Trong quá trình cải tạo khu phố cổ, một đội công nhân phát hiện ra một hầm mộ bí ẩn nằm sâu dưới lòng đất. Những hình vẽ và ký tự cổ xưa trên tường hé lộ một lời cảnh báo về một thế lực tà ác bị phong ấn. Khi hầm mộ bị mở toang, những bóng đen kinh hoàng thoát ra, mang theo nỗi sợ hãi và chết chóc gieo rắc khắp thành phố, không ai có thể thoát khỏi.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Lời Nguyền Dưới Lòng Đất — Đọc thử miễn phí
Cái máy xúc Hyundai R220LC-9S của thằng Mười bỗng khựng lại, một tiếng “két” khô khốc xé toang không khí bụi bặm, ồn ào của công trường cải tạo phố cổ. Ông Sáu, người cai thầu với mái tóc muối tiêu và vầng trán nhăn nheo như tấm bản đồ cũ, nhíu mày. Gã đội trưởng trẻ tuổi, Thắng, một kỹ sư mới ra trường nhưng mang trong mình sự sốt sắng của tuổi trẻ, lập tức quay ngoắt. “Gì đó Mười? Lại kẹt đá à?” Giọng Thắng vang lên, pha lẫn chút bực dọc dưới cái nắng hầm hập tháng Sáu, khi từng hạt bụi mịt mờ bám vào cổ họng, khiến mỗi hơi thở đều mang vị đất khô khốc. Ông Sáu chỉ lắc đầu, một làn hương nhang thoang thoảng từ túi áo ông phảng phất, như thói quen ông vẫn giữ từ thuở còn là thợ nề quèn, luôn cầu khấn thần linh mỗi khi động chạm đất đai.
“Không phải đá đâu sếp Thắng. Nó… nó cứng lắm. Như là cái gì đó đặc ruột, mà không phải tự nhiên.” Thằng Mười, tay lái máy xúc lão luyện, giọng có chút run rẩy. Tay nó đang nắm chặt cần điều khiển, từng thớ thịt trên bắp tay nổi gân, mồ hôi nhễ nhại. Nó chỉ vào cái gầu xúc đang lơ lửng, đầu gầu mòn vẹt, nhưng vẫn còn một vết xước sâu hoắm trên vật thể màu xám xịt vừa được kéo lên khỏi lòng đất. Mùi đất ẩm trộn lẫn mùi dầu diesel và mùi mồ hôi tanh nồng đặc trưng của công trường bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Ông Sáu bước tới, đôi ủng dính đầy bùn đất nặng nề lún sâu xuống nền đất nhão nhoét. Ông quơ tay ra hiệu cho mấy công nhân khác đang đào bới gần đó ngừng lại. Tiếng cuốc xẻng va chạm khô khốc ngưng bặt. Tiếng máy xúc ngừng hoạt động, nhưng tiếng động cơ nổ lốp bốp vẫn còn văng vẳng trong tai, tạo nên một sự im lặng kỳ lạ, như thể âm thanh vừa bị hút cạn. Ông Sáu nhìn xuống hố. Dưới lớp đất sét đặc quánh và gạch vụn từ những ngôi nhà cổ bị phá dỡ, một khối đá lớn màu xám đen lộ ra, vuông vức một cách bất thường. Nó không phải là một tảng đá tự nhiên, mà giống như một khối kiến trúc được đẽo gọt tỉ mỉ, với những đường nét sắc cạnh và bề mặt nhẵn bóng một cách đáng sợ. Trên bề mặt, dưới lớp bụi và bùn đất, những nét chạm khắc mờ ảo bắt đầu hiện rõ.
“Lạ quá, Sáu. Đá này không giống đá xây dựng trong vùng mình bao giờ. Cả khu phố cổ này, toàn gạch nung, đá ong, đá vôi thôi. Cái này… nó đen thế này.” Thắng điềm tĩnh hơn Ông Sáu, nhưng đôi mắt anh ta không giấu được vẻ tò mò. Anh ta cúi xuống, phủi nhẹ lớp đất bám trên bề mặt khối đá. Bề mặt đó lạnh toát, một cái lạnh bất thường không phải của đất hay đá thường gặp. Cảm giác như chạm vào một tảng băng sâu trong lòng đất, dù không khí trên mặt vẫn nóng như đổ lửa. Tay Thắng rụt lại, sống lưng anh ta bỗng rờn rợn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Ông Sáu không nói gì. Ông quỳ hẳn xuống, dùng tay gạt đi lớp đất bám trên mặt khối đá. Dưới ngón tay chai sạn của ông, những hình thù kỳ dị bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn. Chúng là những đường nét uốn lượn, những ký tự cổ xưa mà ông chưa từng thấy bao giờ, không giống chữ Hán, chữ Nôm, hay bất kỳ thứ gì ông từng biết qua những cuốn sách lịch sử cũ kỹ của cha ông. Chúng mang một vẻ đẹp ma mị, vừa tinh xảo vừa thô ráp, như thể được khắc bởi một bàn tay không thuộc về thế giới này. Mùi đất ẩm bỗng nặng hơn, quyện với mùi ngai ngái lạ lùng, như mùi rêu phong ngàn năm bị đánh thức.
“Đây… đây là cái gì?” Một công nhân trẻ, tay cầm xẻng, buột miệng hỏi, giọng run rẩy. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào khối đá. Dưới ánh nắng chói chang, những ký tự như sống dậy, nhảy múa trên bề mặt đen tuyền, như những con rắn đen đang uốn lượn.
Thắng lấy điện thoại ra, chụp liên tục mấy tấm ảnh. “Cái này phải báo cáo cấp trên ngay. Có khi là một phát hiện khảo cổ học lớn. Sáu, cho người làm sạch chỗ này, nhưng thật cẩn thận, đừng làm hư hại gì nhé.” Anh ta ra lệnh, giọng vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp. Nhưng trong đáy mắt anh ta, một tia phấn khích trộn lẫn với một chút lo lắng không tên.
Ông Sáu không vội vàng làm theo. Ông nhìn khối đá, rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt, như đang tìm kiếm một lời giải đáp từ cõi vô hình. “Thắng này, cha ông ta vẫn dặn, đất có thiêng, đừng có đào bới lung tung. Nhất là những thứ mình không hiểu. Đôi khi, ngủ yên là tốt nhất.” Giọng ông trầm đục, mang theo âm hưởng của những câu chuyện cổ tích và lời răn dạy từ ngàn xưa. Mùi hương nhang trên người ông Sáu bỗng trở nên đậm đặc hơn, như một lá bùa hộ mệnh giữa không khí căng thẳng.
Thắng cười nhạt. “Sáu à, thời đại nào rồi mà còn tin mấy chuyện đó. Đây là khoa học, là lịch sử. Bao nhiêu giá trị ẩn chứa dưới lòng đất này. Chúng ta phải khai quật để tìm hiểu chứ.” Anh ta khoát tay, ra hiệu cho đội công nhân tiếp tục công việc. Nhưng lần này, không khí làm việc không còn hăng hái như trước. Những bước chân nặng nề hơn, những tiếng cuốc xẻng nghe như tiếng gõ vào một cánh cửa cấm kỵ.
Trong suốt buổi chiều, cả đội làm việc trong sự im lặng lạ thường. Tiếng máy xúc đã tắt hẳn. Chỉ còn tiếng xẻng cạo đất khô khốc và tiếng chổi tre quét nhẹ nhàng. Mỗi khi một lớp đất được loại bỏ, khối đá lại lộ ra nhiều hơn, rộng lớn hơn, và những ký tự cổ xưa càng thêm dày đặc. Dường như đó không chỉ là một khối đá, mà là một bức tường, một phần của một kiến trúc lớn hơn đang ẩn mình sâu dưới lòng đất. Càng về cuối chiều, không khí càng trở nên lạnh lẽo một cách khó hiểu. Mồ hôi trên lưng các công nhân không còn là mồ hôi của sức lao động nữa, mà là mồ hôi lạnh toát. Mùi đất ẩm và mùi ngai ngái khó tả kia đã bao trùm toàn bộ khu vực, khiến mỗi hơi thở đều mang vị lạ lẫm, đắng ngắt.
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, khối đá đã lộ ra toàn bộ chiều cao khoảng hai mét và chiều rộng chừng bốn mét. Nó không phải là một tảng đá đơn lẻ mà là một phiến đá lớn, được đặt thẳng đứng, như một cánh cửa khổng lồ dẫn vào một thế giới khác. Trên bề mặt phiến đá, những hình ảnh chạm khắc hiện rõ mồn một. Đó là những con vật kỳ dị, không giống bất kỳ loài nào được biết đến, với thân hình uốn lượn, đầu mang sừng và mắt sâu hoắm. Chúng quấn quýt lấy nhau, tạo thành một vòng xoáy kỳ lạ, và ở trung tâm của vòng xoáy đó là một hình ảnh mang tính biểu tượng, như một con mắt khổng lồ đang mở to, nhìn thẳng vào người xem. Xung quanh con mắt là vô số những ký tự cổ xưa đã khiến Linh, cô tiến sĩ khảo cổ học được Thắng mời đến, phải trố mắt kinh ngạc.
Linh đến công trường vào lúc hoàng hôn, mang theo một chiếc ba lô nhỏ và một tâm hồn tràn đầy nhiệt huyết. Mái tóc dài buộc gọn sau gáy, đôi mắt sáng và linh hoạt của cô quét qua toàn bộ khung cảnh. Khi cô nhìn thấy phiến đá, bước chân cô khựng lại. Một sự kinh ngạc chân thật hiện rõ trên gương mặt. Cô tiến lại gần, bỏ chiếc ba lô xuống đất. Mùi đất ẩm, mùi kim loại lạ lùng và một chút mùi hoa đại thoang thoảng từ cây cổ thụ gần đó bỗng trở nên mạnh mẽ hơn, như muốn nhấn chìm cô vào một thế giới khác.
“Tuyệt vời! Tuyệt vời quá!” Linh thốt lên, giọng cô đầy phấn khích. Cô dùng bàn chải mềm và nước lau nhẹ nhàng từng ký tự. Khi lớp bùn đất được rửa trôi, những nét chạm khắc trở nên sắc nét hơn, rõ ràng hơn, và có vẻ như chúng phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo dưới ánh nắng chiều tà, như thể có một năng lượng cổ xưa đang cuộn trào bên trong. “Đây… đây không phải là chữ Hán. Cũng không phải chữ Phạn. Đây là một dạng chữ tượng hình rất cổ, có thể là của một nền văn minh đã biến mất… hoặc một bộ tộc nào đó chưa từng được biết đến.”
Ông Sáu đứng cạnh Linh, im lặng quan sát. Ông cảm nhận được cái lạnh tỏa ra từ phiến đá, và cái lạnh ấy không chỉ ngấm vào da thịt mà còn len lỏi vào tận xương tủy, khiến ông rùng mình. Ông còn cảm nhận được một thứ khác, một thứ cảm giác nặng nề, u uất, như hàng ngàn năm cô độc đang vọng về từ khối đá.
Thắng đứng thẳng người, khuôn mặt rạng rỡ. “Thấy không Sáu? Đây không phải chuyện tâm linh gì cả, đây là khám phá lịch sử. Lớn đấy!”
Linh không để ý đến lời Thắng. Cô đưa ngón tay lướt nhẹ trên từng ký tự, đôi mắt cô lướt nhanh như đọc một cuốn sách. Cô thì thầm, dịch từng đoạn, từng đoạn rời rạc. “Ngủ yên… sâu… dưới… đất… cổ… đừng… đánh… thức… kẻ… không… tên…”
Giọng Linh bỗng nhỏ dần, rồi cô im bặt, ngón tay cô dừng lại ở một biểu tượng đặc biệt, hình con mắt khổng lồ. Khuôn mặt cô tái mét, đôi môi cô mím chặt. Cô nghiêng đầu, cố gắng đọc những ký tự cuối cùng, những ký tự được khắc sâu nhất, như thể chúng được tạo ra để chịu đựng sự bào mòn của thời gian. Tiếng gió chiều xào xạc lá cây, tiếng chim về tổ, tất cả đều trở nên xa xăm, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng.
“Có gì vậy Linh?” Thắng hỏi, giọng anh ta hơi run. Anh ta đã nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt cô.
Linh quay lại nhìn Thắng, đôi mắt cô mở to, con ngươi co lại như thể vừa nhìn thấy một điều kinh hoàng. Cô không trả lời Thắng ngay. Cô nuốt khan, cổ họng khô khốc. Mùi ngai ngái kia bỗng trở nên nồng nặc đến mức muốn nôn ọe.
“Thắng… ông Sáu…” Giọng Linh run rẩy, “Đây… đây không phải là một ngôi mộ. Đây là một cái… phong ấn. Một lời cảnh báo.” Cô chỉ vào con mắt khổng lồ ở giữa phiến đá. “Cái này… cái này không phải là một con mắt. Nó là biểu tượng của sự thức tỉnh. Một thứ gì đó… đang ngủ yên ở đây. Và chúng ta… chúng ta đã đánh thức nó.”
Ông Sáu lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu. “Tôi đã nói rồi mà, Thắng. Cha ông mình dặn, động vào đất lạ là có chuyện. Cái này… cái này là điềm gở.” Ông nhìn chằm chằm vào những ký tự, như thể chúng đang sống dậy và mỉm cười một cách quỷ dị. Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, không phải cơn gió mùa hè thông thường, mà là một luồng khí lạnh buốt, mang theo một mùi hôi thối khó tả, như mùi thịt thối rữa và tro tàn.
Thắng không tin. Anh ta vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Linh, cô nói rõ hơn đi. Phong ấn gì? Cảnh báo gì?”
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Những ký tự này… chúng nói về một thực thể cổ xưa, một ‘Bóng Đen’ bị phong ấn hàng ngàn năm trước bởi một nhóm người cổ đại. Họ đã dùng một nghi lễ nào đó để giữ nó ngủ yên. Và họ để lại lời cảnh báo… rằng nếu nó được giải thoát, nó sẽ gieo rắc bóng tối và cái chết lên toàn bộ thế gian.” Cô chỉ vào những hình ảnh con vật kỳ dị. “Đây không phải là hình vẽ trang trí. Đây là những sinh vật canh gác, những vật tế bị biến đổi để giữ cho phong ấn này không bị phá vỡ.”
“Nghĩa là… chúng ta đang đứng trước một thứ bị nguyền rủa?” Một công nhân khác hỏi, giọng nói run rẩy. Anh ta nhìn chằm chằm vào phiến đá, lưng bỗng lạnh toát.
Ông Sáu lẩm bẩm những câu kinh khấn nhỏ. Tay ông run run chạm vào túi áo, nơi có gói nhang và bùa hộ mệnh.
Thắng cau mày. “Nghe như truyện cổ tích ấy Linh. Có thể đây chỉ là một cách người xưa răn đe, để không ai dám xâm phạm mộ phần của họ thôi.” Anh ta cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, nhưng giọng anh ta không còn sự tự tin như trước. Ngay cả lý trí của anh ta cũng đang bị lay động bởi bầu không khí quái dị này. Cái lạnh từ phiến đá không ngừng lan tỏa, khiến toàn thân anh ta nổi da gà.
“Không Thắng.” Linh lắc đầu, đôi mắt cô vẫn dán vào phiến đá. “Có một chi tiết mà tôi vừa đọc được… ở đây. Ở ngay bên dưới con mắt này. Nó nói rằng… ‘Khi phong ấn bị phá vỡ, đừng tìm cách chạy trốn. Vì bóng tối sẽ theo đuổi ngươi, và linh hồn ngươi sẽ là món quà cuối cùng cho kẻ đã thức tỉnh’.”
Trong khoảnh khắc, một luồng gió lạnh buốt thấu xương thổi qua, không chỉ là gió mà còn là một làn hơi ẩm ướt, mang theo mùi hôi thối nồng nặc hơn bao giờ hết, như thể hàng ngàn xác chết đang mục ruỗng ngay dưới chân họ. Cùng lúc đó, tất cả các đèn pha, đèn pin đang chiếu sáng khu vực khai quật đều nhấp nháy liên tục, rồi vụt tắt, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ những bóng đèn đường xa xa và ánh trăng non yếu ớt. Một bóng tối dày đặc, không phải bóng tối tự nhiên của màn đêm mà là một sự vắng mặt của ánh sáng, bỗng chốc bao trùm lấy phiến đá. Từ sâu bên trong khối kiến trúc bí ẩn, một tiếng rít khe khẽ, như hơi thở của một loài vật khổng lồ đang cựa mình sau giấc ngủ dài, vọng lên. Tiếng rít ấy không mạnh mẽ, nhưng nó xuyên thẳng vào tai, vào óc, khiến mọi người cứng đờ.
Ông Sáu bỗng hét lên: “Đừng có đào nữa! Dừng lại! Đóng lại đi!”
Nhưng đã quá muộn. Ngay khi tiếng rít vừa dứt, một vết nứt nhỏ, như một sợi chỉ mỏng, bắt đầu xuất hiện ở giữa con mắt khổng lồ trên phiến đá. Vết nứt ấy lan rộng nhanh chóng, tạo thành những đường rạn ngoằn ngoèo như mạng nhện. Từ những khe nứt, một thứ gì đó đen kịt, giống như một làn khói đặc quánh không màu, bắt đầu rỉ ra, len lỏi vào không khí. Làn khói ấy không bay lên mà lơ lửng, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những bóng người đang uốn lượn trong bóng tối.
Thắng, với khuôn mặt tái mét, cứng đờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Anh ta không thể tin vào mắt mình. Lý trí anh ta gào thét rằng đây chỉ là ảo giác, là sự trùng hợp, nhưng cơ thể anh ta lại phản ứng bằng một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh buốt.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Mùi Hương Từ Đất Sâu
8,879 từ
🔒 Đăng nhập
7
Âm Vọng Từ Hầm Sâu
7,413 từ
🔒 Đăng nhập
8
Cơn Gió Đen Từ Hầm Mộ
5,909 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Vết Từ Đáy Sâu
11,255 từ
🔒 Đăng nhập
10
Thức Tỉnh Của Đất
10,465 từ
🔒 Đăng nhập
11
Hơi Thở Của Bóng Tối
7,712 từ
🔒 Đăng nhập
12
Phần 12
6,831 từ
🔒 Đăng nhập
13
Bức Tranh Máu và Đất
10,055 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Nguyền Lộ Diện
10,390 từ
🔒 Đăng nhập
15
Phần 15
6,165 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Thề Cổ Xưa
9,578 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Nguyền Trỗi Dậy
7,640 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hầm Mộ Đòi Nợ
9,546 từ
🔒 Đăng nhập
19
Ánh Sáng Từ Bóng Tối
6,243 từ
🔒 Đăng nhập
20
Phong Ấn Vĩnh Viễn
9,629 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.