"Thằng khố rách áo ôm, nhìn gì mà nhìn? Cả đời mày cũng không chạm vào được sợi tóc của cô ấy đâu!"
Giọng nói chua ngoa của Thúy An, nhân viên pha chế ở quán cà phê cao cấp đối diện, đâm thẳng vào tai tôi. Tôi tên là Trần Phong, sinh viên năm cuối Đại học Kinh tế Quốc dân, đang đứng trước cửa hàng tiện lợi "Vô Tận" của mình, nơi mà tôi vừa nhận thừa kế từ ông nội. Cửa hàng nằm lọt thỏm trong con hẻm nhỏ ở quận Ba Đình, Hà Nội, đối diện với những tòa nhà chọc trời và quán cà phê sang chảnh nơi Thúy An làm việc.
Cô nàng đang ôm eo một gã đàn ông bụng phệ, đeo Rolex sáng chói. Hắn ta liếc nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ, rồi nhếch mép cười đắc thắng. Hắn là Hoàng Lâm, thiếu gia một tập đoàn bất động sản lớn, cũng là kẻ đã phá sản gia đình tôi. Ngày trước, tôi và Thúy An từng là một cặp. Cô ta bỏ tôi không một lời từ biệt khi gia đình tôi gặp biến cố, để chạy theo Hoàng Lâm.
"Ông nội cứ bảo cửa hàng này là 'kho báu', là 'cơ hội đổi đời', nhưng nhìn xem, kho báu gì lại mục nát đến thế này chứ?" Tôi lẩm bẩm, đá nhẹ vào tấm biển hiệu cũ kỹ.
Đúng lúc đó, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu tôi:
**[Đinh! Hệ thống Cửa Hàng Vô Tận đã kích hoạt!]**
Tôi giật mình, loạng choạng suýt ngã. "Cái gì thế này?"
**[Chào mừng chủ nhân! Hệ thống sẽ giúp ngài biến cửa hàng nhỏ bé này thành chuỗi siêu thị liên vũ trụ!]**
**[Nhiệm vụ đầu tiên: Mở khóa vật phẩm cơ bản. Phần thưởng: Gói quà tân thủ.]**
**[Thời gian giới hạn: 24 giờ. Nếu không hoàn thành, hệ thống sẽ tự động hủy kích hoạt.]**
Tôi dụi mắt, tưởng mình bị ảo giác. Khoảnh khắc tôi chạm vào cánh cửa gỗ mục nát, một luồng sáng xanh biếc lóe lên, rồi mọi thứ trong cửa hàng bỗng thay đổi. Từ những kệ hàng trống rỗng, vô số vật phẩm lạ lùng xuất hiện. Một viên đá phát sáng lấp lánh, một lọ thuốc xanh biếc bốc khói, và một thanh kiếm cổ xưa treo lơ lửng trên không trung.
