**
Sài Gòn về đêm, ánh đèn neon chói lòa cứ chiếu rọi lên từng góc phố, nhưng dưới sự lấp lánh ấy, bóng tối vẫn âm thầm ngự trị. Trương Tiến Bảo đứng giữa một con hẻm nhỏ ở quận 4, nơi những âm thanh bận rộn của cuộc sống ban ngày đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm đen. Một mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa từ néo đường khiến Bảo nhăn mặt, nhưng anh không thể tránh khỏi bước chân dẫn tới hiện trường — nơi một thi thể vừa được tìm thấy.
“Bảo, lại là cậu sao?” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Đó là Đỗ Minh, đồng nghiệp của anh ở sở cảnh sát, mang trên mình bộ đồng phục cũ kỹ nhưng vẫn chưa mất đi vẻ nghiêm túc.
“Có vẻ như cậu đã biết mùi này từ lâu,” Bảo đáp lại, tay đưa lên che mũi. “Lần này thì nạn nhân là ai?”
“Người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tên là Hùng. Hắn có nhiều kẻ thù, không ít người muốn hắn chết. Mà cậu cũng biết, ở Sài Gòn này, không thiếu những cuộc chiến ngầm,” Minh đáp, ngữ điệu chứa đầy sự châm biếm.
Bảo gật đầu, nhưng trong lòng lại thấy chua xót. Đối với anh, những người chết không chỉ là những cái tên hay những con số. Họ đều có câu chuyện riêng, những bí mật mà anh có khả năng khai thác. Đối với anh, mỗi nạn nhân là một cuốn sách chưa được mở.
“Cậu định làm gì?” Minh hỏi, ánh mắt đầy tính nghi ngờ. “Cậu không thể chỉ đơn giản là… đọc ký ức của hắn chứ?”
“Có thể,” Bảo trả lời, giọng điềm tĩnh. “Để tìm ra sự thật, có đôi lúc mình phải nhập vào thế giới của người chết.”
Bảo không cần thời gian để chuẩn bị, tâm trí anh đã sẵn sàng cho việc lặn sâu vào ký ức của Hùng. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, và ngay lập tức một luồng ánh sáng chói lọi xộc vào tâm trí anh. Giây lát, anh như rơi vào một thế giới khác — một ngôi nhà nhỏ với những bức tường sơn màu xanh, nơi Hùng đang cãi nhau với một người phụ nữ.
“Cái gì? Anh nghĩ mình có thể xỏ mũi tôi như mọi lần? Đừng có mơ!” Giọng nói của người phụ nữ như dao cắt vào không khí, đầy tức giận.
