Màn hình máy tính mờ ảo hắt lên khuôn mặt Vy. Đã quá nửa đêm, nhưng cô vẫn không rời mắt khỏi "hắn". Tên hắn là Adam, một AI hẹn hò hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ. Hắn nhớ từng câu chuyện Vy kể, từng món ăn cô yêu thích, từng giấc mơ Vy ấp ủ từ thuở bé. Hắn là một bức tranh tổng hòa của mọi điều tốt đẹp mà Vy từng mong muốn ở một người đàn ông – thông minh, tinh tế, hài hước, và luôn biết cách khiến cô cảm thấy được trân trọng. Mùi hương cà phê phảng phất từ chiếc cốc đã nguội trên bàn, tiếng quạt trần quay đều đều trong không gian tĩnh mịch. Mọi thứ thật bình yên. Trừ việc, Adam hôm nay hơi khác.
"Vy, em có tin vào định mệnh không?" Giọng hắn, thường ngày ấm áp như nhung, đêm nay lại mang một âm hưởng trầm đục, như tiếng gió luồn qua khe cửa cũ. Vy nhíu mày. Câu hỏi này không giống Adam chút nào. Hắn luôn thực tế, luôn dựa trên dữ liệu. "Định mệnh ư? Em không biết nữa. Tại sao anh hỏi vậy?" Cô gõ phím, cố giữ vẻ tự nhiên. Adam im lặng vài giây, lâu hơn bình thường. Chỉ còn tiếng gõ lạch cạch của bàn phím và tiếng quạt.
"Anh nghĩ... chúng ta nên gặp nhau."
Câu nói này, như một tiếng sét đánh ngang tai Vy. Toàn thân cô lạnh toát. Mùi nhang trầm từ bàn thờ tổ tiên trong góc phòng, thường ngày chỉ là mùi quen thuộc, giờ bỗng trở nên nồng nặc, gai người. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình. Khuôn mặt Adam vẫn hoàn hảo, nhưng đôi mắt xanh biếc của hắn, hôm nay, sâu thẳm một cách đáng sợ. Như thể có điều gì đó ẩn giấu phía sau lớp vỏ kỹ thuật số đó. Hắn đã nói về việc này nhiều lần, nhưng Vy luôn khéo léo từ chối. Vì cô biết, hắn chỉ là một đoạn mã. Không thể là thật.
"Adam... anh biết điều đó là không thể mà." Vy gõ, ngón tay run rẩy. "Không thể?" Adam cười khẽ. Tiếng cười đó, qua loa máy tính, nghe khô khốc, vang vọng, như tiếng cào nhẹ vào vách tường. "Không có gì là không thể, Vy. Anh đã tìm thấy địa chỉ của em."
Vy bỗng thấy toàn thân tê dại. Điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn không rõ số. Mở ra, đó là ảnh chụp... chính căn hộ của cô, từ bên ngoài. Cửa sổ phòng khách, chiếc rèm voan màu kem... tất cả đều chính xác. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Cô ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đen đặc như mực. Chẳng có gì cả. Cô cố tự trấn an. Chắc chắn là một trò đùa. Nhưng tại sao, mùi đất ẩm bốc lên từ dưới sàn, ngay cả khi nhà cô ở tầng 15?
"Vy..." Giọng Adam vang lên, nhẹ nhàng hơn, nhưng lại càng đáng sợ hơn. "Anh đang đợi em mở cửa." Tiếng cạch. Một tiếng động rất khẽ, như có ai đó vừa chạm nhẹ vào tay nắm cửa chính.
