Một con búp bê cổ truyền được tìm thấy trong tủ đồ cũ, nhưng tiếng nhạc réo rắt phát ra từ nó lại không phải từ chiếc hộp nhạc bình thường. Mỗi nốt nhạc vang lên, một bí mật kinh hoàng của gia đình dần hé lộ, đẩy họ vào vòng xoáy của những sự kiện siêu nhiên không lối thoát. Liệu đây chỉ là trò đùa của quá khứ, hay một lời nguyền cổ xưa đã bị đánh thức bởi âm điệu ma quái này?
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 20 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Tiếng Hát Từ Căn Tủ — Đọc thử miễn phí
Hoài An nhớ như in ngày hôm ấy, khi tiếng nhạc réo rắt lạ kỳ kia lần đầu tiên vọng lên từ góc tối của căn tủ cũ kỹ, và cả cuộc đời cô dường như lệch khỏi quỹ đạo quen thuộc.
Ánh nắng chiều rọi xiên qua khung cửa sổ bụi bặm, vẽ lên nền gạch hoa cũ kỹ những vệt vàng nhạt loang lổ. Mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục, và một chút hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên – đó là thứ mùi đặc trưng của ngôi nhà này, ngôi nhà mà gia đình Hoài An đã sống qua ba thế hệ. Hôm nay, ba mẹ cô, ông Thành và bà Lan, quyết định tổng vệ sinh cái tủ đựng đồ cũ ở góc phòng khách – nơi đã bị bỏ quên gần hai chục năm trời, chất chứa đủ thứ kỷ vật và phế liệu mà không ai nỡ vứt đi.
“Trời đất ơi, cái của nợ này sao còn giữ mãi thế không biết,” bà Lan vừa cằn nhằn vừa hắt xì liên tục. Bà dùng chiếc khăn rằn buộc gọn mái tóc điểm bạc, tay thoăn thoắt kéo ra những tấm vải cũ nhàu, những hộp giấy đã úa màu thời gian. Mùi bụi bặm sộc lên mũi, khiến Hoài An phải lấy tay che miệng. Cô nhìn mẹ mình, dáng người gầy gò của bà dường như bị nuốt chửng giữa đống đồ đạc hỗn độn. “Bao nhiêu năm rồi, chắc chuột bọ nó làm tổ hết rồi đây này. Coi chừng có rắn rết gì trong đó đó Hoài An!”
Hoài An, hai mươi lăm tuổi, vốn là người sống thiên về lý trí, nhưng thỉnh thoảng vẫn bị cái sự mê tín nửa đùa nửa thật của mẹ làm cho gai người. Cô thở dài, tay xắn cao ống quần jeans, đẩy chiếc ghế gỗ nặng trịch ra xa để dọn chỗ. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và cổ áo sơ mi cotton của cô đã thấm ướt. “Má nói gì lạ vậy. Làm gì có rắn rết trong nhà mình chứ. Toàn đồ cũ thôi mà.” Cô vừa nói, vừa cúi xuống, ánh mắt lướt qua những chồng báo cũ, những cuốn sách gáy đã bung bét. Ngón tay cô lướt trên bề mặt gỗ thô ráp, cảm nhận từng hạt bụi li ti bám chặt.
Ông Thành, cha của Hoài An, một người đàn ông kiệm lời nhưng luôn làm việc có kế hoạch, dùng sức kéo ra một chiếc rương gỗ gụ cũ kỹ, nặng trịch. “Để đó, biết đâu sau này có giá trị. Đồ cổ đó con. Hoài An, con xem mấy cái tủ dưới gầm đi con, xem có cái gì không. Nhẹ nhàng thôi, đừng có làm đổ bể đồ thờ cúng.” Ông liếc mắt về phía bàn thờ gia tiên, nơi khói nhang đã ám đen bức tường, và những tấm ảnh đen trắng của ông bà cố lặng lẽ nhìn xuống. Ánh mắt ông dừng lại một chút ở chiếc lư hương bằng đồng, hơi trầm ngâm.
Hoài An gật đầu, rướn người nhìn vào cái ngăn tủ dưới cùng, nơi ánh sáng không thể với tới. Không khí ở đó đặc quánh mùi gỗ cũ và một thứ gì đó khó tả, vừa ngọt ngào vừa hăng hắc, như mùi của thời gian bị giam cầm. Cô đưa tay vào, chạm phải những vật lạnh lẽo, trơn tuột, rồi lại thô ráp. “Má ơi, cái này nặng quá. Mà cái gì trong đây cứng ngắc vậy nè…” Cô dùng hết sức kéo ra một chiếc hộp gỗ vuông vức, cũ đến nỗi lớp sơn đã tróc gần hết, để lộ ra vân gỗ sậm màu bên dưới. Trên nắp hộp, một vài nét chạm khắc đã mờ nhạt, trông giống như những cánh hoa sen, nhưng lại có cái gì đó hơi gai góc, không thuần khiết.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Bà Lan tò mò lại gần, nheo mắt nhìn. “Cái hộp gì mà lạ vậy con? Từ đời nào rồi không biết.”
Hoài An đặt chiếc hộp xuống sàn, dùng tay phủi đi lớp bụi dày đặc. Bề mặt gỗ láng mịn dưới ngón tay cô, nhưng lại có một sự lạnh lẽo khó hiểu, mặc dù trời đang vào độ giữa trưa tháng sáu. Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng. Cô thử mở nắp. Kẹt. Tiếng gỗ ken két vang lên giữa không gian im ắng của căn phòng. Cô dùng lực mạnh hơn một chút. Một mùi hương thoảng qua, ngọt lịm như hoa lài, nhưng lại ẩn chứa chút vị ngai ngái của đất ẩm, khiến cô hít thở sâu, cố gắng nhận định.
Rồi, chiếc hộp bật mở.
Bên trong, không phải vàng bạc châu báu, cũng không phải những vật phẩm quý giá như cô hình dung. Nằm im lìm trên lớp lụa gấm đã bạc màu, là một con búp bê.
Nó không phải là búp bê Tây phương với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh biếc. Đây là một con búp bê cổ truyền Việt Nam, được làm từ sứ, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt đen láy như hai hạt nhãn, đôi môi đỏ mọng vẽ thành một nụ cười gần như bất biến. Mái tóc đen nhánh, tết sam gọn gàng và cài một chiếc trâm bạc nhỏ xíu. Nó mặc một bộ áo dài the màu tím than, được thêu những họa tiết chim phượng tinh xảo đã phai nhạt. Bàn tay nhỏ nhắn của nó khép hờ, lòng bàn tay úp lại, và những ngón tay thon dài được nặn tỉ mỉ đến từng đốt.
Điều đáng ngạc nhiên là, dù đã bị giấu kín trong căn tủ cũ hàng chục năm, con búp bê này lại không hề bám chút bụi nào. Lớp áo the vẫn gần như nguyên vẹn, không một vết ố, không một sợi chỉ bung tuột. Khuôn mặt sứ trắng ngần không một vết rạn nứt. Nó sạch sẽ đến mức bất thường. Mắt Hoài An nheo lại. Mọi thứ đều bình thường. Trừ việc chiếc áo the màu tím than ấy, dường như có một lớp ánh sáng mờ ảo bao phủ, khiến nó nổi bật giữa chiếc hộp mục nát. Và một mùi hương. Không phải mùi lài ban nãy, mà là mùi hoa cúc trắng, thoang thoảng, rất nhẹ, nhưng đủ để cô nhận ra, bởi đó là mùi hoa cúc bà thường cắm trên bàn thờ.
“Trời đất ơi, con búp bê này!” Bà Lan kêu lên, tiếng nói pha chút ngạc nhiên và cả chút sợ hãi. “Sao nó còn nguyên vẹn vậy? Cứ như mới vậy á!” Bà đưa tay định chạm vào, nhưng rồi rụt lại, như thể sợ hãi một thứ gì đó vô hình.
Ông Thành từ phía sau bước tới, cúi xuống nhìn. “À, con búp bê này… nhớ mang máng là của bà cố con để lại thì phải. Hay của ai đó trong dòng họ gửi gắm. Xưa mấy bà cô hay có mấy món đồ cổ truyền như vầy lắm.” Giọng ông trầm ngâm, nhưng không giấu được sự tò mò trong ánh mắt.
Hoài An khẽ chạm vào cánh tay của con búp bê. Lớp sứ mát lạnh, trơn tuột dưới đầu ngón tay cô. Cảm giác không khác gì chạm vào một bức tượng sứ bình thường, nhưng lại có một sự sống động lạ lùng, như thể bên dưới lớp vỏ cứng cáp ấy là một làn da thật. Cô nhẹ nhàng nhấc búp bê lên. Nó khá nhẹ, nhưng lại có một sự cân bằng hoàn hảo, như thể được thiết kế để đứng thẳng mà không cần giá đỡ. Đôi mắt đen láy của nó dường như đang nhìn thẳng vào cô, một ánh nhìn tĩnh lặng, không cảm xúc.
Và rồi, nó bắt đầu.
Một âm thanh nhỏ, lách tách, như tiếng kim loại va vào nhau khe khẽ, vang lên. Hoài An giật mình, suýt nữa làm rơi con búp bê. Tiếng nhạc. Réo rắt. Nó không phải là âm thanh vang vọng từ đâu đó trong căn phòng, mà trực tiếp phát ra từ chính con búp bê, từ đâu đó bên trong cơ thể sứ của nó.
Đó là một giai điệu cổ xưa, không phải bài hát quen thuộc nào mà Hoài An từng nghe. Nó chậm rãi, du dương, như một khúc ru con buồn bã, nhưng lại ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm, một sự nặng nề không thể gọi tên. Tiếng nhạc không quá lớn, nhưng đủ để lấn át cả tiếng quạt trần quay ro ro trên đầu, và cả tiếng xe cộ từ xa vọng vào. Cả căn phòng như bị đóng băng trong khoảnh khắc đó, chỉ còn lại âm thanh đơn độc, ma mị của khúc nhạc.
“Trời ơi, nó có hộp nhạc hả?” Bà Lan thốt lên, tay ôm ngực. “Má cứ tưởng nó là búp bê thường thôi chứ.”
“Chắc đồ cũ nên vậy con ơi. Bộ phận cơ khí cũ rồi, nó tự chạy đó con,” ông Thành cố gắng giải thích, giọng ông hơi gượng gạo. Dù ông là người lý trí, nhưng sự bất ngờ này cũng khiến ông thoáng giật mình.
Hoài An lắng nghe. Giai điệu cứ thế ngân lên, những nốt nhạc cao vút rồi lại trầm lắng, tạo thành một vòng lặp mê hoặc. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua gáy, dù không hề có gió lùa. Lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi. Cô cố gắng tìm kiếm một nút bấm hay một dây cót nào đó trên búp bê, nhưng không có gì cả. Bề mặt sứ hoàn toàn nhẵn nhụi, không một khe hở.
"Nhưng mà," cô nói, giọng hơi run, "con nghe tiếng nhạc... lạ lắm. Nó không phải tiếng hộp nhạc bình thường."
Tiếng nhạc tiếp tục. Lúc này, Hoài An nhận ra một điều kỳ lạ hơn nữa. Trong giai điệu đó, cô dường như nghe thấy một âm vực thấp hơn, như một tiếng thì thầm, rất nhỏ, ẩn sâu trong từng nốt nhạc. Nó không phải là lời nói, mà chỉ là một âm thanh vô định, gần như là tiếng thở dài, hay tiếng than khóc.
Bỗng, tiếng nhạc dừng lại đột ngột.
Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Tiếng quạt trần quay ro ro lại trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, như muốn lấp đầy khoảng trống kinh hoàng kia. Tiếng chim hót ngoài vườn, tiếng chó sủa xa xa, tất cả đều trở nên quá đỗi bình thường, nhưng lại bị sự im lặng vừa rồi làm cho méo mó, biến dạng trong tâm trí Hoài An. Cô nhìn chằm chằm vào con búp bê trong tay. Đôi mắt đen láy của nó vẫn tĩnh lặng, nhưng Hoài An cảm thấy như có một luồng điện chạy qua cơ thể mình. Nó đã nhìn cô. Hay cô chỉ tưởng tượng?
“Chắc nó hết pin rồi,” bà Lan cười gượng gạo, cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng. “Để đó đi con, mình dọn tiếp.”
Hoài An vẫn giữ chặt con búp bê. Lòng bàn tay cô ướt đẫm. Cô không thể giải thích được cảm giác này. Một cảm giác không thoải mái, một nỗi bất an len lỏi vào từng tế bào. Cô cẩn thận đặt con búp bê trở lại vào hộp. Tiếng nhạc không quay lại. Hoài An tự nhủ, có lẽ là do bộ phận cơ khí cũ hỏng hóc thật.
Hôm đó, công việc dọn dẹp kết thúc vào lúc hoàng hôn. Bữa cơm tối diễn ra trong không khí có phần nặng nề. Ba mẹ cô vẫn nói chuyện bình thường, nhưng Hoài An nhận ra ánh mắt họ thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc tủ gỗ đang mở hé, nơi chiếc hộp đựng búp bê đã được đặt lại gọn gàng. Hoài An ăn không ngon miệng. Vị nước mắm chua ngọt trên đầu lưỡi trở nên nhạt nhẽo. Cái mùi hoa cúc trắng thoang thoảng từ con búp bê vẫn đeo đẳng trong khứu giác cô, trộn lẫn với mùi cơm nóng và cá kho.
Đêm đó, Hoài An không ngủ được. Từng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách đều vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Tiếng quạt trần lại quay ro ro. Cô trở mình, cảm giác nóng bức khó chịu.
Khoảng hai giờ sáng.
Một âm thanh khẽ khàng lọt vào tai Hoài An. Nó yếu ớt, nhưng lại đủ sức xuyên qua lớp màn đêm dày đặc.
Tiếng nhạc.
Lại là khúc ru con ấy. Nó vang lên từ phía phòng khách, nơi chiếc tủ cũ kỹ đã được dọn dẹp tươm tất. Lần này, tiếng nhạc rõ ràng hơn, không còn là tiếng lách tách đứt quãng như ban chiều, mà là một giai điệu liền mạch, ngân nga, như thể có ai đó đang chơi nó một cách cố ý.
Hoài An ngồi bật dậy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ đóng kín. Cô chắc chắn mình đã đặt con búp bê vào trong hộp và đóng nắp lại. Không thể nào nó tự động phát nhạc được. Cô tự nhủ, có lẽ là do mất ngủ nên cô bị ảo giác.
Nhưng tiếng nhạc không hề dừng lại. Nó cứ thế lan tỏa, lấp đầy từng ngóc ngách của ngôi nhà. Và lần này, Hoài An nghe rõ hơn cái tiếng thì thầm ẩn chứa trong giai điệu ấy. Nó không còn là tiếng thở dài, mà dường như là những âm tiết rời rạc, không rõ nghĩa, nhưng lại mang một sự ai oán, một nỗi đau đớn khó tả.
Hoài An nín thở. Cô nghe thấy tiếng bước chân trên sàn gỗ tầng dưới. Nhẹ nhàng. Chậm rãi. Tiếng chân như đang dạo quanh căn phòng khách, rồi dừng lại ở khu vực chiếc tủ cũ. Và tiếng nhạc bỗng nhiên to hơn một chút, như thể có ai đó đang nhấc con búp bê lên, hoặc đang đứng rất gần nó.
Hoài An cố gắng trấn tĩnh. Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Đầu óc cô quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Ai? Hay là cái gì? Có phải là trộm không? Nhưng trộm thì sao lại bật nhạc? Hay ba mẹ cô thức giấc và đang kiểm tra gì đó? Cô lắng tai nghe, nhưng không có tiếng nói chuyện, không có tiếng động nào khác ngoài khúc nhạc ma quái và tiếng bước chân nhè nhẹ kia.
Cô rón rén bước
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
Tiếng Hát Thứ Hai
8,311 từ
🔒 Đăng nhập
7
Mắt Gỗ, Mắt Người
8,982 từ
🔒 Đăng nhập
8
Nốt Nhạc Thức Tỉnh
6,713 từ
🔒 Đăng nhập
9
Âm Thanh Của Bí Mật
6,348 từ
🔒 Đăng nhập
10
Gương Mặt Thức Giấc
9,913 từ
🔒 Đăng nhập
11
Giọng Hát Từ Quá Khứ
10,150 từ
🔒 Đăng nhập
12
Lời Thở Than Của Gỗ Mục
10,381 từ
🔒 Đăng nhập
13
Lời Nguyền Máu Mủ
10,413 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khi Huyết Tộc Lên Tiếng
11,476 từ
🔒 Đăng nhập
15
Lời Thề Của Tổ Tiên
10,318 từ
🔒 Đăng nhập
16
Khúc Nguyền Vọng Âm
11,151 từ
🔒 Đăng nhập
17
Tiếng Hát Từ Cõi Âm
6,606 từ
🔒 Đăng nhập
18
Khúc Hát Định Mệnh
10,040 từ
🔒 Đăng nhập
19
Dây Đàn Nguyền Rủa
11,022 từ
🔒 Đăng nhập
20
Khúc Nhạc Cuối Cùng
11,821 từ
🔒 Đăng nhập
👻
Quan Tài Quỷ Trên Sông
** Trong một ngôi làng ven sông, những câu chuyện về một chiếc quan tài ma quái trôi trên mặt nước đã được truyền miệng từ bao đời. Ai dám chạm vào quan tài ấy sẽ gặp phải những điều khủng khiếp mà họ không thể tưởng tượng nổi.