Nơi cổ tự hoang tàn giữa rừng sâu, bóng đêm nuốt chửng
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Vết Dấu Trầm Tích — Đọc thử miễn phí
Tiếng ve sầu thưa dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho bản giao hưởng của màn đêm nơi rừng già, nơi mỗi chiếc lá khô rơi cũng vọng âm thanh như lời thì thầm từ cõi nào xa xăm lắm. An ghì chặt chiếc ba lô nặng trịch trên vai, đôi chân chai sạn gắng gượng bước từng bước giữa lối mòn đã bị thời gian và dây leo nuốt chửng. Cô không dám bật đèn pin, sợ ánh sáng yếu ớt của nó sẽ chỉ càng nhấn chìm cô vào sự thăm thẳm của màn đêm đang chực chờ nuốt chửng từng tấc đất cuối cùng của buổi hoàng hôn. Mùi đất ẩm nồng, trộn lẫn với hương mục rữa của lá cây và một mùi hương hoa là lạ, như hoa cúc trắng nhưng lại phảng phất chút đắng chát của nhang cũ, quấn quýt lấy cô, vừa quen thuộc vừa xa lạ, khiến từng sợi tóc gáy trên cổ cô tự động dựng đứng. An nuốt khan, vị chát của nỗi sợ hãi chực trào lên đầu lưỡi, khô khốc.
Cô đã đi bộ suốt từ sáng sớm, sau khi bỏ lại chiếc xe jeep cũ kỹ ở bìa rừng, nơi đường nhựa chấm dứt và bắt đầu một thế giới khác. Thế giới của những câu chuyện cổ tích về thần linh và ma quỷ, về lời nguyền và sự mất tích bí ẩn. Thế giới mà chiếc bản đồ cũ kỹ của bà ngoại cô đã vẽ ra, chỉ dẫn đến một cổ tự bị lãng quên – nơi mà bà luôn thì thầm rằng đó là nơi khởi đầu cho mọi bi kịch của gia đình. Một ngôi đền cổ, nằm sâu trong lòng rừng hoang, không ai biết đến, không ai dám nhắc tên. Ngay cả những người dân bản địa sống dọc con sông chảy qua chân núi cũng chỉ biết lắc đầu, ánh mắt ánh lên nỗi sợ hãi không tên mỗi khi cô hỏi về "Ngôi đền cổ của những linh hồn bị trói buộc" – cái tên bà ngoại cô đã đặt cho nó.
Giờ đây, khi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, An mới thực sự cảm nhận được sức nặng của sự cô độc. Không một ánh đèn, không một tiếng người, chỉ có cô và khu rừng. Tiếng côn trùng ri ri như những lời kinh tụng thầm thì, tiếng gió luồn qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ nào đó đang ẩn mình trong bóng tối. Lối mòn bỗng chốc mở ra một khoảng đất trống, nơi một bức tường đá cổ kính hiện lên lờ mờ dưới ánh trăng non yếu ớt. Rêu phong và dây leo bò trườn khắp nơi, biến bức tường thành một phần của thiên nhiên, nhưng những đường nét chạm khắc tinh xảo vẫn còn đó, kể một câu chuyện về thời vàng son đã qua. An sờ tay lên mặt đá lạnh lẽo, những vân đá lồi lõm như những vết sẹo của thời gian. Đó là những con rồng, phượng, những đóa sen vươn mình, tất cả đều bị mài mòn, mất đi vẻ oai linh ban đầu.
Đây rồi, Cổ Tự.
An bước qua cổng tam quan đổ nát, chỉ còn lại hai cột đá khổng lồ đứng trơ trọi như những người lính gác im lìm. Nền sân lát gạch vỡ nát, cỏ dại mọc um tùm. Ngay chính giữa, một cây đa cổ thụ vươn mình sừng sững, rễ của nó như những con trăn khổng lồ ôm trọn lấy những khối đá đổ, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa rợn người. Dưới gốc đa, một bàn thờ bằng đá đã bị vỡ một góc, bên trên vẫn còn vương lại tàn nhang đen sạm và vài mảnh sứ vỡ của những chén nước cúng đã cũ. An nhìn chăm chú vào bàn thờ đó. Mọi thứ đều bình thường, đúng như một bàn thờ bỏ hoang, bị lãng quên. Trừ việc, một chiếc bát hương gốm sứ đã bị sứt mẻ, lẽ ra phải nằm úp hoặc vỡ nát, thì lại đang đứng thẳng, bên trong vẫn còn vài chân nhang cắm ngay ngắn, dù đã cháy hết từ lâu.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
**BÌNH THƯỜNG** – Bát hương đó. Lẽ ra nó phải bị đổ hoặc vỡ nát bởi thời gian và mưa gió, nhưng không, nó đứng thẳng, như vừa mới được ai đó đặt xuống, ngay ngắn đến lạ lùng. Một chi tiết nhỏ xíu, nhưng trong cái tĩnh mịch đến đáng sợ này, nó như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong tâm trí An. Cô cố gắng gạt đi, cho rằng đó có thể là do gió, hoặc do một con vật nào đó vô tình làm nó đứng dậy. Rừng thiêng nước độc, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
An rút chiếc đèn pin nhỏ từ ba lô, bật lên. Ánh sáng vàng vọt xuyên qua màn đêm, vẽ nên những bóng đổ kỳ dị. Phía trước cô là một chánh điện rộng lớn, mái ngói đã sụp đổ một phần, để lộ ra khung xương gỗ mục ruỗng. Bên trong, một pho tượng Phật bằng đá cao lớn, đầu đã rụng mất, chỉ còn lại thân tượng ngồi im lìm, hai tay đặt trên đùi, trong tư thế thiền định. Rêu xanh bám đầy trên bề mặt, khiến pho tượng trông như một khối đá tự nhiên được tạo hình một cách ngẫu nhiên. Mùi hương nhang cũ nồng hơn khi cô bước vào chánh điện, quấn lấy từng hơi thở, như thể không khí ở đây đã ngưng đọng suốt hàng trăm năm, ôm ấp lấy những lời cầu nguyện và nỗi thống khổ đã bị lãng quên. An cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào mặt, không phải cái lạnh của gió núi, mà là cái lạnh thấm sâu vào xương tủy, một cái lạnh của sự tịch mịch và xa xưa.
Cô bắt đầu mở ba lô, lấy ra lều, túi ngủ và bộ đồ nghề khảo sát. Kế hoạch là sẽ dựng lều trong chánh điện, nơi ít nhiều cũng có mái che và tường đá bảo vệ khỏi thú rừng. Dù biết rằng việc ngủ trong một ngôi đền cổ hoang tàn có vẻ điên rồ, nhưng An đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Cô cần phải ở lại đây ít nhất vài ngày, để tìm kiếm những dấu vết mà bà ngoại cô đã nói đến – những ký hiệu, những lời nguyền, và đặc biệt là một chiếc hộp gỗ cổ chứa đựng bí mật của gia tộc.
Khi An đang cố gắng buộc sợi dây lều vào một cột gỗ còn đứng vững, một âm thanh khe khẽ vang lên.
**NGHI NGỜ** – Tiếng động đó. Như tiếng chân người bước nhẹ trên nền đất phủ lá khô, phát ra từ phía sau chánh điện, nơi có những dãy hành lang dài dẫn vào các khu phụ và vườn tháp. Tiếng bước chân đó nghe rất nhẹ, không phải tiếng thú rừng nặng nề, cũng không phải tiếng lá xào xạc do gió. Nó đều đặn, chậm rãi, như một người đang dò dẫm bước đi trong bóng tối. An nín thở. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô lắng nghe. Tiếng bước chân đó dừng lại. Một khoảng im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng gió khẽ rít qua những khe hở của bức tường đổ nát. Cô cố gắng trấn an mình. Có thể là một con vượn, một con hoẵng, hoặc thậm chí là một người thợ săn lạc đường. Dù là ai, hoặc cái gì, nó đã im lặng rồi. An thở phào nhẹ nhõm, bàn tay vẫn còn run rẩy. Cô lại tiếp tục công việc của mình, nhưng mỗi cử động đều chậm rãi hơn, thận trọng hơn, tai cô dỏng lên nghe ngóng.
Đột nhiên, tất cả im bặt.
Tiếng ve, tiếng côn trùng, tiếng gió... tất cả như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sự im lặng bao trùm lấy An, nặng nề, ngột ngạt hơn bất kỳ tiếng động nào. Sự tĩnh mịch đến mức cô có thể nghe rõ tiếng máu chảy trong tai mình, tiếng tim đập dồn dập như tiếng trống trận. An đứng bất động, chiếc đèn pin trên tay run rẩy, ánh sáng loạng choạng quét qua những bóng đổ. Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực như bị ai đó đè nén. Mùi nhang cũ và đất ẩm bỗng trở nên đậm đặc hơn, như đang siết lấy cô.
Rồi, một âm thanh khác vang lên, từ sâu bên trong cổ tự, vọng ra như từ dưới lòng đất.
**XÁC NHẬN** – Tiếng động đó không thể nào nhầm lẫn được. Đó là tiếng đá. Tiếng đá nặng nề cọ xát vào nhau, ken két, như một phiến đá khổng lồ đang dịch chuyển. Tiếng động kéo dài vài giây rồi tắt hẳn, nhưng không phải tiếng đá đổ. Mà là tiếng đá bị *đẩy đi*. Dù cố gắng trấn an mình rằng đó là do sụt lún, do đất đai dịch chuyển, nhưng An biết. Cô đã sống đủ lâu trong những cuộc thám hiểm, những cuộc khai quật, để phân biệt giữa tiếng sụt lún tự nhiên và một lực tác động có chủ đích. Âm thanh đó đến từ phía sau bức tường lớn của chánh điện, nơi cô nhớ trên bản đồ cũ có vẽ một lối đi bí mật dẫn xuống hầm mộ.
Và rồi, một làn khói trắng mờ ảo, phảng phất mùi hương hoa là lạ đó, bắt đầu cuộn mình lượn lờ từ phía sau bức tượng Phật cụt đầu, từ từ lan tỏa ra khắp chánh điện. Làn khói không dày đặc, nó mỏng manh như sương sớm, nhưng ánh đèn pin của An lại không thể xuyên qua nó. Ánh sáng vàng vọt bị bẻ cong, bị nuốt chửng, chỉ còn lại một vầng sáng yếu ớt bao quanh cô. An cảm thấy hơi lạnh len lỏi vào từng tế bào. Cô không thể giải thích được làn khói này. Không có lửa, không có nguyên nhân tự nhiên nào có thể tạo ra nó trong một ngôi đền hoang tàn như thế này, vào giữa đêm khuya. Điều bất thường nhất là làn khói đó không tan đi, nó cứ lượn lờ, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những bàn tay vô hình đang vươn ra, hoặc những khuôn mặt méo mó đang nhìn chằm chằm vào cô.
**ĐỐI MẶT** – Một tiếng gọi. Một giọng nói yếu ớt, như tiếng thì thầm của gió, nhưng lại rõ ràng đến lạnh người. "An… con gái…"
An đông cứng người. Đó là giọng bà ngoại cô. Không thể nào! Bà đã mất cách đây năm năm. Hơn nữa, làm sao một giọng nói có thể vang lên rõ ràng đến thế trong một nơi hoang tàn, cách xa hàng trăm cây số từ nơi bà yên nghỉ? Tiếng gọi đó không mang vẻ trìu mến của người thân, mà nặng trĩu một nỗi đau đớn, một sự uất nghẹn, như thể bị giam cầm. Làn khói trắng bỗng cuộn xoáy mạnh hơn, tập trung lại phía sau bức tượng Phật. An nhận ra một điều kinh hoàng: tiếng gọi đó không đến từ xung quanh cô, mà từ chính làn khói đó, từ phía sau bức tượng.
Cô nhìn chằm chằm vào làn khói, tim đập như muốn vỡ tung lồng ngực. Trong làn khói mờ ảo, một hình bóng dần hiện rõ. Không phải là một bóng ma rõ ràng, mà là một sự thiếu vắng ánh sáng, một lỗ hổng trong không gian, mang hình dáng một người phụ nữ. Bóng hình đó không di chuyển, chỉ đứng im lìm, nhưng An cảm thấy ánh mắt của nó đang nhìn thẳng vào cô, xuyên thấu vào tận tâm can. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận ra kinh hoàng. Bóng hình đó, với mái tóc dài xõa xuống, đôi vai gầy guộc và vóc dáng nhỏ bé, giống như bà ngoại cô trong những bức ảnh thời trẻ. Nhưng nó không phải bà. Nó là một phiên bản bị vặn vẹo, bị méo mó bởi nỗi đau, bị kéo dài và gầy guộc đến đáng sợ.
Và rồi, bóng hình đó khẽ giơ một cánh tay lên, xương xẩu và dài hơn bình thường, như một cành cây khô. Ngón tay thon dài của nó chỉ thẳng vào chiếc hộp gỗ cổ mà An đang cất giữ cẩn thận trong ba lô, rồi sau đó, bàn tay kia lại chỉ về phía một hốc đá tối tăm nằm ẩn mình sau lưng bức tượng Phật – nơi mà tiếng đá dịch chuyển vừa phát ra. Từ trong làn khói, một tiếng khóc thút thít yếu ớt vang lên, không ngừng nghỉ, như tiếng của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong đêm. Nó không phải tiếng khóc của đau đớn, mà là tiếng khóc của sự tuyệt vọng, của sự giằng xé không thể chịu đựng. An cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, mọi nơ ron thần kinh như bị ai đó kéo căng đến cực hạn.
Cái hộp gỗ của bà ngoại. Lối đi bí mật. Và cái bóng hình không rõ ràng đó, nó đang muốn gì? Tiếng khóc thút thít kia, phải chăng đó là bà? Hay là thứ gì khác đang mạo danh giọng nói và hình hài của người thân cô? Nỗi sợ hãi bây giờ không chỉ là sự mơ hồ, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lẽo đang hiện hữu ngay trước mắt cô. Cô không thể phủ nhận được nữa.
Tiếng khóc ngày càng lớn hơn, xoáy sâu vào tâm trí An, khiến cô cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào màng nhĩ. Bóng hình người phụ nữ trong làn khói mờ ảo bỗng cúi đầu xuống, mái tóc dài che khuất khuôn mặt, nhưng An biết rằng ánh mắt vô hình đó vẫn đang nhìn cô.
Bên cạnh pho tượng Phật, dưới gốc cây đa, tiếng gió lại xào xạc, nhưng lần này không phải là gió tự nhiên. Nó giống như tiếng bước chân, lần này nặng nề hơn, kéo lê trên mặt đất, không đến từ làn khói. Nó đến từ phía hành lang bên trái, khuất sau bóng tối của một hàng cột đổ nát, như có ai đó đang tiến đến. Hai nỗi sợ hãi cùng lúc ập đến, một từ làn khói mờ ảo, một từ bóng tối vô định.
An chỉ có vài giây để quyết định. Cô nắm chặt đèn pin trong tay, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay.
Cô cảm thấy có thứ gì đó đang siết chặt lấy cổ họng mình, không phải là sợ hãi, mà là một sự ngột ngạt, một sức ép vô hình từ mọi phía. Mùi hương hoa cúc trắng và nhang cũ giờ đã trở nên hôi thối, nồng nặc như mùi tử khí.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
**Chấp nhận lời dẫn dụ:** Cô tiến lại gần bóng hình trong làn khói, cố gắng giao tiếp với nó, tìm hiểu bí mật ẩn chứa sau lối đi bí mật.
An toàn
🔥
**Rời khỏi chánh điện:** Cô vội vàng thu dọn đồ đạc, chạy trốn khỏi cổ tự, quay trở lại bìa rừng.
Táo bạo
✨
**Tấn công:** Cô ném chiếc đèn pin về phía bóng hình trong làn khói, hoặc lao về phía lối đi bí mật để tìm cách phá vỡ sự im lặng và tìm ra manh mối thực sự.
Bất ngờ
6
Phần 6
5,017 từ
🔒 Đăng nhập
7
Tiếng Khóc Từ Linh Tự
11,399 từ
🔒 Đăng nhập
8
Gương Đồng Và Hồn Khác
10,412 từ
🔒 Đăng nhập
9
Nhịp Đập Lạ Lùng
8,544 từ
🔒 Đăng nhập
10
Nhịp Đập Thức Tỉnh
9,583 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Kêu Gọi Từ Giếng Cổ
11,025 từ
🔒 Đăng nhập
12
Tiếng Chuông Không Vọng
10,624 từ
🔒 Đăng nhập
13
Khi Màn Đêm Lên Tiếng
11,906 từ
🔒 Đăng nhập
14
Lời Nguyền Hồn Phách
12,172 từ
🔒 Đăng nhập
15
Đêm Đoạt Hồn
11,227 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lời Nguyền Hóa Ảnh
13,366 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Gọi Hồn Cổ Tự
11,002 từ
🔒 Đăng nhập
18
Lời Nguyền Vọng
8,404 từ
🔒 Đăng nhập
19
Cái Giá Của Hồn
9,001 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Nguyền Của Cổ Tự
11,387 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.