Trên căn gác mái phủ màu tang tóc, thời gian như ngưng đọng, ch
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Chiếc Rương Của Bà — Đọc thử miễn phí
Trên căn gác mái phủ màu tang tóc, thời gian như ngưng đọng, chìm vào một thứ không khí đặc quánh của hoài niệm và mất mát. Mùi nhang trầm đã tắt từ lâu vẫn còn vương vấn, hoà quyện với hương gỗ mục nát và bụi thời gian, tạo nên một thứ mùi vị khó tả, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Mai khẽ hít một hơi, cảm giác như hít phải cả nỗi buồn của căn nhà. Nắng chiều cuối tháng Tám, vàng vọt và yếu ớt, lách qua ô cửa sổ nhỏ xíu bị mạng nhện giăng mắc, đậu thành những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ cũ kỹ. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung như linh hồn không định hướng, khiến Mai cảm thấy cổ họng mình khô khốc, còn đôi mắt thì cay xè. Cô đưa tay dụi nhẹ, nhưng cảm giác ngứa ngáy vẫn không rời đi. Cái cảm giác ấy, như một lời nhắc nhở rằng cô đang ở đây, một nơi mà lẽ ra cô đã không muốn quay về.
Căn gác mái này, đối với Mai, luôn là một thế giới riêng. Khi còn bé, nó là vương quốc bí ẩn, nơi cất giữ những kho báu của bà nội – những chiếc áo dài gấm hoa, những hộp diêm quẹt cũ, những cuốn sách bám bụi mà cô bé chẳng bao giờ hiểu được. Giờ đây, sau cái chết của bà, nó trở thành một nghĩa địa của ký ức, nơi mọi thứ đều mang một dáng vẻ u uẩn, nhuốm màu tang thương. Mới hơn một tuần trước, bà nội đã ra đi thanh thản trong giấc ngủ, để lại Mai và cả gia đình trong sự hụt hẫng mênh mông. Cái tang lễ diễn ra lặng lẽ, nhanh chóng như một làn gió thoảng qua, và giờ đây, chỉ còn lại sự trống trải và những kỷ vật cần được sắp xếp. Công việc nặng nề này, không hiểu sao, lại đổ lên vai cô, đứa cháu ít nói nhất nhưng có lẽ lại là đứa cháu được bà yêu thương nhất.
Mai bước đi thận trọng trên sàn gỗ, những bước chân nhẹ nhàng đến mức không tạo ra tiếng động, như thể sợ làm kinh động đến một điều gì đó đang ngủ yên. Tiếng cót két quen thuộc của mấy thanh ván mục thường ngày giờ im bặt một cách lạ lùng, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự tĩnh mịch bao trùm, một sự tĩnh mịch không phải vì vắng người, mà vì sự vắng mặt của một linh hồn, một hơi thở từng gắn bó sâu sắc với nơi này. Dưới ánh sáng nhập nhoạng, những chồng báo cũ, những khung ảnh ố vàng, những bộ tách trà sứ Giang Tây mà bà rất đỗi trân trọng, đều nằm im lìm, phủ một lớp bụi dày đặc, như thể đã ngủ vùi qua hàng thập kỷ. Cô đưa tay lướt nhẹ trên mặt chiếc tủ thờ nhỏ, nơi đặt một bát hương đã nguội lạnh từ lâu. Mùi tro tàn thoang thoảng chạm vào khứu giác, gợi lên hình ảnh bà nội ngồi khấn vái mỗi sáng, mái tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ. Cái cảm giác lạnh lẽt từ mặt gỗ sần sùi khiến cô rùng mình.
Cô bắt đầu công việc của mình một cách chậm rãi. Tay cô đeo găng vải mỏng, cẩn thận nhấc từng món đồ lên, phủi bụi, rồi đặt xuống. Chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ ở góc phòng, đã ngừng chạy từ ngày bà mất, giờ đây như một tượng đài câm lặng của thời gian. Kim giây, kim phút, kim giờ đều đứng yên một chỗ, như thể muốn giữ lại khoảnh khắc cuối cùng của bà. Mai vẫn nhớ tiếng tích tắc đều đặn của nó mỗi khi đêm về, một âm thanh an ủi, dịu dàng. Giờ đây, sự im lặng của nó lại trở thành một thứ gì đó nặng nề, như thể nó đang lắng nghe một điều gì khác mà cô không thể nghe thấy. Cô nhìn vào mặt đồng hồ, cố hình dung ra thời điểm chính xác khi nó dừng lại, nhưng chiếc kim đã han gỉ, mờ nhạt, chẳng còn nói lên được điều gì. Ngón tay cô chạm vào lớp kính lạnh lẽo, một cảm giác gai người truyền đến.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Khi Mai nhấc chiếc khăn phủ trên một chiếc gương cũ viền gỗ chạm trổ tinh xảo, một luồng không khí lạnh bất chợt phả vào mặt cô, khiến cô giật mình lùi lại một bước. Gương mặt cô phản chiếu trong tấm gương mờ đục, tái nhợt và mệt mỏi. Đôi mắt thâm quầng, dường như đã khóc cạn nước mắt, nhìn thẳng vào cô với một nỗi buồn không thể che giấu. Cô đưa tay lên chạm vào khuôn mặt mình, cảm giác lạnh lẽo của làn da khiến cô bất giác rùng mình. Lạ lùng thay, trong khoảnh khắc đó, cô có cảm giác như gương mặt trong gương chậm hơn cô một giây. Như thể nó không phải là chính cô, mà là một phiên bản khác, đang lặng lẽ quan sát cô từ một thế giới song song. Một cảm giác bất an len lỏi, nhưng cô gạt đi, cho rằng đó chỉ là do ánh sáng yếu ớt và tâm trạng bất ổn của mình. Mùi gỗ xưa và bạc phếch từ chiếc gương dường như cũng đậm hơn, bao trùm lấy cô.
Cô tiếp tục công việc, cố gắng dọn dẹp theo trình tự mà bà vẫn thường làm. Bàn thờ gia tiên nhỏ được đặt trang trọng ở một góc gác mái, khói nhang đã không còn bốc lên nữa, chỉ còn tàn nhang màu trắng xám chồng chất trong bát hương. Mai châm một nén nhang mới, khói trắng mảnh mai bay lên, mang theo hương trầm thơm dịu, xua đi phần nào cái không khí u ám. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ nén nhang, nguyện cầu cho bà an nghỉ. Khi mở mắt ra, cô lại nhìn vào tấm ảnh đen trắng của bà nội đặt trên bàn thờ. Khuôn mặt bà hiền hậu, đôi mắt như đang mỉm cười, nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác lạ. Ánh mắt bà trong ảnh, dường như... đang nhìn lệch đi một chút so với vị trí ban đầu cô nhớ. Cô khẽ nheo mắt, cố gắng xác định lại. Có thể là do góc độ ánh sáng, hay đơn giản là do cô quá mệt mỏi. Nhưng cảm giác gai người vẫn không ngừng trỗi dậy. Cô đưa tay chạm vào khung ảnh lạnh buốt, cảm nhận sự rung động mơ hồ dưới đầu ngón tay, như thể có một luồng điện nhẹ truyền qua.
Mai quay lưng lại với bàn thờ, tiến về phía một chồng sách cũ kỹ đã ngả màu ố vàng, bốc lên mùi giấy mục đặc trưng. Cô bắt đầu sắp xếp chúng lên một chiếc kệ gỗ nhỏ. Hầu hết là những cuốn tiểu thuyết tình cảm cũ rích, những tập thơ ca mà bà yêu thích. Đột nhiên, từ phía sau gáy một cuốn sách, một vật gì đó nhỏ bé rơi ra, tạo thành tiếng động "cạch" khô khốc trên sàn gỗ. Mai cúi xuống nhặt, đó là một chiếc khánh nhỏ bằng bạc, chạm khắc hình hoa sen, đã hoen ố vì thời gian. Nặng trĩu trong lòng bàn tay, nó tỏa ra một hơi lạnh bất thường, không giống với kim loại thông thường. Cô nhớ chiếc khánh này, bà nội thường đeo nó trên cổ. Nhưng nó đã bị mất từ rất lâu rồi, ít nhất là từ khi Mai còn là một đứa trẻ. Bà đã tìm kiếm nó khắp nơi, buồn bã vì nó là vật kỷ niệm của ông nội. Vậy mà bây giờ, nó lại nằm đây, kẹt trong một cuốn sách cũ trên gác mái. Một nỗi băn khoăn trỗi dậy. Sao nó lại ở đây? Bà nội đã tìm thấy nó mà không nói cho ai biết? Hay có điều gì khác? Cô cầm chiếc khánh, cảm nhận sự nhám sần của kim loại cũ kỹ, một mùi tanh nhẹ, như mùi máu khô, bất chợt xộc vào mũi, khiến cô cau mày.
Mai đi quanh gác mái, thu dọn từng góc khuất. Cô nhặt lên một chiếc nón lá đã sờn cũ, phai màu theo năm tháng, mùi mồ hôi và đất bùn vẫn còn vương vấn. Rồi một chiếc giỏ đan bằng tre, những sợi tre đã giòn tan dưới ngón tay cô, vỡ vụn từng chút một. Càng dọn dẹp, cô càng cảm thấy căn gác mái này như một cái dạ dày khổng lồ, nuốt chửng mọi ký ức, mọi cảm xúc, để lại một khoảng trống rỗng đáng sợ. Không khí dường như cũng đặc quánh hơn, nặng nề hơn, khiến mỗi hơi thở của cô đều trở nên khó khăn. Cô cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của mình từ những bóng tối sâu hun hút trong góc phòng. Bóng tối không trống rỗng. Bóng tối đang nhìn. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến tóc gáy cô dựng đứng. Cô đưa tay xoa nhẹ cánh tay mình, cảm giác lạnh buốt vẫn không dứt.
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ đã cũ, tạo thành một âm thanh nghe như tiếng thì thầm, xa xăm và mơ hồ, nhưng lại đủ sức khiến cô phải dừng lại. Cô lắng tai nghe, cố gắng phân biệt xem đó là tiếng gió hay một giọng nói nào đó đang vang vọng. Tiếng thì thầm càng lúc càng rõ ràng hơn, như thể có ai đó đang trò chuyện ngay bên ngoài cánh cửa phòng, nhưng lại nói quá nhỏ để cô có thể nắm bắt được nội dung. Cô biết rất rõ, căn gác mái này nằm tách biệt hoàn toàn với các phòng khác trong nhà. Không ai có thể ở bên ngoài cánh cửa này mà cô không biết. Hơn nữa, toàn bộ thành viên trong gia đình cô đều đã xuống dưới nhà dùng cơm chiều, và cô là người duy nhất còn ở lại đây. Cô đứng bất động, nín thở, lắng nghe tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Mùi hương nhang trầm thơm dịu bỗng chốc biến thành một thứ mùi hôi nồng, như mùi thịt thối rữa, xộc thẳng vào mũi, khiến cô muốn nôn mửa.
Tiếng thì thầm chợt ngưng bặt. Mọi âm thanh trong căn gác mái bỗng chốc tan biến. Tiếng gió ngừng rít. Tiếng cót két của sàn gỗ biến mất. Ngay cả tiếng mạch đập trong tai cô cũng dường như im bặt. Chỉ còn lại một sự im lặng chết chóc, nặng nề đến nghẹt thở. Một sự im lặng không tự nhiên, như thể có ai đó đã dùng tay bóp chặt lấy không khí, không cho bất kỳ âm thanh nào thoát ra. Mai cảm thấy toàn thân mình cứng đờ, không thể cử động. Làn da cô nổi da gà, một cảm giác ớn lạnh từ chân tóc lan xuống tận gót chân. Cô cố gắng nuốt nước bọt, nhưng cổ họng cô khô khốc, không có chút hơi ẩm nào. Đôi mắt cô đảo quanh, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một manh mối. Cô nhìn thấy bóng đen lờ mờ ở góc phòng, nơi chiếc tủ quần áo cũ kỹ đã phai màu, dường như đang di chuyển. Rất khẽ, nhưng rõ ràng. Một bóng đen thấp thoáng, như hình dáng một người phụ nữ mặc áo dài, đang đứng đó, lặng lẽ nhìn cô. Một làn hơi lạnh buốt toát ra từ góc tối, phả thẳng vào mặt Mai.
"Bà nội...?" Mai thì thầm, giọng cô lạc đi trong không khí đặc quánh. Cô cố gắng gọi tên bà, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng khò khè yếu ớt. Cái bóng đen không trả lời. Nó chỉ đứng đó, bất động, như một khối u tối nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của căn gác mái. Rồi, từ trong bóng tối, một tiếng động rất nhỏ vang lên, "cạch... cạch... cạch...", đều đặn, như tiếng ai đó đang gõ nhẹ vào một vật cứng. Nó phát ra từ chiếc rương gỗ lim cũ kỹ, nặng nề mà bà nội luôn giữ chìa khóa riêng, không cho phép ai chạm vào. Chiếc rương đó, Mai nhớ, bà đã cất giữ nó ở góc gác mái này từ rất lâu rồi, và chưa bao giờ mở ra trước mặt cô. Bà chỉ luôn dặn dò, rằng sau khi bà mất, nếu có chuyện gì xảy ra, hãy tìm đến chiếc rương này. Nhưng cô chưa từng nghĩ rằng nó sẽ tạo ra âm thanh như thế này. Tiếng động nhỏ bé nhưng sắc lạnh, như tiếng móng tay cào vào gỗ, khiến toàn thân cô run lên bần bật. Mùi hoa cúc trắng, mùi hương mà bà nội rất thích, bỗng chốc lan tỏa khắp căn gác mái, nhưng không phải là mùi hương tươi mới, mà là một mùi hắc nồng, như hoa cúc đã héo úa, mục rữa.
Mai biết, không còn có thể chối bỏ được nữa. Thứ đang xảy ra không phải là do cô mệt mỏi, không phải là do ánh sáng, hay bất kỳ sự trùng hợp ngẫu nhiên nào. Có thứ gì đó thật sự sai. Thật sự ở đây. Cô nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nhịp tim cô đập như trống bỏi, đau nhói trong lồng ngực. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc rương. Tiếng gõ vẫn tiếp tục, không ngừng nghỉ. "Cạch... cạch... cạch..." Nó đều đặn và chậm rãi, như một lời mời gọi, hay một lời cảnh báo. Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự dao động của không khí, một làn hơi lạnh buốt từ chiếc rương đang lan tỏa khắp căn phòng, khiến từng thớ thịt trên người cô đông cứng lại. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào bóng đen ở góc phòng, nó vẫn đứng đó, nhưng dường như đã nhích lại gần hơn một chút. Một cảm giác tuyệt vọng xen lẫn tò mò, xen lẫn sợ hãi bao trùm lấy Mai.
Bỗng nhiên, tiếng gõ từ chiếc rương ngừng bặt. Thay vào đó, một tiếng "thịch" nặng nề vang lên, như thể có thứ gì đó từ bên trong vừa đổ sập xuống. Rồi, một khe hở nhỏ xuất hiện ở nắp chiếc rương, và từ đó, một luồng khói đen lờ mờ thoát ra, cuộn tròn trong không khí, mang theo mùi ẩm mốc, tanh tưởi của đất sâu. Mùi đất ẩm, mùi của ngôi mộ mới, xộc thẳng vào mũi Mai, khiến cô không thể thở nổi. Tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết mình cần phải làm gì đó. Cô cần phải hành động. Nhưng điều gì?
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Đứng im tại chỗ, chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. 🛡️
An toàn
🔥
Chạy thật nhanh xuống khỏi gác mái, bỏ lại mọi thứ phía sau. 🔥
Táo bạo
✨
Tiến lại gần chiếc rương, tìm cách mở nó ra để tìm hiểu. ✨
Bất ngờ
Lời Ru Từ Chiếc Lồng Kỷ Vật
8,009 từ
🔒 Đăng nhập
7
Tiếng Hát Từ Giữa Cũ Kỹ
11,347 từ
🔒 Đăng nhập
8
Hộp Gỗ Nứt
7,615 từ
🔒 Đăng nhập
9
Hộp Gỗ Nứt Lời
11,814 từ
🔒 Đăng nhập
10
Lời Nguyền Của Hộp Gỗ
9,065 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Thầm Của Hộp Cũ
7,897 từ
🔒 Đăng nhập
12
Bí Mật Từ Lòng Hộp
11,004 từ
🔒 Đăng nhập
13
Nỗi Đau Giam Cầm
9,442 từ
🔒 Đăng nhập
14
Tiếng Gọi Từ Bàn Thờ
12,232 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Nguyền Thức Tỉnh
7,271 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khói Nhang Phủ Lên Ký Ức
11,083 từ
🔒 Đăng nhập
17
Lời Hồi Đáp Từ Vô Thanh
12,047 từ
🔒 Đăng nhập
18
Hơi Thở Của Quá Khứ
10,236 từ
🔒 Đăng nhập
19
Hồi Chuông Gác Mái
12,567 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Hát Ru Của Giông Bão
11,194 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.