Tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, hòa vào tiếng quạt trần quay lạch cạch trên nóc nhà cổ ba gian. Mùi nhang trầm dìu dịu bay khắp gian thờ, lẫn với mùi bưởi, mùi cau từ mâm ngũ quả. Bà Hai ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế tre cũ kỹ, tay mân mê chuỗi hạt đã bóng loáng, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía bàn thờ tổ tiên. Hôm nay là Rằm tháng Bảy, ngày xá tội vong nhân, cũng là ngày giỗ đầu của ông Ba, chồng bà.
Mọi thứ đều diễn ra theo đúng những gì bà đã làm suốt bốn mươi năm nay. Từ bát cơm cúng dẻo thơm, canh măng miến nghi ngút khói, đến ba chén rượu nếp được rót đầy ắp. Bà sắp xếp đồ cúng, lòng thầm niệm tên ông Ba, mong ông về hưởng lộc. Ánh mắt bà lướt qua di ảnh ông, tấm ảnh đen trắng đã ngả vàng, gương mặt hiền từ như đang mỉm cười. Mọi thứ bình thường. Chỉ có điều, hôm nay, bà cảm giác có gì đó... khác lạ. Không khí trong nhà đặc quánh, nặng nề hơn mọi khi, như thể có ai đó vô hình đang nín thở dõi theo từng cử chỉ của bà.
Bà Hai đặt đôi đũa tre vào bát cơm cúng. Động tác quen thuộc, nhẹ nhàng, chính xác. Bà luôn cắm đũa thẳng tắp vào giữa bát, một nét truyền thống mà bà nội đã dạy từ thuở bé. Đôi đũa đứng im. Thẳng thớm. Nhưng rồi, bà nheo mắt. Hình như... không đúng lắm. Chiếc đũa tre, lẽ ra phải lung lay một chút, dù chỉ là một cái nhích nhẹ khi cắm vào bát cơm mềm. Thế mà hôm nay, nó đứng thẳng tắp, cứng đơ, như thể được cắm vào một khối đá. Một sự im lặng đến rợn người bao trùm căn phòng. Tiếng quạt trần vẫn quay, tiếng đồng hồ vẫn tích tắc, nhưng chúng bỗng trở nên lạc điệu, xa xăm.
Bà Hai rụt tay lại, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. Bà nhìn chằm chằm vào đôi đũa. Nó vẫn đứng đó, bất động, một cách... không tự nhiên. Mùi nhang trầm đột ngột trở nên nồng nặc hơn, cay xè mũi. Từ góc nhà, một luồng gió lạnh buốt lướt qua, khiến những tờ tiền vàng mã trên bàn thờ khẽ xao động. Bà Hai không còn cảm thấy cái lạnh từ luồng gió. Cái lạnh đã len lỏi vào tận xương tủy, một cái lạnh không thể giải thích. Đôi đũa. Nó đứng thẳng. Quá thẳng. Giống như... có thứ gì đó đang giữ chặt nó từ bên dưới. Bà nuốt khan, cổ họng khô khốc. Phải chăng, ông Ba đã về? Hay là... một thứ gì khác?
Bà Hai đưa tay ra, định chạm vào chiếc đũa.
