạc Trần nghe thấy tiếng Lạc Lâm thều thào, giọng yếu ớt: "Mã Cường, ngươi dám... đây là khu vực tông môn!"
"Tông môn? Ha ha! Ai sẽ biết? Trận pháp của ta đủ để che mắt mấy lão già ngu ngốc kia. Nhanh lên!" Mã Cường cười khẩy, tiếng bước chân hắn tiến gần hơn, như tiếng tử thần gõ cửa. "Ngươi có hai lựa chọn: Một là giao đan, ta sẽ tha cho ngươi chết nhanh. Hai là để ta tự lấy, rồi ta sẽ xé xác ngươi thành từng mảnh!"
Một tiếng rên nhỏ vang lên, kèm theo tiếng vỡ vụn của xương cốt. Lạc Lâm chắc chắn đã bị trọng thương. Lạc Trần cảm thấy tim mình thắt lại. Hắn không có bất kỳ mối quan hệ nào với Lạc Lâm, nhưng hắn cũng từng là một đệ tử ngoại môn bị khinh thường. Nhìn thấy cảnh tượng này, hắn không khỏi nhớ lại những ánh mắt khinh miệt, những lời nói coi thường mà hắn phải chịu đựng mỗi ngày.
Vô Cực Hư Vô công pháp lại một lần nữa trở nên hỗn loạn, không phải vì sợ hãi, mà là một cơn giận dữ âm ỉ. Lời nguyền Hư Vô không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn tôi luyện ý chí của hắn, khiến hắn không chấp nhận sự yếu đuối, sự bất công. Nhưng hắn chỉ là Luyện Khí tầng hai, chưa đột phá xong, làm sao có thể đối phó với Mã Cường ở Luyện Khí tầng bảy, kẻ có tiếng tàn độc?
Linh khí hư vô lại trào dâng, thúc giục hắn đột phá. Cơn đau trong đan điền trở nên dữ dội hơn, như một ngọn lửa vô hình đang đốt cháy lục phủ ngũ tạng. Hắn cắn chặt răng, mồ hôi lạnh toát ra như tắm, thấm ướt vạt áo thô. Hắn cảm thấy từng tấc kinh mạch đang bị kéo căng đến giới hạn, sắp sửa đứt gãy. Nếu hắn bỏ lỡ cơ hội này, hắn có thể không bao giờ có thể đột phá nữa. Nhưng nếu hắn cố gắng, sự hỗn loạn bên ngoài có thể khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, hoặc thậm chí là tan biến vào hư vô.
"Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá!" Tiếng Lạc Lâm yếu ớt nhưng đầy căm phẫn.
"Trả giá? Kẻ yếu thì phải chết! Đó là quy tắc của thế giới này!" Mã Cường cười lớn, tiếng bước chân hắn giờ đã ở ngay bên ngoài vách đá nơi Lạc Trần đang ẩn mình. "Xem ra ngươi muốn ta động thủ rồi. Ngươi nên biết, Quỷ Đằng Hoa của ta không chỉ có độc, mà còn có thể khiến người ta đau đớn đến tận cùng trước khi chết!"
Lạc Trần ngửi thấy mùi phấn hoa Quỷ Đằng Hoa càng lúc càng nồng nặc, như một lời nhắc nhở rằng cái chết đang rình rập ngay bên ngoài vách đá mỏng manh này. Hắn biết, nếu Mã Cường phát hiện ra hắn, với sự tàn bạo của tên đó, hắn cũng sẽ không thoát được. Một đệ tử ngoại môn vô danh, đột nhiên biến mất trong khu cấm địa, ai mà thèm quan tâm?
Hắn siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn sắc nhọn như nhắc nhở hắn về sự tồn tại. Trong đầu hắn, hai tiếng nói đang tranh cãi kịch liệt. Một bên là sự cẩn trọng của Vong Ngữ, mách bảo hắn nên ẩn nấp, chờ thời cơ, lấy mạng mình làm trọng. Một bên khác là sự thôi thúc của Nhĩ Căn, về cái "đạo" của bản thân, về nguyên tắc không chấp nhận cái ác hiển nhiên. Và sự khao khát sức mạnh của Thiên Tằm Thổ Đậu, muốn đột phá để có thể đương đầu.
Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí: hình ảnh một con chim sẻ non bị quăng ra khỏi tổ, chỉ biết chấp nhận số phận bị loài ăn thịt nuốt chửng. Hắn không muốn trở thành con chim sẻ đó.
Linh khí hư vô trong đan điền lại một lần nữa cuộn trào mạnh mẽ, lần này không phải do ngoại lực, mà là do ý chí của chính hắn. Lạc Trần bỗng nhiên cảm thấy một sự giác ngộ. Vô Cực Hư Vô không chỉ là một công pháp, mà là một con đường. Con đường của sự trống rỗng, nhưng cũng là con đường của sự vô tận, của những khả năng không giới hạn. Đối mặt với cái chết, hắn không còn sợ hãi nữa, mà thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá.
"Nếu đã là sống chết, thì hãy chết một cách đáng giá!" Lạc Trần nghiến răng, cơ thể run lên bần bật. Hắn quyết định không dừng lại, mà sẽ dùng chính sự nguy hiểm này để thúc đẩy bản thân. Hắn bắt đầu dẫn dắt luồng linh khí hư vô đang hỗn loạn, mạnh mẽ hướng tới rào cản của Luyện Khí tầng ba. Cơn đau như xé rách linh hồn, nhưng hắn không lùi bước. "Vô Cực Hư Vô... phá cho ta!"
Một tiếng rắc nhỏ vang lên trong cơ thể Lạc Trần, không phải tiếng xương vỡ, mà là tiếng vỡ vụn của một xiềng xích vô hình, của một rào cản cảnh giới. Linh khí hư vô đột nhiên dâng trào mạnh mẽ, không còn hỗn loạn mà trở nên ổn định và mạnh mẽ hơn gấp bội. Một dòng năng lượng tinh thuần, lạnh lẽo nhưng đầy sức sống, lan tỏa khắp cơ thể hắn. Luyện Khí tầng ba! Hắn đã đột phá!
Nhưng cùng lúc đó, bên ngoài vách đá, một tiếng động mạnh vang lên, như thể Mã Cường vừa tung ra một đòn chí mạng. "Keng!" Tiếng binh khí va chạm, rồi một tiếng "Rầm!" lớn, vách đá nơi Lạc Trần đang ẩn mình nứt toác, những vết rạn như mạng nhện lan rộng ra. Ánh sáng từ bên ngoài đột ngột rọi vào, kèm theo một luồng gió lạnh buốt mang theo mùi máu tanh nồng nặc và hương Quỷ Đằng Hoa nồng đậm, phả thẳng vào mặt hắn.
Và khi ánh sáng cuối cùng xuyên qua, hiện ra trước mắt Lạc Trần là một khung cảnh đẫm máu. Lạc Lâm nằm bất động trên mặt đất, máu tươi nhuộm đỏ một mảng đất đá, đôi mắt trợn trừng nhìn vào hư không. Bên cạnh hắn, Mã Cường đứng sừng sững, gương mặt lạnh lùng, tay cầm một thanh kiếm dài loang lổ máu, trên mũi kiếm vẫn còn vương những sợi thịt vụn. Hắn đang định nhặt lấy Tiểu Hồi Sinh Đan từ tay Lạc Lâm thì phát hiện ra vách đá vừa bị hắn phá nát.
Ánh mắt Mã Cường sắc như dao cạo, từ từ quay sang, và khi hắn nhìn thấy L
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Phế Tích Cổ Trận
10,540 từ
🔒 Đăng nhập
7
Tàn Chích Hư Vô
11,568 từ
🔒 Đăng nhập
8
Hư Vô Khải Thị
11,474 từ
🔒 Đăng nhập
9
Thức Tỉnh Trong Nguy Khốn
9,808 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mảnh Vỡ Chân Lý, Khế Ước Cổ Đại
8,845 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tiếng Vọng Hư Vô, Kẻ Săn Đuổi
9,407 từ
🔒 Đăng nhập
12
Hư Vô Lộ Hiện: Kim Đan Chấp Niệm
10,329 từ
🔒 Đăng nhập
13
Thức Tỉnh Hư Vô Kiếm
8,684 từ
🔒 Đăng nhập
14
Hư Vô Cực Ảnh
7,167 từ
🔒 Đăng nhập
15
Hư Vô Chân Ý, Phù Ly Đoạt Mệnh
13,418 từ
🔒 Đăng nhập
16
Hư Vô Nuốt Linh, Phù Ly Đoạt Mệnh
8,220 từ
🔒 Đăng nhập
17
Kiếm Ý Vô Tận, Phù Ly Đoạt Mệnh
9,868 từ
🔒 Đăng nhập
18
Phá Hư Lập Cực
9,344 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hư Vô Kim Đan: Sinh Tử Quyết
11,205 từ
🔒 Đăng nhập
20
Hư Vô Vô Cực, Đạo Cốt Luân Hồi
8,694 từ
🔒 Đăng nhập
🐉
Đế Tôn
Trong thế giới tu tiên rộng lớn, nơi mà linh khí phập phồng qua từng tấc đất, một người trẻ tuổi mang trong mình sứ mệnh vĩ đại khám phá những bí ẩn của vạn vật. Liệu anh có thể vượt qua mọi thử thách để trở thành Đế Tôn, hay sẽ rơi vào cạm bẫy của thế lực hắc ám?