Một buổi sáng mùa đông, thi thể một người đàn ông được tìm thấy trên mái nhà của một tòa cao ốc chọc trời. Không có dấu hiệu đột nhập, không có cách nào để lên đó. Thanh tra Huy phải đối mặt với một vụ án tưởng chừng phi lý, đào sâu vào cuộc sống hai mặt của nạn nhân và những cái chết kỳ lạ từng xảy ra trong tòa nhà này.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 19 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Nóc Trời Vô Lối — Đọc thử miễn phí
Gió mùa đông Sài Gòn, đáng lẽ phải là một cơn gió se lạnh nhẹ nhàng, nhưng sáng nay lại rít lên như tiếng thét xé toạc màn đêm đang dần tan, mang theo mùi ẩm mốc của những mái tôn cũ và khói bụi còn vương vấn từ dòng xe đêm. Thanh tra Trần Huy nghiến răng, cái lạnh buốt từ sống lưng truyền lên tận óc, không phải vì nhiệt độ, mà là vì khung cảnh trước mắt anh: thi thể một người đàn ông nằm vắt vẻo trên mái của tòa tháp Thiên Kim, một trong những biểu tượng chọc trời mới nhất của thành phố. Phía dưới, đường Nguyễn Huệ đã bắt đầu ồn ào tiếng còi xe, tiếng rao hàng của những gánh xôi vỉa hè, và mùi cà phê sữa đá thoang thoảng từ những quán cóc đầu hẻm, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc trên độ cao hàng trăm mét này. Huy kéo khóa áo khoác da màu nâu lên cao hơn, cố gắng xua đi cái lạnh và cả sự bàng hoàng đang len lỏi vào từng kẽ xương. Anh nhắm mắt, một thoáng hình ảnh lướt qua, rồi lại mở ra, ánh mắt sắc như dao găm quét qua từng chi tiết.
"Thanh tra Huy, anh đến rồi." Tiếng Trung úy Hùng, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ, kéo Huy trở về thực tại. Hùng, người trẻ nhất đội, tóc tai bù xù và vành mắt thâm quầng, tay siết chặt cốc cà phê giấy nóng hổi, hơi nước bốc lên làm mờ đi cặp kính của cậu. Hùng đưa tay che miệng ngáp một cái, mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi bạc hà từ viên kẹo cao su cậu đang nhai, lấn át cả mùi thuốc sát trùng thoang thoảng từ bộ dụng cụ của đội pháp y. "Khoảng nửa tiếng nữa thì mặt trời lên hẳn. Cảnh sát khu vực đã phong tỏa khu vực tầng thượng và lối vào chính."
Huy gật đầu, không nói gì. Anh bước chậm rãi về phía thi thể. Mỗi bước chân, đế giày cao su ma sát với bề mặt bê tông thô ráp của mái nhà, tạo ra một âm thanh nhỏ bị gió cuốn đi. Anh đã làm nghề này hơn mười năm, nhưng những vụ án như thế này vẫn khiến dạ dày anh thắt lại. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, khoảng bốn mươi lăm, mặc bộ vest công sở màu than chì của thương hiệu Việt Tiến, caravat chỉnh tề màu xanh navy. Một chiếc đồng hồ Omega Seamaster Co-Axial đeo trên cổ tay trái, mặt kính đã vỡ toác thành hình mạng nhện, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh. Thi thể nằm ngửa, cánh tay phải gập lại một góc kỳ dị, xương có lẽ đã gãy. Một dòng máu khô đen sẫm chảy ra từ thái dương, loang lổ trên mái tóc đã ngả màu muối tiêu. Mùi tanh nồng của máu khô giờ đây bị lẫn với mùi kim loại của những cột ăng-ten xung quanh.
"Phạm Văn Lực, 47 tuổi," Hùng bắt đầu báo cáo, giọng đều đều như robot. "Giám đốc điều hành Công ty Kiến trúc Cây Xanh, có văn phòng ở tầng 35 của tòa nhà này. Phát hiện vào lúc 5 giờ 15 sáng bởi đội bảo trì thang máy khi họ kiểm tra định kỳ trước giờ làm việc. Anh ta nằm ngay gần khu vực đặt máy làm mát không khí trung tâm." Hùng chỉ về phía một khối kim loại khổng lồ, tiếng quạt gió vẫn đang hoạt động đều đặn, tạo ra một rung động nhẹ dưới chân Huy. "Không có dấu hiệu đột nhập. Cửa ra vào mái nhà bị khóa trái từ bên trong. Camera an ninh ở hành lang tầng thượng ghi lại cảnh cuối cùng của nạn nhân là vào khoảng 1 giờ 30 sáng, lúc đó anh ta đi một mình, dường như đang nói chuyện điện thoại. Nhưng không có camera nào ở chính xác khu vực này."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Huy cúi xuống, ánh mắt anh dừng lại ở đôi giày da của nạn nhân. Một vết xước dài, sâu hoắm ở mũi giày bên phải, như thể anh ta đã bị kéo lê trên một bề mặt thô ráp. Nhưng trên mái nhà này, không có vật gì đủ sắc nhọn để gây ra vết xước như vậy. Một mảnh vụn nhỏ màu trắng đục, hơi lấp lánh như ngọc trai, kẹt lại ở đế giày. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt bê tông, cảm nhận sự gai góc, lạnh lẽo. Gió lại thổi qua, mang theo những sợi tóc nhỏ li ti của anh bay phất phơ trước mặt.
"Khóa từ bên trong?" Huy lặp lại, giọng anh khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. Anh không nhìn Hùng, ánh mắt vẫn dán vào thi thể. "Vậy là anh ta tự khóa mình lại, rồi... bay lên đây?" Một nụ cười mệt mỏi méo mó trên môi. Sự mệt mỏi của Huy không chỉ đến từ việc thức dậy quá sớm, mà còn từ những vụ án kỳ quặc như thế này. Đôi khi anh thấy mình giống như một ảo thuật gia đang cố gắng giải mã trò ảo thuật của một người khác, chỉ khác là trò ảo thuật này có người chết. Anh nhớ lại mùi hương trà hoa cúc thoang thoảng trong căn hộ của mình mỗi đêm, thứ mùi mà vợ anh, An Nhiên, luôn cố gắng dùng để xoa dịu những cơn mất ngủ của anh. Nhưng dù có bao nhiêu trà, bao nhiêu mùi hương, những vụ án vẫn cứ theo anh vào giấc mơ, giằng xé anh không ngừng.
"Theo báo cáo ban đầu, đúng vậy ạ. Cánh cửa đó chỉ có thể mở bằng thẻ từ đặc biệt của ban quản lý tòa nhà, và không có dấu vết bị cạy phá hay dùng chìa khóa vạn năng." Hùng lúng túng đẩy gọng kính. "Nhưng... không có lối nào khác lên đây cả. Không thang thoát hiểm, không đường ống dẫn nước đủ lớn để leo, và cửa sổ các tầng trên đều là kính cường lực không mở được."
Huy đứng thẳng dậy, vươn vai, khớp xương kêu lên răng rắc. Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở vai phải, di chứng từ một vụ án cũ. Anh nhìn xung quanh, một vòng 360 độ. Mái nhà là một không gian rộng lớn, chủ yếu là bê tông, với những khối kim loại đồ sộ của hệ thống điều hòa không khí, các anten thu phát sóng và một vài tấm pin mặt trời lấp lánh dưới ánh bình minh đang dần ló dạng. Một khoảng sân thượng nhỏ được thiết kế làm khu vườn cảnh quan cho khách VIP ở tầng cao nhất, nhưng khu vực này nằm tách biệt bởi một bức tường kính cao hơn hai mét. Không có vật gì có thể dùng để nhảy, để đu, hay để trượt lên. Mùi nhựa nóng từ các tấm pin mặt trời bắt đầu tỏa ra khi chúng hấp thụ ánh nắng đầu tiên.
"Vậy là, hoặc anh ta có cánh, hoặc kẻ giết người cũng vậy," Huy lẩm bẩm, một tay xoa xoa cằm. Anh đưa mắt quét qua khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Những tòa nhà chọc trời khác sáng rực trong nắng sớm, những dòng xe cộ ken đặc trên cầu Thủ Thiêm. Anh tự hỏi, có bao nhiêu bí mật đang ẩn mình dưới lớp vỏ hào nhoáng của một thành phố không bao giờ ngủ như thế này? Anh nheo mắt nhìn về phía xa, nơi một chiếc trực thăng nhỏ đang cất cánh từ sân thượng của một tòa nhà khác, tiếng cánh quạt kêu vù vù như tiếng ong vỡ tổ. "Gọi đội pháp y lên đây ngay lập tức. Và kiểm tra lại tất cả các camera an ninh, không sót một góc nào, từ sảnh chính, thang máy, cầu thang bộ, và cả các tầng xung quanh khu vực văn phòng của nạn nhân. Liên hệ ban quản lý tòa nhà, tôi cần danh sách tất cả những người có quyền ra vào tầng thượng, và danh sách khách ra vào tòa nhà từ 10 giờ tối qua đến 6 giờ sáng nay."
Đội pháp y đến ngay sau đó, dẫn đầu bởi Bác sĩ Mai Lan, một phụ nữ trạc tuổi Huy, mái tóc búi gọn gàng, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính gọng kim loại. Cô luôn toát ra một vẻ điềm tĩnh đáng kinh ngạc, dù đứng trước bất kỳ cảnh tượng ghê rợn nào. Mùi găng tay cao su mới và chất khử trùng xộc vào mũi Huy khi cô bước đến gần.
"Chào Huy," Lan gật đầu chào anh, giọng cô vẫn trầm và rõ ràng như mọi khi. Cô cúi xuống kiểm tra nạn nhân. Huy quan sát cô làm việc. Đôi tay cô thoăn thoắt nhưng cẩn trọng, chạm vào thi thể bằng những dụng cụ chuyên dụng, ghi lại mọi chi tiết nhỏ nhất. Cô đeo một chiếc khẩu trang màu xanh y tế, nhưng đôi mắt cô vẫn thể hiện sự tập trung cao độ.
"Chào Lan. Vụ này khá... thú vị." Huy nhếch mép.
"Thú vị là từ anh dùng cho mọi vụ án bất khả thi. Lần này có gì mới?" Lan nói, không ngẩng đầu lên. Cô dùng một chiếc nhíp cẩn thận gắp mảnh vụn màu trắng đục ở đế giày của nạn nhân, đặt vào một túi ziplock nhỏ. "Chết do đa chấn thương. Rõ ràng là một cú ngã từ độ cao. Nhưng điều kỳ lạ là, có vẻ anh ta đã bị đánh đập trước đó." Cô chỉ vào một vết bầm tím khá rõ trên bắp tay trái, ẩn dưới lớp áo vest. "Vết bầm này không phải do ngã. Nó đã xuất hiện trước khi chết, và có vẻ như một vật tù đã gây ra." Cô dùng ngón tay đeo găng kiểm tra vết máu khô trên thái dương. "Vết thương ở đầu cũng vậy. Không phải do va đập khi ngã, mà là một vật gì đó đã tác động trực tiếp lên đây. Máu đã khô gần hết."
"Thời gian tử vong?" Huy hỏi.
Lan nhíu mày, ngón tay cô lướt trên cổ tay nạn nhân. "Dựa trên độ cứng của tử thi và màu sắc vết máu, tôi ước tính khoảng 1 giờ đến 3 giờ sáng. Nhưng cần xét nghiệm kỹ hơn." Cô đứng thẳng dậy, tháo găng tay, hơi thở cô phả ra một làn khói mỏng trong không khí lạnh. "Có vẻ như không có dấu hiệu kháng cự đáng kể. Móng tay sạch sẽ, không có vết cào xước. Điều này có thể có nghĩa là anh ta bất tỉnh trước khi bị đẩy, hoặc bị bất ngờ hoàn toàn."
Huy gật đầu, suy nghĩ của anh xoay vòng. Một cú đánh trước khi ngã. Điều đó loại trừ khả năng tự tử đơn thuần. Đây là một vụ án mạng. Nhưng làm thế nào để đưa một người đã chết hoặc bất tỉnh lên mái nhà của một tòa tháp cao như vậy, khóa cửa từ bên trong, rồi sau đó biến mất không một dấu vết? Mùi xà phòng từ tay của Lan khi cô rửa tay bằng dung dịch sát khuẩn đặc trưng khiến Huy bất chợt nhớ đến mùi tay của An Nhiên sau khi cô ấy giặt quần áo.
Anh quay sang Hùng. "Liên hệ với gia đình nạn nhân. Vợ hoặc con cái. Tìm hiểu về mối quan hệ, công việc, có ai thù oán với anh ta không. Và đặc biệt, hỏi xem anh ta có thói quen lên tầng thượng vào ban đêm không. Hoặc có mang theo vật gì đặc biệt không."
Khi đội pháp y bắt đầu di chuyển thi thể xuống, Huy lại cúi xuống khu vực nạn nhân nằm. Anh dùng đèn pin nhỏ chiếu rọi từng ngóc ngách, từng vết bẩn trên sàn bê tông. Anh nhìn thấy một vết xước nhỏ khác, mờ hơn, gần nơi đầu nạn nhân. Nó không phải do cơ thể nạn nhân tạo ra, mà như thể một vật thể khác đã bị kéo lê. Và cách đó không xa, một sợi chỉ màu đỏ bordeaux mảnh như tơ, vướng vào một khe nứt nhỏ trên bề mặt bê tông. Sợi chỉ ấy không phải là loại thường thấy trên quần áo công sở. Nó quá mỏng, quá óng ánh. Huy cẩn thận dùng nhíp của mình gắp sợi chỉ đó vào một túi chứng cứ khác.
"Có vẻ như nạn nhân đã có một cuộc hẹn bí mật, hoặc ít nhất là một cuộc gặp gỡ không mong muốn," Huy lẩm bẩm. "Mảnh vụn trên giày, sợi chỉ này... những chi tiết quá nhỏ để là ngẫu nhiên." Anh đưa tay chạm vào bề mặt bê tông dưới chân. Cảm nhận sự lạnh lẽo, khô ráp. Mùi bụi bay lên trong không khí.
Đến khoảng 8 giờ sáng, mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp Sài Gòn. Tòa tháp Thiên Kim lung linh trong nắng, nhưng trên nóc của nó, một bí mật tăm tối vẫn đang treo lơ lửng. Huy và Hùng xuống tầng dưới, đến văn phòng của Phạm Văn Lực ở tầng 35. Mùi máy lạnh và giấy tờ mới in hòa quyện vào nhau, tạo ra một không khí ngột ngạt nhưng lại rất đặc trưng của môi trường công sở.
Văn phòng của Lực khá rộng rãi, với tầm nhìn bao quát ra thành phố. Trên bàn làm việc bằng gỗ óc chó sáng bóng là một chiếc laptop HP Envy đang mở, một cốc sứ có logo "Thiên Kim Group" và một chồng bản vẽ kiến trúc. Một tờ ghi chú nhỏ màu vàng, dán trên màn hình máy tính, viết tay nguệch ngoạc: "10 PM - Tầng 60". Tầng 60 là tầng kỹ thuật, nơi đặt các thiết bị điều hòa không khí và máy phát điện dự phòng, cũng là tầng ngay dưới tầng thượng.
"Tầng 60?" Hùng ngẩng đầu hỏi, giọng cậu tràn đầy sự ngạc nhiên. "Tại sao lại là tầng đó? Anh ta định gặp ai vào lúc 10 giờ tối ở tầng kỹ thuật?"
Huy không trả lời ngay. Anh đi một vòng quanh văn phòng, đôi mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết. Trên giá sách, bên cạnh những cuốn sách chuyên ngành về kiến trúc và quy hoạch đô thị, có một cuốn tiểu thuyết trinh thám của Chu Hạo Huy, bìa sách đã cũ sờn. Một bức ảnh gia đình đặt trên bàn: Lực đứng cạnh một người phụ nữ xinh đẹp và hai đứa con, tất cả đều tươi cười rạng rỡ. Nhưng Huy nhận thấy một điều kỳ lạ: Lực trong ảnh đeo một chiếc nhẫn cưới bạc đơn giản, trong khi trên tay anh ta lúc chết lại không có nhẫn. Thay vào đó, một vệt hằn mờ nhạt trên ngón áp út, chứng tỏ chiếc nhẫn đã được tháo ra gần đây.
Anh mở ngăn kéo bàn làm việc của Lực. Bên trong là một mớ giấy tờ lộn xộn, vài cây bút bi, và một chiếc hộp nhỏ màu xanh ngọc. Mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương nữ lấp lánh, thiết kế khá cầu kỳ, hoàn toàn không phải nhẫn cưới. Mùi nước hoa nữ thoang thoảng từ chiếc hộp, một mùi hương ngọt ngào và quyến rũ, không giống mùi hương thanh lịch mà An Nhiên thường dùng.
"Thanh tra," Hùng gọi khẽ, tay cậu chỉ vào một tin nhắn Zalo trên màn hình laptop của Lực. Tin nhắn từ một số lạ, không lưu tên, chỉ có ảnh đại diện là một bông hoa hồng đỏ thắm. Nội dung tin nhắn vỏn vẹn: "Em đợi anh. Đừng quên lời hứa của mình." Tin nhắn được gửi vào lúc 9 giờ 45 tối qua.
"Lời hứa?" Huy lặp lại, ánh mắt nheo lại. "Và tầng 60." Anh quay sang Hùng. "Kiểm tra danh sách nhân viên của Công ty Kiến trúc Cây Xanh. Đặc biệt chú ý đến những người làm việc ở tầng này, hoặc có liên quan đến các dự án của Lực. Và cũng kiểm tra các công ty khác trong tòa nhà. Đặc biệt là những người có liên hệ với tầng kỹ thuật, như ban quản lý tòa nhà, hay các nhà thầu bảo trì. Ai có thể có mật khẩu mở cửa tầng 60 và tầng thượng?"
Một nhân viên bảo vệ tên Nguyễn Thanh An, khoảng 30 tuổi, dáng người gầy gò, đôi mắt hơi lờ đờ, là người đầu tiên được triệu tập để hỏi cung. Anh ta là một trong những người đã phát hiện ra thi thể. Mùi thuốc lá và nước hoa xịt phòng rẻ tiền ám vào người anh ta.
"Anh An, anh có thể kể lại chi tiết buổi sáng nay được không?" Huy hỏi, giọng anh trầm ấm, mang chút áp lực vô hình. Anh ngồi đối diện An trong phòng thẩm vấn, ánh đèn huỳnh quang trắng toát trên trần nhà càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi của bảo vệ. Huy cố gắng không để ý đến âm thanh ù ù từ máy
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Đôi Mắt Trên Tầng Thượng
8,505 từ
🔒 Đăng nhập
7
Bức Ảnh Cuối Cùng
8,700 từ
🔒 Đăng nhập
8
Bụi Bẩn Biết Nói
10,355 từ
🔒 Đăng nhập
9
Mùi Xà Phòng Giấu Kín
8,380 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Sẹo Ẩn Mình
11,872 từ
🔒 Đăng nhập
11
Kẻ Đứng Sau Bức Màn
12,130 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mùi Xà Phòng Cũ
9,077 từ
🔒 Đăng nhập
13
Mùi Hương Tử Thần
6,564 từ
🔒 Đăng nhập
14
Dây Thừng Ám Ảnh
10,198 từ
🔒 Đăng nhập
15
Mặt Nạ Đổ Vỡ
9,242 từ
🔒 Đăng nhập
16
Lối Lên Cấm
4,953 từ
🔒 Đăng nhập
17
Mặt Nạ Đổ Vỡ
6,603 từ
🔒 Đăng nhập
18
Bóng Ma Kiến Trúc
9,056 từ
🔒 Đăng nhập
20
Đỉnh Cao Của Bóng Tối
6,781 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?