Lý Vân không biết mình đã chết bao nhiêu lần. Hắn chỉ nhớ cái lạnh thấu xương của huyệt mộ, mùi ẩm mốc của đất đá, và tiếng tích tắc vô hình của thời gian. Mở mắt, trần đá xám xịt hiện ra, rồi lại chìm vào bóng tối thăm thẳm. Hắn là một phàm nhân, đúng hơn, từng là. Ba mươi năm trước, khi còn là thiếu niên, hắn đã bị chính sư huynh hạ độc, chôn sống trong một cấm địa hoang phế của tông môn – Thí Luyện Sơn. Lý do? Hắn lỡ nhìn thấu bí mật về một công pháp cấm kỵ mà sư huynh tham lam luyện trộm.
Năm tháng trong mộ, Lý Vân không chết. Hắn sống sót một cách quái dị, nhờ vào một chuỗi hạt ngọc đen kịt đeo trên cổ từ thuở lọt lòng. Thứ ngọc này không ngừng tiết ra một luồng khí lạnh lẽo, giữ cho thân thể hắn không mục nát, nhưng cũng khiến hắn phải chịu đựng sự hành hạ không ngừng của cái chết giả. Đêm qua, sau ba vạn chín ngàn năm trăm bảy mươi ba ngày đêm, chuỗi ngọc bỗng rực sáng, một lực lượng vô hình kéo linh hồn hắn ra khỏi thể xác mục rữa. Hắn thấy rõ từng mạch đất, từng luồng khí địa mạch, từng rung động của linh khí trong lòng đất như thể chúng là một phần của chính hắn.
"Ta... đã đột phá sao?" Lý Vân tự hỏi, giọng khản đặc, như thể đã hàng vạn năm không nói. Nhưng không phải. Hắn vẫn chỉ là một linh hồn lơ lửng, nhưng giờ đây, hắn có thể "nhìn" bằng một giác quan mới. Cái chuỗi ngọc đen ấy, giờ đây không còn là ngọc, mà là một khối vật chất đen tuyền không ngừng co bóp, tựa như một trái tim thứ hai, chậm rãi luân chuyển một loại năng lượng thuần túy mà hắn chưa từng cảm nhận.
Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Trần đá phía trên đột nhiên nứt ra một khe nhỏ. Một tia sáng lờ mờ xuyên xuống, rọi vào nơi hắn nằm. Kèm theo đó là tiếng bước chân thình thịch, và một giọng nói the thé quen thuộc, lạnh lẽo như băng: "Chà chà, không ngờ phế vật Lý Vân ngươi lại còn sống. Không uổng công ta phong ấn nơi này suốt ba mươi năm. Hôm nay, ta tới đây, lấy mạng ngươi, đoạt lấy chuỗi Thiên Diễn Châu trên cổ ngươi. Ngươi nhìn thấy gì dưới lòng đất rồi phải không? Ta sẽ không để thứ đó rơi vào tay kẻ khác!"
Ánh sáng từ khe nứt bỗng mạnh hơn, một luồng kiếm khí sắc lạnh xuyên thẳng xuống, nhắm ngay vào vị trí tim của Lý Vân. Kiếm khí mang theo hàn ý lạnh lẽo, cùng với lực lượng của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Lý Vân giờ đây không chỉ nhìn thấy, mà còn "cảm nhận" được từng dòng linh lực trong kiếm khí, từng đường vân trên lưỡi kiếm, thậm chí cả sát ý cuồn cuộn của kẻ đến. Hắn biết đó là sư huynh – Chu Hằng. Hắn vẫn còn yếu ớt, nhưng giác quan mới này mách bảo hắn: Chu Hằng không chỉ muốn giết hắn, mà còn muốn moi ra bí mật về chuỗi ngọc.
