**
Giữa màn đêm tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió vi vu và những vì sao lấp lánh, Hàn Quân ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Ánh trăng rằm in bóng xuống mặt đất như một tấm gương phản chiếu tâm tư của anh. Hắn chỉ là một thanh niên bình thường, sống trong một ngôi làng nhỏ thuộc lãnh thổ Hàn Môn, nơi mà việc tu luyện trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống hàng ngày. Nhưng với Hàn Quân, việc tu luyện như một giấc mộng xa vời.
"Quân, nhìn lên trời đi! Đêm nay hẳn có chuyện gì đó kỳ diệu!" giọng nói tràn đầy nhiệt huyết của Tiểu Lâm, người bạn thân từ thuở nhỏ của hắn, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Hàn Quân gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn vướng bận. "Chẳng có gì kỳ diệu cả. Ngôi làng này đã chờ đợi quá lâu rồi. Chúng ta chỉ là những kẻ phàm trần giữa muôn vàn ánh sao."
Tiểu Lâm, một người mang trong mình ước mơ lớn lao hơn, đứng thẳng người, ánh mắt rực sáng. "Đừng nghĩ vậy! Chúng ta có thể trở thành mạnh mẽ hơn. Nghe nói, ở vùng núi phía Bắc có một bí cảnh, nơi chứa đựng linh khí báu và pháp bảo quý hiếm. Ai vào được sẽ trở thành thiên tài trong giới tu tiên."
"Và cũng có thể chết trong đó," Hàn Quân đáp lại, nhưng trong lòng, một phần của hắn cũng ước ao. Hắn không phải là một thiên tài. Hắn chỉ có sự cẩn thận, kiên trì và đôi chút may mắn. "Có lẽ chúng ta nên ở lại đây và luyện tập thêm."
"Nếu chúng ta không dám mạo hiểm, làm sao có thể chạm tay tới ước mơ?" Tiểu Lâm quyết đoán, ánh mắt như đốt lửa. "Còn nhớ lần trước, đám yêu quái xuất hiện không? Nếu không có thực lực, họ sẽ tiếp tục tàn phá làng ta."
"Cái đó thì đúng," Hàn Quân thừa nhận. Một năm trước, làng hắn đã bị một nhóm yêu quái tấn công. Không có ai đủ mạnh để bảo vệ. Chính vì vậy, Hàn Quân đã quyết tâm luyện tập, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc rời bỏ. Hắn vẫn còn những mục tiêu nhỏ bé của riêng mình: mở mang kinh mạch, đạt được Luyện Khí tầng thứ ba.
"Đi nào! Chúng ta chỉ cần thử một lần thôi," Tiểu Lâm lôi kéo Hàn Quân bằng sự nhiệt huyết của mình. Cuối cùng, ánh mắt của Hàn Quân như bị lôi cuốn vào ước mơ đang bùng cháy trong lòng bạn.
