Đêm nay trăng mờ. Chỉ có ánh đèn đường vàng vọt, hắt hiu rọi xuống con đường làng vắng hoe. Chiếc xe đạp cũ kỹ của tôi cứ thế lầm lũi lăn bánh, tiếng xích xe kẽo kẹt đều đặn như nhịp thở của đêm khuya. Phía trước là đoạn đường dài men theo nghĩa địa cũ, nơi những ngôi mộ đá rêu phong nằm im lìm dưới bóng cây cổ thụ. Tôi khẽ rùng mình, siết chặt tay lái.
Thường ngày, tôi vốn không sợ nghĩa địa. Lớn lên ở làng này, tôi quen với hình ảnh những nấm mồ san sát, quen với mùi nhang phảng phất vào những đêm rằm. Nhưng đêm nay thì khác. Một cảm giác bất an cứ lẩn quẩn trong lòng, như có ai đó đang dõi theo từ phía sau lưng. Tôi cố gạt bỏ ý nghĩ vớ vẩn đó, tự nhủ chỉ là do mình mệt mỏi sau ca trực đêm.
Khi chiếc xe vừa chạm đến hàng cây duối đầu tiên của nghĩa địa, ánh đèn đường chợt nhá lên một cái, rồi lại tắt phụt. Tôi giật mình, đạp phanh ken két. Bóng tối ập xuống như một tấm màn nhung dày đặc, nuốt chửng cả con đường. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ngay lập tức, ánh đèn lại bật sáng. Nhưng không phải là sáng hẳn. Nó cứ chập chờn, sáng rồi tối, sáng rồi tối, theo đúng nhịp tim tôi đang đập loạn xạ.
Tôi nuốt khan. Cái cảm giác lạnh lẽo bắt đầu bò dọc sống lưng, không phải cái lạnh của gió đêm, mà là một thứ lạnh lẽo từ bên trong. Tôi nhìn quanh. Không một bóng người. Chỉ có những bia mộ im lìm, những cành cây khẳng khiu vươn ra như những cánh tay xương xẩu. Tôi cố gắng hít thở sâu, tự trấn an mình rằng đó chỉ là do đường dây điện cũ kỹ.
Nhưng rồi, tôi nghe thấy. Tiếng chân bước lạo xạo trên nền đất khô. Không phải tiếng chân của một người. Nó nhỏ hơn. Nhẹ hơn. Nhưng rõ mồn một. Từ phía sau những ngôi mộ. Tôi xoay đèn xe, cố gắng rọi vào màn đêm đen kịt. Không có gì. Chỉ có bóng tối. Nhưng tiếng chân vẫn ở đó. Gần hơn. Lại gần hơn nữa. Và ánh đèn đường lại chớp tắt, nhanh hơn, như chính nhịp tim đang điên cuồng của tôi.
Rồi một bóng đen lướt qua rìa tầm nhìn của tôi. Rất nhanh. Rất mờ ảo. Tôi chỉ kịp thấy một cái gì đó nhỏ nhắn, cúi thấp người, lao vút vào giữa những bia mộ. Tiếng chân im bặt. Ánh đèn đường cũng ngừng chớp, bỗng nhiên sáng trưng trở lại. Tất cả trở về bình thường, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tôi biết. Không bình thường chút nào.
