Trong ngôi làng nhỏ nằm bên bờ sông, nơi khói lam chiều lan tỏa trên những mái ngói cũ kỹ, căn nhà số 24 đứng sừng sững, như một tấm bia ký ức, chôn vùi những bí ẩn rùng rợn. Mọi người thường nói về nó với giọng thì thầm, những câu chuyện mà không ai dám kiểm chứng, nhưng lại ám ảnh họ đến mức chẳng ai dám bén mảng đến đó.
Hôm ấy, gió mùa thu len lỏi qua từng ngọn cây, mang theo những âm thanh lạ lùng từ xa. Bách, một chàng trai tuổi đôi mươi, rảo bước trên con đường đất nhỏ dẫn đến nhà mình. Đôi mắt anh sáng lên khi nhìn thấy những đứa trẻ đang chơi đùa, tiếng cười giòn tan của chúng vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Nhưng rồi, như một làn sóng, những câu chuyện về căn nhà số 24 ùn ùn kéo về.
“Cậu có nghe chuyện về căn nhà số 24 không?” — một đứa trẻ hỏi, mắt tròn xoe như muốn khám phá điều gì đó kinh hoàng. “Nghe nói có ma.”
“Cứ tưởng đó chỉ là lời đồn,” Bách trả lời, cố tỏ ra bình thản. Nhưng trong lòng anh, một nỗi tò mò dâng lên. Bách đã lớn lên ở làng này nhưng chưa bao giờ dám tiến gần căn nhà kia. Từng nghe nhiều người nói rằng linh hồn của một người phụ nữ xinh đẹp đã chết oan uổng lảng vảng nơi đó, với ánh mắt thực sự oán hận dành cho những kẻ dám bén mảng vào.
Khi về đến nhà, Bách không thể ngừng nghĩ về căn nhà số 24. Mẹ anh đang nấu ăn trong bếp, mùi cá kho tỏa ra hấp dẫn. “Mẹ, nhà số 24 có chuyện gì đặc biệt không?” — Bách cất tiếng hỏi, nhưng mẹ anh chỉ lắc đầu, khuôn mặt bỗng trở nên nghiêm trọng. “Con không nên động đến những điều không nên động tới, Bách.”
Sau bữa cơm, Bách không còn kiềm chế được nỗi tò mò. Anh quyết định ra ngoài, trái tim đập nhanh trong lồng ngực. Đêm đã xuống, và ánh trăng mờ ảo như một tấm lụa trải trên nền trời, ánh sáng nhảy múa giữa những tán cây.
Khi đến gần, Bách cảm nhận được không khí dày đặc và lạnh lẽo. Căn nhà số 24 hiện lên trước mắt anh, những bức tường nứt nẻ, cửa sổ tối om chứa đựng những bí mật không thể nhìn thấy. Anh ngừng lại, có cảm giác như có điều gì đó đang theo dõi mình từ sau những bóng tối.
“Chỉ là một ngôi nhà cũ," Bách tự nhủ, mặc dù chính anh cũng biết điều đó không thật sự đúng. Bước chân anh nhè nhẹ tiến lại phía cửa. Trái tim anh đập mạnh hơn, và anh cảm thấy như có ai đó đang đứng ngay phía sau.
