Đêm. Vầng trăng đỏ như máu treo lơ lửng giữa tầng mây đen kịt, nhuộm đỏ cả ngọn Phong Lăng Sơn cô tịch. Cơn gió lạnh như lưỡi dao cạo, rít qua khe đá, mang theo mùi tử khí thoang thoảng. Dưới một vách đá cheo leo, nơi ánh trăng khó lọt tới, thân ảnh gầy gò của một thiếu niên run rẩy tựa vào bức tường đá ẩm lạnh. Máu khô bám đầy áo xám, tóc mai lòa xòa che khuất đôi mắt đen thẳm đầy vẻ u tối. Hắn là Trần Phàm, một đệ tử ngoại môn của Huyền Thiên Tông, năm nay vừa tròn mười sáu.
"Phế vật! Thứ tạp linh căn như ngươi cũng dám mơ tưởng Trúc Cơ? Nằm mơ đi!"
Tiếng quát tháo của trưởng lão Hình Pháp còn văng vẳng bên tai, cùng với trận đòn roi tàn nhẫn đã gần như xé nát cơ thể hắn. Tạp linh căn, đó là vết sẹo không thể xóa nhòa trong cuộc đời tu tiên của Trần Phàm. Mười năm Luyện Khí, hắn vẫn giậm chân tại tầng thứ ba, bị bạn bè đồng môn khinh miệt, bị sư môn coi thường. Tuổi thọ Luyện Khí chỉ vỏn vẹn 150 năm, nếu không thể đột phá Trúc Cơ, hắn sẽ mãi mãi chỉ là một hạt cát vô danh trong dòng chảy tu tiên tàn khốc.
Bỗng, một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo đến tận xương tủy từ sâu thẳm vách núi cuộn trào, khiến Trần Phàm giật bắn mình. Trong khoảnh khắc, vầng trăng huyết nguyệt trên cao như bị một sức mạnh vô hình nào đó kéo xuống, ánh sáng đỏ thẫm chiếu thẳng vào một khe nứt nhỏ xíu trên vách đá ngay sau lưng hắn. Từ đó, một luồng ánh sáng xanh biếc lóe lên, không chút tiếng động.
Tò mò và bất giác, Trần Phàm dùng ngón tay run rẩy gạt lớp bụi đất bám trên khe nứt. Một quyển trục cổ xưa, cũ kỹ đến mức gần như hóa thành tro tàn, lộ ra. Quyển trục không có bất kỳ ký hiệu nào, chỉ toát ra một thứ linh khí kỳ dị, không thuộc bất cứ ngũ hành nào mà hắn từng biết. Hắn do dự, thứ này có thể là cơ duyên, cũng có thể là vực sâu vạn trượng. Trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh mẫu thân ốm yếu, đôi mắt bà cầu xin hắn sống tốt, sống mạnh. Tuổi thọ của người phàm quá ngắn ngủi, hắn phải mạnh, phải tìm được phương thuốc kéo dài sinh mệnh cho bà.
Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, quyển trục tự động mở ra, để lộ ba chữ cổ tự rồng bay phượng múa: "Đoạt Thiên Cơ". Một luồng ý niệm khổng lồ đột ngột tràn vào thức hải Trần Phàm, mang theo vô số hình ảnh chớp nhoáng: những tinh hà vỡ vụn, các vị thần ma gào thét, và một con đường tu luyện nghịch thiên, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng ẩn chứa cơ hội trường sinh. Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, nhưng sâu thẳm bên trong, một khao khát điên cuồng đang bùng cháy. Đây, có lẽ là cơ hội duy nhất để hắn thay đổi số phận.
