Tiếng kéo lê thùng carton khô khốc xé toạc không khí oi ả của căn hộ chung cư cũ kỹ. Mùi ẩm mốc, mùi giấy mục và cả mùi khói thuốc lá đã ám vào từng thớ gỗ, từng sợi vải, len lỏi vào khứu giác của Hạ An. Cô nhíu mày, tự hỏi tại sao mẹ cô lại giữ những thứ vô dụng này. Đống đồ cũ của bà ngoại, mẹ bảo, "vứt đi thì phí, biết đâu có gì hay ho." Hay ho cái nỗi gì ngoài những bộ áo dài lỗi thời và mớ báo cũ ố vàng?
Hạ An vừa định vứt chiếc hộp gỗ mun đã bạc màu vào sọt rác thì một góc cuốn sổ nhỏ lấp ló. Nó không phải loại sổ học sinh thông thường. Bìa da màu xanh thẫm, gáy sổ được khâu tay một cách tỉ mỉ, và dòng chữ khắc chìm bằng bạc trên bìa: *Nhật Ký Ẩn Mình*. Trái tim Hạ An lỗi nhịp. Bà ngoại cô, một người phụ nữ câm lặng gần như cả đời, lại có một cuốn nhật ký? Cô lật mở trang đầu tiên. Nét chữ thanh mảnh, bay bướm như chính con người bà khi còn trẻ, nhưng nội dung thì lại sắc lạnh đến rợn người.
*Ngày 17 tháng 3 năm 1998.*
*Hôm nay trời Sài Gòn vẫn nắng gắt, nhưng lòng tôi thì lạnh như tờ. Kế hoạch đã được vạch ra. Hắn sẽ không thể thoát. Một kẻ như hắn không đáng được sống.*
Hạ An hít một hơi sâu, vị tanh của kim loại bỗng trào lên cổ họng. Năm 1998... đó là năm ba cô qua đời. Một vụ tai nạn giao thông được kết luận là do say rượu. Nhưng... kế hoạch? Kẻ như hắn?
Cô đọc tiếp, càng đọc, mồ hôi lạnh càng túa ra sau gáy. Từng chi tiết nhỏ nhặt được ghi lại cẩn thận: giờ giấc, địa điểm, những thói quen của "hắn". Một quán phở góc đường Trần Hưng Đạo, chiếc xe đạp Phượng Hoàng màu xanh đã cũ, thậm chí là loại cà phê sữa đá hắn thích uống mỗi sáng. Không ai từng nghi ngờ bà ngoại Hạ An. Một phụ nữ dịu dàng, suốt đời chỉ quanh quẩn với công việc may vá.
*Ngày 25 tháng 3 năm 1998.*
*Hôm nay hắn lại đến quán cà phê đó. Tôi đã nghĩ kỹ. Cú sốc mạnh nhất không phải là cái chết, mà là sự phản bội. Và tôi sẽ cho hắn nếm trải cả hai.*
Hạ An bỗng nhớ đến lời mẹ cô từng kể bâng quơ, rằng ba cô có một cô nhân tình, nhưng mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp trước khi ông mất. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô ngẩng đầu nhìn ra ban công, ánh đèn đường le lói hắt vào căn phòng tối. Cuốn nhật ký trong tay nặng trĩu. Bà ngoại cô, một người phụ nữ câm lặng... liệu có phải là một kẻ sát nhân đã lên kế hoạch tỉ mỉ?
