Một loạt vụ án mạng xảy ra, mỗi vụ tái hiện lại một vụ án nổi tiếng trong lịch sử tội phạm. Kẻ sát nhân gửi những mật mã thách thức cảnh sát, biến cuộc điều tra thành một trò chơi trí tuệ tàn khốc. Đội đặc nhiệm phải giải mã từng thông điệp, cố gắng đi trước một bước trước khi kẻ bắt chước ra tay lần nữa.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Dấu Vết Của Kẻ Bắt Chước — Đọc thử miễn phí
Mùi tanh nồng của máu và xác thối lợn lợn trong không khí ẩm đặc, quện với hơi hôi của cống rãnh, khiến dạ dày Thùy Linh cuộn lên từng đợt. Cô nghiến răng, đẩy kính mắt lên sống mũi, cố gắng kiểm soát nhịp thở. Đã ba giờ sáng. Đèn flash máy ảnh nhấp nháy liên tục, phơi bày một góc khuất tàn nhẫn của Sài Gòn hoa lệ – con hẻm cụt sâu hun hút, nằm khuất sau chợ Bến Thành, nơi ánh đèn đường không bao giờ vươn tới trọn vẹn. Con hẻm số 123 đường Cô Giang, Quận 1, từng là nơi yên bình hiếm hoi giữa lòng thành phố ồn ào, giờ đây đã bị biến thành một sân khấu kinh hoàng.
Đại úy Tấn Phát đứng tựa vai vào bức tường rêu phong loang lổ, đôi mắt thâm quầng dưới ánh đèn pha mờ ảo. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi denim bạc màu từ chiều, cổ áo nhàu nhĩ, nhưng thần thái lại sắc bén lạ thường. Mùi cà phê đen nồng bốc lên từ ly giấy anh cầm, át đi phần nào mùi tử khí khó chịu. Anh nhìn chằm chằm vào hiện trường, hàm nghiến chặt đến mức cơ quai hàm giật giật. "Lần thứ ba rồi," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. "Hệt như một chữ ký chết tiệt."
Nạn nhân là một cô gái trẻ, Trần Thị Thanh Mai, 26 tuổi, làm tự do, mới chuyển đến căn chung cư cũ kỹ cách đây vài tháng. Cô nằm sấp trên nền bê tông ẩm ướt, mái tóc đen dài xõa tung như một tấm màn bi thảm. Một bông hồng đỏ tươi, dường như vừa được cắt khỏi cành, đặt ngay ngắn trên lưng cô. Nó đỏ đến mức rợn người, tương phản gay gắt với màu xanh xám của da thịt nạn nhân. Quanh đó, những cánh hoa hồng khác rải rác một cách có chủ đích, tạo thành một vòng tròn nhỏ. Thùy Linh quỳ xuống, đôi găng tay cao su màu xanh y tế khẽ chạm vào cánh hoa gần nhất. Vẫn còn hơi sương lạnh.
"Cái lạnh này không phải sương đêm," cô nói, giọng đều đều, nhưng ngón tay lại khẽ run. "Cánh hoa này được giữ lạnh. Rất kỹ."
Tấn Phát khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi đóa hồng. "Đúng là hắn ta." Anh rít một hơi thuốc lá điện tử, khói bạc tan vào không khí đặc quánh. "Cánh hoa đỏ. Vụ án Bông Hồng Đỏ hai mươi năm trước. Hắn đang chơi trò gì đây?"
Đại úy Nam, một người đàn ông vạm vỡ, mặt đỏ gay vì thức khuya và cơn tức giận kìm nén, tiến lại gần. "Phát, đã xác nhận. Mai bị sát hại vào khoảng 1 giờ sáng. Camera an ninh của tiệm tạp hóa ở đầu hẻm bị chập chờn đúng thời điểm đó. Đúng như vụ án Cánh Hoa Đỏ năm xưa, camera cũng bị vô hiệu hóa." Anh bực bội đấm nhẹ vào lòng bàn tay. "Cái đồ khốn nạn này, sao hắn biết rõ vụ đó đến vậy?"
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Thùy Linh đứng dậy, đi vòng quanh hiện trường, ánh mắt như tia X quét qua từng chi tiết. Dưới nền đất ẩm, cô nhìn thấy một vệt bùn nhỏ, lạ lẫm, không giống loại bùn đất bình thường trong hẻm. Nó có màu nâu đỏ sẫm, dính vào một hòn sỏi nhỏ. Cô nhẹ nhàng dùng nhíp gắp nó vào túi chứng cứ. "Loại bùn này… không phải ở đây," cô lẩm bẩm. "Mùi đất sét nung."
Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng từ xa, lẫn vào tiếng chó sủa lanh lảnh từ một khu dân cư lân cận. Hơi lạnh từ thi thể nạn nhân phả ra, khiến không khí càng thêm nặng nề. Tấn Phát đưa tay xoa nhẹ thái dương, những nếp nhăn hiện rõ. "Thùy Linh, kiểm tra điện thoại nạn nhân. Xem có tin nhắn hay cuộc gọi lạ nào không. Và đặc biệt, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của một 'thông điệp'."
Thùy Linh cúi xuống, tay thoăn thoắt thao tác với chiếc điện thoại thông minh của nạn nhân đã được đội pháp y thu thập. Màn hình khóa vẫn là hình ảnh cô gái cười tươi bên bờ biển. Cô nhìn lướt qua các ứng dụng, lịch sử cuộc gọi. Một ứng dụng hẹn hò được mở gần đây. Một tin nhắn Zalo gửi đến vào lúc 00:58, chỉ hai phút trước khi camera bị ngắt. Sender: "Ẩn danh". Content: "Đôi cánh hoa rồi sẽ rụng rơi, trên bước chân kẻ mãi đợi chờ." Tin nhắn này không có dấu tích đã xem.
"Đây rồi," Thùy Linh nói, giọng dứt khoát. "Một tin nhắn nặc danh. 'Đôi cánh hoa rồi sẽ rụng rơi, trên bước chân kẻ mãi đợi chờ.' Gửi lúc 00:58." Cô đưa màn hình cho Tấn Phát.
Anh cau mày, nhìn vào dòng chữ. "Thằng khốn này. Lại là thơ văn sáo rỗng. Nhưng lần này, nó gửi cho nạn nhân *trước* khi ra tay." Tấn Phát siết chặt ly cà phê. "Nó đang bắt chước vụ án Cánh Hoa Đỏ, nhưng lại thêm thắt chi tiết của riêng mình."
"Vụ án Cánh Hoa Đỏ năm xưa, nạn nhân cũng là một cô gái trẻ, bị giết ở một con hẻm, một bông hồng đỏ được đặt lên ngực. Điểm khác biệt là nạn nhân năm xưa bị phân xác, còn Mai thì không," Hồng Anh, kỹ thuật viên pháp y trẻ tuổi, tóc búi cao gọn gàng, vừa nói vừa ghi chép cẩn thận. Cô đeo khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt sáng, nhưng sự kinh hãi vẫn hiện rõ trong ánh nhìn của cô khi nhìn vào thi thể. "Theo khám nghiệm sơ bộ, Mai tử vong do một vết đâm chí mạng vào tim. Dao găm, lưỡi sắc, rất gọn. Không có dấu hiệu chống cự rõ ràng."
Tấn Phát quay sang Nam. "Cho người rà soát danh sách bạn bè, người yêu cũ, đồng nghiệp của Mai. Đặc biệt chú ý đến những người có hứng thú với các vụ án lịch sử, hoặc có tiền án liên quan đến bạo lực."
Nam gật đầu, rút điện thoại gọi điện điều động thêm lực lượng.
Thùy Linh tiếp tục với chiếc điện thoại. "Không có cuộc gọi đáng ngờ nào. Chỉ có một cuộc gọi nhỡ từ một số lạ vào chiều qua, lúc 17:30. Không lưu trong danh bạ." Cô bấm vào số đó. "Đây là số thuê bao trả trước, không đăng ký chính chủ. Đã tắt máy."
Tấn Phát nghe vậy, ánh mắt lóe lên. "Thuê bao trả trước. Tắt máy. Hắn không muốn bị theo dõi. Thùy Linh, cô có thể truy vết xem số này được kích hoạt ở đâu không?"
"Rất khó, Phát. Nhưng tôi có thể thử tìm kiếm các giao dịch gần đây của Mai. Có thể cô ấy đã gặp ai đó, hoặc mua bán gì đó không liên quan đến cuộc sống thường ngày."
Trong lúc Thùy Linh tỉ mỉ lướt qua các ứng dụng ngân hàng và ví điện tử của nạn nhân, Tấn Phát quay trở lại thi thể. Anh quỳ xuống, dùng găng tay nâng nhẹ một lọn tóc Mai, rồi nhìn kỹ vào mặt đất xung quanh. Mùi hơi ẩm từ đất, mùi tanh của kim loại từ máu, và mùi phấn hoa từ đóa hồng. Ngón tay anh khẽ chạm vào một vết xước nhỏ trên đôi giày sneaker màu trắng của nạn nhân. Nó không phải vết xước thông thường. Có vẻ như là vết cào từ một vật kim loại, hình bán nguyệt. "Hồng Anh, kiểm tra xem có vật thể kim loại nào trong hẻm này có thể gây ra vết xước này không?"
Hồng Anh gật đầu, lập tức lấy đèn pin và kính lúp kiểm tra.
Thùy Linh chợt dừng lại. "Phát, đây rồi. Một giao dịch lạ. Mai đã chuyển 50 triệu đồng vào một tài khoản không tên vào lúc 23:45 tối qua. Tên người nhận chỉ là 'N.V.A'. Tài khoản này mới được tạo, và đã rút sạch tiền ngay sau đó."
Tấn Phát đứng phắt dậy, mặt biến sắc. "50 triệu? Vào tài khoản ảo? Nửa đêm? Chuyện gì đã xảy ra?"
Một luồng gió lạnh thốc qua con hẻm, cuốn theo vài chiếc lá khô. Mùi ẩm ướt của đêm Sài Gòn càng thêm nặng. Có vẻ như Mai đã gặp một ai đó, hoặc bị đe dọa. Nhưng tại sao lại là 50 triệu? Con số này có ý nghĩa gì? Và cái tên N.V.A... Chợt, ánh mắt Tấn Phát dừng lại trên một chi tiết nhỏ mà anh đã bỏ qua. Ngay dưới cổ tay của nạn nhân, một sợi chỉ đỏ nhỏ vướng vào cổ áo sơ mi. Sợi chỉ rất mỏng, dường như được làm từ lụa. Nó không phù hợp với bất kỳ sợi vải nào trên quần áo của Mai. Anh nhẹ nhàng gỡ nó ra, cho vào túi chứng cứ.
"Tấn Phát, có một chi tiết nữa," Thùy Linh lên tiếng, giọng cô trầm hơn. "Mai có đặt một chuyến GrabFood vào lúc 21:00 tối qua. Một ly trà sữa trân châu đường đen. Địa chỉ giao hàng là chung cư của cô ấy. Nhưng người giao hàng, anh ta không phải người thường xuyên giao cho khu vực này. Và, tôi đang kiểm tra lịch sử chuyến Grab của anh ta. Anh ta đã có một chuyến Grab khác, giao hàng đến một địa chỉ khác ở Quận 7, vào đúng thời điểm đó."
Tấn Phát nheo mắt. "Vậy tức là có hai chuyến GrabFood cùng một lúc? Hoặc là có người giả mạo tài xế?"
"Có thể. Hoặc tài xế kia đã được 'thuê' để làm một việc khác. Tôi đang truy cập vào hệ thống của Grab để lấy thông tin chi tiết về tài xế đó. Tên là Nguyễn Văn An. Nhưng tài khoản đã bị khóa ngay sau chuyến đi đó."
Nguyễn Văn An. N.V.A. Cái tên này lập tức khớp với tên người nhận 50 triệu kia.
Tấn Phát quay phắt lại, ánh mắt chạm vào đóa hồng đỏ trên lưng nạn nhân. Một bông hồng đỏ tươi, vẫn còn đọng sương lạnh, đặt trên một thi thể vừa mới chết. Một nghi lễ man rợ. Và dòng tin nhắn thơ mộng gửi cho nạn nhân trước khi chết. Hắn không chỉ muốn giết, hắn còn muốn tạo ra một tác phẩm nghệ thuật bệnh hoạn.
Đại úy Nam vừa trở lại, khuôn mặt căng thẳng. "Phát, đội tuần tra vừa phát hiện một vật thể lạ ở thùng rác cách đây hai con hẻm. Một phong bì thư cũ kỹ, màu vàng úa, không có tem, không có địa chỉ người gửi. Chỉ có một mảnh giấy bên trong."
Tấn Phát giật lấy phong bì, mùi giấy cũ mốc meo xộc vào mũi. Bên trong là một tờ giấy viết tay, chữ viết bay bướm, mực đen, có vẻ như được viết bằng bút máy.
"Kẻ bắt chước không dừng lại.
Dấu vết cũ, trò chơi mới.
Nạn nhân tiếp theo,
sẽ là kẻ phản bội giấc mơ."
Dòng chữ kết thúc bằng một ký hiệu lạ: một hình tam giác lồng vào một vòng tròn.
Tấn Phát nắm chặt tờ giấy, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đang chơi đùa với cảnh sát. Hắn đang thách thức họ. "Kẻ phản bội giấc mơ..." Anh lặp lại, ánh mắt nheo lại, nhìn quanh con hẻm đầy rẫy những bóng tối và ánh đèn leo lét. Trong đầu anh, những mảnh vụn thông tin từ vụ án Cánh Hoa Đỏ 20 năm trước bắt đầu ghép nối, tạo thành một hình ảnh đáng sợ. Có điều gì đó trong tin nhắn này mà anh đã bỏ qua. Một chi tiết nào đó, dù rất nhỏ, nhưng lại là chìa khóa.
Thùy Linh đứng cạnh, nhìn vào tờ giấy. "Hình tam giác trong vòng tròn... tôi đã thấy nó ở đâu đó rồi. Nó không phải là một biểu tượng ngẫu nhiên." Cô nhíu mày, cố lục lọi trong trí nhớ. "Nó giống như một biểu tượng của một tổ chức bí mật nào đó, hoặc một giáo phái..."
Tấn Phát lắc đầu. "Không, Thùy Linh. Nó là một dấu hiệu đơn giản hơn nhiều. Hắn ta đang cố tình hướng chúng ta đi chệch hướng." Anh quay sang Đại úy Nam. "Triệu tập tất cả hồ sơ liên quan đến vụ án Cánh Hoa Đỏ năm 2004. Tất cả mọi thứ. Đặc biệt là những lý thuyết chưa được chứng minh, những nghi phạm đã bị loại trừ."
Nam gật đầu, vội vã thực hiện.
Tấn Phát nhìn lại Thùy Linh, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm nghị. "N.V.A., 50 triệu, tài xế Grab giả mạo, và tin nhắn gửi cho nạn nhân trước khi chết. Cô bé Mai này không chỉ là một nạn nhân ngẫu nhiên. Cô ấy biết kẻ giết người. Hoặc ít nhất, cô ấy biết lý do mình bị giết." Anh đưa tay vuốt mặt, cảm giác mệt mỏi ập đến, nhưng sự phấn khích của cuộc truy đuổi lại khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết. "Thùy Linh, kiểm tra lịch sử Zalo của Mai, tất cả các nhóm chat, các tin nhắn đã xóa. Tôi muốn biết cô ấy đã nói chuyện với ai, về điều gì, trong những ngày gần đây."
Thùy Linh gật đầu, bắt đầu thao tác trên máy tính bảng. Tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng, chỉ bị ngắt quãng bởi tiếng bước chân của đội pháp y đang di chuyển thi thể.
"Tấn Phát," Hồng Anh chợt lên tiếng, giọng cô hơi run. Cô vừa kiểm tra xong đôi giày của Mai. "Vết xước này... không phải do vật kim loại thông thường. Nó là một vết cắt rất mảnh, rất sắc, và có một ít bụi phấn màu xanh lấp lánh dính vào. Giống như... vết cắt của một lưỡi lam cạo râu, nhưng không phải. Nó mịn hơn."
"Vâng. Tôi nghĩ chúng ta cần kiểm tra kỹ hơn bằng kính hiển vi. Nhưng nó rất lạ. Như thể nạn nhân đã đi qua một nơi nào đó có nhiều loại bụi này. Hoặc, đã có một cuộc giằng co với một vật thể có chứa nó."
Bụi phấn màu xanh lấp lánh. Vết xước trên giày. Sợi chỉ lụa đỏ. Và 50 triệu vào tài khoản N.V.A. Quá nhiều chi tiết rời rạc, quá nhiều mảnh ghép không ăn khớp. Kẻ giết người đang tạo ra một mê cung.
Tấn Phát bước ra khỏi vạch phong tỏa, nhìn lên bầu trời đêm Sài Gòn. Những ánh đèn cao tầng vẫn sáng rực, như không hề hay biết về bóng tối đang ẩn mình bên dưới. "Kẻ phản bội giấc mơ." Anh lẩm bẩm. "Nếu đây
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
7
Nốt Trầm Vô Thanh
6,005 từ
🔒 Đăng nhập
8
Mật Mã Di Cầm
10,801 từ
🔒 Đăng nhập
9
Tiếng Ru Từ Quá Khứ
7,591 từ
🔒 Đăng nhập
10
Cánh Cửa Đóng Chặt
9,357 từ
🔒 Đăng nhập
11
Lời Hồi Đáp Thầm Lặng
11,601 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mật Ngọt Độc Dược
10,950 từ
🔒 Đăng nhập
13
Gương Mặt Thật
9,361 từ
🔒 Đăng nhập
14
Ánh Sáng Trong Mắt Kẻ Săn
8,931 từ
🔒 Đăng nhập
15
Kẻ Bắt Chước Trong Gương
9,235 từ
🔒 Đăng nhập
16
Gương Vỡ, Mảnh Ghép Cuối
4,491 từ
🔒 Đăng nhập
17
Bức Màn Sập Xuống
8,893 từ
🔒 Đăng nhập
18
Đồng Hồ Cát Đảo Ngược
9,215 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bản Giao Hưởng Hắc Ám
11,822 từ
🔒 Đăng nhập
20
Bản Giao Kèo Cuối
7,321 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?