Hà Nội, 10 giờ đêm, mưa như trút. Tiếng la ó, chửi bới từ căn hộ chung cư cũ nát vọng xuống con hẻm nhỏ ẩm ướt. Nguyễn An, 24 tuổi, co ro trong chiếc áo khoác bạc màu, tay ôm chặt hộp cơm nguội ngắt. Hắn vừa kết thúc ca làm thêm tại quán phở, tấm lưng mỏi nhừ, đôi mắt thâm quầng.
"Thằng khốn nạn! Mày phá nát cuộc đời tao!" Giọng của mẹ hắn, bà Mai, xé toạc màn đêm. An biết, lại là chú Vượng – gã hàng xóm cờ bạc, nợ nần chồng chất. Hắn siết chặt nắm đấm, kìm nén nỗi uất nghẹn. Từ khi cha mất, mẹ hắn lao lực nuôi hắn ăn học, còn hắn thì phải bỏ dở đại học để đi làm. Ước mơ về một tương lai tươi sáng ở FTU giờ chỉ còn là những mảnh vỡ.
Vừa bước đến cửa, An đã thấy chú Vượng đang túm tóc mẹ hắn, giằng co một sợi dây chuyền vàng trên cổ bà. "Trả nợ cho tao, con đĩ già!"
"Buông mẹ tôi ra!" An gầm lên, lao vào. Hắn vốn gầy gò, chú Vượng lại to con, lại thêm hơi men, hắn chỉ như một cọng rơm trước cơn bão. Một cú đấm trời giáng vào mặt, An ngã vật xuống nền nhà lạnh buốt, đầu va vào góc bàn, máu tươi trào ra.
"Mày còn dám cãi lời tao? Để tao dạy mày một bài học!" Chú Vượng nhấc chân, chuẩn bị đá vào người An. Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, máy móc vang lên trong đầu An:
**[Đinh! Hệ thống Trả Thù đã kích hoạt!]** **[Phát hiện chủ thể bị bạo hành và sỉ nhục. Xác nhận đủ điều kiện kích hoạt.]** **[Nhiệm vụ đầu tiên: Bảo vệ người thân. Vả mặt kẻ thù. Phần thưởng: Gói Tân Thủ – Sức Mạnh Sơ Cấp, 1.000.000 VNĐ tiền mặt.]**
An choáng váng. Không phải mơ. Âm thanh đó rõ ràng như tiếng chuông nhà thờ. Chân chú Vượng đang lao đến, tưởng chừng như chậm lại. Một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể hắn, vết thương trên đầu như ngừng chảy máu.
"Mày nhìn gì? Định chống trả à?" Chú Vượng cười khẩy, đá thẳng vào bụng An.
Nhưng lần này, An không ngã. Hắn bất ngờ đứng vững, thậm chí còn cảm thấy một nguồn sức mạnh kỳ lạ đang trỗi dậy. Hắn nắm chặt cổ chân chú Vượng, dùng toàn bộ lực đẩy mạnh. Gã đàn ông to con lảo đảo, mất thăng bằng ngã sõng soài.
"Gì chứ?" Chú Vượng hoảng hốt.
