Tiếng chuông điện thoại cổ xưa, vỏ làm từ ngọc thạch lam tuyết, đột ngột vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của động phủ. Lâm Vong Trần, đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn cỏ linh giác, mí mắt giật giật. Hắn vốn dĩ đã thoát thai hoán cốt, tâm cảnh vững như bàn thạch, nhưng cứ mỗi khi cái chuông báo này reo, một cảm giác bất an lại dâng lên không thể kìm nén.
"Lại đến lúc rồi sao..." Hắn thở dài, ngón tay điểm nhẹ lên màn hình chiếu ra từ viên ngọc. Dòng chữ đỏ như máu hiện lên: "Hệ Thống Phi Thăng Tự Động: Đã Đủ Điều Kiện Đột Phá Luyện Khí Tầng 9. Yêu cầu tạo hashtag mới để thu hút Công Đức và Linh Khí. Thời gian còn lại: 1 canh giờ."
Lâm Vong Trần ngửa mặt lên nhìn trần động phủ, nơi từng vết nứt do kiếp trước hắn lỡ tay phá hủy còn in hằn. Chín kiếp luân hồi, chín lần phi thăng, và chín lần hắn phải vò đầu bứt tóc nghĩ ra cái thứ gọi là "hashtag". Từ #LuyệnKhíKhôngKhóCóTaoLo đến #TuTiênNhânPhẩmĐầu, mỗi lần đều là một cực hình. Ai bảo tu tiên là thanh tịnh thoát tục? Hắn thấy nó còn áp lực hơn cả làm influencer.
Kiếp này, hắn đã thành công đột phá Luyện Khí tầng 8, chỉ còn một bước nữa là hoàn thành cảnh giới đầu tiên, đặt chân lên con đường Trúc Cơ. Nhưng bước cuối cùng này, lại là cửa ải lớn nhất: phải tạo ra một "hot trend" đủ sức lan tỏa khắp ba ngàn thế giới, thu hút hàng triệu tín đồ, để Hồn Điện ban tặng đủ Công Đức và Linh Khí cho hắn phi thăng.
Hắn nhớ về kiếp thứ ba, khi hắn đặt hashtag là #ChânNguyênCủaTôi, và bị hàng vạn tu sĩ bỉ ổi mắng chửi vì quá... thiếu sáng tạo. Kết quả là hắn phải đợi thêm ba năm nữa mới đủ Công Đức. Ký ức đó vẫn còn ám ảnh.
"Công Đức... Linh Khí..." Lâm Vong Trần lẩm bẩm, ánh mắt quét qua hàng loạt biểu tượng cảm xúc và lượt tương tác ảo trên màn hình. Hồn Điện, một tổ chức huyền bí tự xưng là "Người Điều Phối Quy Tắc Đại Đạo", đã áp đặt cái luật lệ quái gở này từ hàng vạn năm trước. Chúng bảo, tu sĩ cần phải "gắn kết với chúng sinh", phải "tạo ra giá trị cho cộng đồng". Và cách dễ nhất để đo lường giá trị đó, là thông qua "độ hot" của hashtag.
Tiếng chuông lại vang lên, lần này gấp gáp hơn. "Còn 30 phút."
Lâm Vong Trần nhắm mắt, linh thức lan tỏa, cố gắng tìm kiếm nguồn cảm hứng. Hắn nghĩ về những pháp bảo cổ xưa, những trận chiến kinh thiên động địa, hay những bí mật của thiên đạo. Nhưng tất cả đều không thể biến thành một dòng chữ ngắn gọn, dễ nhớ, và quan trọng nhất là, "viral".
