Khi những lớp đất lạnh lẽo từ một ngôi mộ cổ bất ngờ xuất hiện trong nhà
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Hương Đất Lạ — Đọc thử miễn phí
Tiếng gà gáy váng vọng từ phía làng bên, nhòa vào buổi sớm tinh mơ còn ngái ngủ của con hẻm cụt. Lan khẽ trở mình trên chiếc giường gỗ cẩm lai cũ kỹ, cảm nhận sự êm ái của chiếu lụa và làn gió nhẹ mơn trớn qua khung cửa sổ. Sáng nào cũng vậy, cái âm thanh bình dị ấy như một lời nhắc nhở, kéo cô từ cõi mộng về với thực tại, về với căn nhà cổ ba gian nằm sâu trong lòng thành phố đang dần đổi thay. Đây là gia sản của bà ngoại để lại, một chốn bình yên hiếm hoi giữa cái xô bồ của cuộc đời.
Lan ngồi dậy, thả đôi chân trần xuống nền gạch tàu mát lạnh. Mùi đất ẩm và cây cỏ từ khu vườn sau nhà len lỏi vào, hòa cùng hương trầm thoang thoảng còn vương trên bàn thờ tổ tiên. Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình căng đầy sự tĩnh lặng và an yên. Một ngày mới bắt đầu. Công việc của một nhà thiết kế đồ họa tự do cho phép cô tận hưởng những buổi sáng thong thả như thế này.
Cô bước vào gian bếp, tiếng dép lê lẹt quẹt trên sàn gạch như một bản nhạc quen thuộc. Ánh nắng sớm rọi qua ô cửa sổ nhỏ, tô điểm cho những chậu cây húng quế xanh mướt và những ấm chén men sứ bày trên kệ gỗ. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ, mang đậm hơi thở của thời gian. Lan yêu cái cảm giác được sống trong không gian mà mỗi góc nhỏ đều chất chứa kỷ niệm, nơi mà cô cảm thấy như thể ông bà, cha mẹ vẫn đang ở quanh đây, chở che.
Lan bật ấm nước siêu tốc, tiếng rì rào của nước sôi nhanh chóng xua đi sự tĩnh mịch còn sót lại của buổi sớm. Cô lấy chiếc chổi đót nhỏ, bắt đầu công việc quét dọn hàng ngày. Thường thì chỉ là vài hạt bụi mịn hay cánh hoa rơi rụng, nhưng hôm nay, khi lướt qua ngưỡng cửa bếp, đầu chổi chạm phải một thứ gì đó hơi lạ.
Một vệt đất nhỏ, màu nâu sẫm, nằm vương vãi trên nền gạch bóng. Lan khựng lại. Cô nhớ mình đã lau dọn sạch sẽ tối qua. Nhà cửa cũng kín mít, không lý nào lại có đất ở đây. Cô cúi xuống nhìn kỹ hơn. Không phải đất sét bở rời hay cát mịn thường thấy ở công trình xây dựng. Đây là loại đất mịn như bột, màu nâu đen, và có một mùi hương thoang thoảng… hơi lạ. Một mùi ngai ngái, ẩm mục, tựa như đất ruộng vừa mới cày xới, nhưng lại xen lẫn chút vị tanh nồng của kim loại. Cô nhíu mày, có chút băn khoăn. Chắc là đất từ chậu cây húng quế cô mới tưới nước tối qua, gió lùa vào làm vương vãi ra thôi. Cô nghĩ thầm, rồi dọn sạch vệt đất ấy vào thùng rác, pha một tách trà nóng, vị chát của trà hòa quyện với mùi thơm của bánh quy gừng, xua đi những suy nghĩ lẩn thẩn.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Tiếng chim hót ríu rít trên cành cây xoài trước sân là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Lan ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu ngày mới với những bản phác thảo. Thời gian trôi qua êm đềm, tiếng gõ bàn phím lạch cạch đều đặn, tiếng quạt trần quay đều đều. Đến giữa trưa, khi cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, cô đứng dậy vươn vai, định bụng xuống bếp nấu chút gì đó lót dạ.
Vừa bước ra khỏi phòng làm việc, Lan bất chợt ngửi thấy mùi hương quen thuộc nhưng lại không quen thuộc ấy. Mùi đất ẩm, ngai ngái, có phần đậm đặc hơn lúc sáng. Lần này, nó không chỉ là một vệt nhỏ.
Ở giữa gian phòng khách, ngay lối dẫn từ cửa chính vào bàn thờ tổ, một vệt đất màu nâu sẫm, rõ ràng hơn, nằm thành một đường thẳng tắp, như thể ai đó đã bước đi và làm rơi vãi dọc đường. Lại là thứ đất mịn như bột ấy, nhưng số lượng nhiều hơn hẳn. Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì nhiệt độ phòng mà là một cảm giác bất an khó tả.
"Lạ thật," cô lẩm bẩm. Cửa chính đã khóa kỹ từ tối qua, cửa sổ cũng cài then cẩn thận. Làm sao đất lại có thể xuất hiện ở đây, trong một căn nhà sạch sẽ đến mức không một hạt bụi? Lần này, cô không thể dễ dàng đổ lỗi cho chậu cây húng quế được nữa.
Cô bước đến gần hơn, cúi thấp người quan sát. Vệt đất không chỉ đơn thuần là đất rơi vãi. Nó có vẻ như được rải một cách có chủ đích, hoặc ít nhất, theo một con đường nhất định. Nó bắt đầu từ ngưỡng cửa chính, đi qua thảm chùi chân, vắt ngang sàn gỗ bóng loáng và kết thúc ngay dưới chân bàn thờ tổ tiên, nơi đặt lư hương và những tấm ảnh thờ đã bạc màu theo năm tháng.
Mùi đất lúc này nồng hơn. Nó không chỉ ẩm mục mà còn phảng phất một hương vị khó tả, vừa ngọt nhẹ như mật mía, vừa tanh nồng như máu khô. Một mùi hương cô chưa từng ngửi thấy bao giờ, và nó gợi lên một cảm giác ghê rợn, nguyên thủy. Lan rùng mình.
Cô đưa tay chạm vào vệt đất. Lạnh. Không phải cái lạnh mát của nền gạch, mà là một cái lạnh thấm thấu, như chạm vào một tảng đá nằm sâu dưới lòng đất bao đời. Cô rụt tay lại, cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da.
Tiếng trẻ con cười đùa từ phía nhà hàng xóm thường ngày vang vọng vào nhà nay bỗng im bặt. Cả con hẻm như chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng tim Lan đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng đồng hồ quả lắc trên tường phòng khách, vật kỷ niệm của ông nội, cũng bỗng dưng ngừng tích tắc. Nó vẫn đứng im lìm như một vật trang trí vô tri, kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ 35 phút, một con số mà cô không nhớ nó đã từng dừng lại bao giờ.
Lan cố gắng trấn an bản thân. Chắc là mình suy nghĩ nhiều quá. Có thể thợ sửa ống nước tuần trước làm rơi vãi, rồi mình không để ý? Nhưng họ đâu có đi vào phòng khách? Và thứ đất này… quá khác biệt. Cô lại nhìn chằm chằm vào bàn thờ tổ. Khuôn mặt nghiêm nghị của cụ cố, của ông bà cô qua những tấm ảnh trắng đen đang nhìn xuống, như thể đang quan sát mọi hành động của cô. Ánh mắt họ, trong khoảnh khắc đó, dường như trở nên sống động hơn, sâu thẳm hơn.
Lan thở ra một hơi dài, cố gắng xua đi những ý nghĩ vẩn vơ. Cô lấy chổi và hót rác, cẩn thận quét sạch vệt đất một lần nữa, đổ thẳng vào túi ni lông và mang ra thùng rác ngoài cổng. Lần này, cô còn dùng giẻ ướt lau kỹ lại sàn nhà, đảm bảo không còn sót lại bất kỳ dấu vết nào của thứ đất lạ đó.
Chiều tối, khi mặt trời đã ngả bóng, nhuộm vàng cả khung cửa, Lan vào bếp nấu bữa. Mùi cá chiên thơm lừng, mùi rau luộc tươi non. Cô cố gắng tạo ra một không khí bình thường nhất có thể, để xua tan đi cái cảm giác bất an từ buổi trưa. Bếp núc ồn ào với tiếng dao thớt, tiếng dầu mỡ xèo xèo. Cô cảm thấy lòng mình dịu lại phần nào.
Đến khi dọn cơm ra bàn, Lan lại một lần nữa cứng đờ người.
Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ lim bóng loáng, thứ mà cô đã lau sạch tinh tươm chỉ cách đây vài tiếng, một đống đất lại xuất hiện. Lần này, không phải là một vệt, mà là một ụ nhỏ, như thể ai đó đã đổ thẳng xuống. Nó nằm ngay giữa bàn, nơi cô thường đặt bát cơm của mình.
Vẫn là thứ đất màu nâu đen mịn như bột ấy, nhưng số lượng nhiều gấp ba, bốn lần những lần trước cộng lại. Mùi hương ngai ngái, tanh nồng, ngọt lợ giờ đây trở nên đậm đặc đến ghê người, như thể có một vật gì đó đã thối rữa từ lâu được bới lên. Nó len lỏi vào từng tế bào khứu giác, khiến dạ dày Lan co thắt lại.
Cô đưa tay lên che mũi, lùi lại một bước, đập mạnh vào thành ghế. Tiếng "rầm" vang lên khô khốc trong không gian chật hẹp của căn bếp.
Không thể nào! Không thể nào! Cô tự nhủ. Cô đã dọn sạch, đã lau kỹ. Nhà cửa khóa kín mít từ trong ra ngoài. Ai có thể làm điều này? Và làm bằng cách nào?
Ánh mắt Lan dáo dác nhìn quanh. Mùi hương quẩn quanh, đặc quánh. Nó không còn là mùi đất nữa. Nó là mùi của tử khí, của cái lạnh lẽo, của sự mục ruỗng và tang tóc. Mùi hương mà cô chỉ từng ngửi thấy trong những buổi viếng mộ, trong những tang lễ, nhưng giờ đây nó hiện hữu ngay trong căn bếp của mình, trộn lẫn với mùi thức ăn thơm ngon. Sự tương phản ấy khiến cô buồn nôn.
Cô nhìn chằm chằm vào ụ đất giữa bàn ăn. Lần này, cô thấy rõ ràng hơn. Trong đống đất đen thẫm ấy, có những hạt sạn nhỏ li ti, màu xám trắng, lấp lánh dưới ánh đèn. Và không chỉ vậy, còn có một vật gì đó nhỏ xíu, màu vàng ngà, nằm lẫn khuất. Cô nín thở, từ từ cúi thấp người xuống.
Là một mảnh xương. Một mảnh xương nhỏ, cong queo, có lẽ là của loài vật nào đó. Hoặc không. Trực giác mách bảo cô rằng đây không phải xương động vật bình thường. Nó quá trắng, quá nhẵn, và mang một vẻ cổ kính, như thể đã nằm dưới lòng đất hàng trăm năm.
Và rồi, ngay cạnh mảnh xương ấy, một chi tiết nữa đập vào mắt cô. Rõ ràng, không thể chối bỏ. Một cái bóng. Một cái bóng mờ nhạt, như được in hằn trên lớp đất mịn. Nó không phải là hình dạng ngón tay, cũng không phải hình dạng bàn chân. Nó là một hình thù kéo lê, dài và méo mó, như thể một vật thể nặng nề nào đó đã bị kéo lê qua lớp đất mềm. Dấu vết của một đường rãnh sâu, in hằn lên ụ đất, bắt đầu từ một góc khuất của gian bếp, xuyên qua chiếc tủ chén cũ, rồi dừng lại ở đây, trên bàn ăn.
Lan cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Toàn thân cô run rẩy. Cái lạnh lẽo không còn là từ mùi đất hay không khí nữa, nó thấm vào tận xương tủy cô, khiến cô không thể cử động.
Cô đứng thẳng dậy, quay phắt người lại, ánh mắt quét qua từng góc khuất của căn bếp. Bóng tối đang sập xuống dần bên ngoài cửa sổ, hắt vào những mảng đen lờ mờ trong góc phòng. Có một cái gì đó... khác lạ. Cái bóng dưới tủ chén, cái khoảng trống giữa những chồng chén bát, cái ô cửa sổ nhỏ nhìn ra vườn sau. Tất cả dường như đang ẩn chứa một điều gì đó.
Im lặng. Cái im lặng lúc này không còn là sự bình yên mà là một gánh nặng đè nén. Tiếng tích tắc của đồng hồ vẫn không trở lại. Tiếng chó sủa xa xa ban nãy giờ cũng im bặt. Đến cả tiếng quạt trần cũng không nghe thấy nữa. Chỉ còn tiếng tim cô đập như trống bỏi, và hơi thở hổn hển của chính mình.
Cô nhìn lại ụ đất trên bàn. Mùi hương giờ đây trở nên cực kỳ gắt gao, như thể nó đang sống, đang thở. Và rồi, cô thấy nó.
Cái ụ đất bỗng khẽ rung lên. Một chuyển động nhỏ, nhưng đủ để khiến Lan hét lên một tiếng nghẹn trong cổ họng
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Lối Đất Lạnh
9,107 từ
🔒 Đăng nhập
7
Lớp Đất Lạnh
8,743 từ
🔒 Đăng nhập
8
Đất Lạnh Dưới Chân Giường
6,295 từ
🔒 Đăng nhập
9
Lớp Đất Vọng Về
13,149 từ
🔒 Đăng nhập
10
Mùi Đất Lạ
8,070 từ
🔒 Đăng nhập
11
Dấu Chân Đất Mộ
10,039 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Kêu Từ Đáy Đất
12,021 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mặt Đất Nổi Dậy
10,046 từ
🔒 Đăng nhập
14
Mộ Yêu Giữa Nhà
10,963 từ
🔒 Đăng nhập
15
Dấu Chân Từ Đất Mồ
6,663 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mộ Đất Trở Mình
12,383 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mồ Đất Trỗi Dậy
10,781 từ
🔒 Đăng nhập
18
ĐẤT MỘ NỔI DẬY
5,966 từ
🔒 Đăng nhập
19
LÒNG ĐẤT TRỖI DẬY
9,262 từ
🔒 Đăng nhập
20
Về Nơi Đất Cũ
8,145 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.