Trong màn đêm đặc quánh của khu nhà bỏ hoang, nơi tiếng gió rít qua
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 17 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Khu Nhà Giữa Màn Đêm — Đọc thử miễn phí
Tiếng gió rít qua ô cửa kính vỡ như một điệu nhạc tang thương, vang vọng giữa màn đêm đặc quánh của khu nhà bỏ hoang ở Thủ Thiêm. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ gì đó tanh nồng, ngai ngái quẩn quanh, đặc quánh hơn cả không khí Sài Gòn cuối tháng 10. Dưới ánh đèn pin lờ mờ của đội pháp y, một hình hài bất động nằm co quắp trên nền gạch vỡ, tựa như một con búp bê vải bị vứt bỏ sau một trò chơi tàn bạo. Đó là cái chết thứ ba trong vòng hai tháng ở khu vực này, nhưng lại là cái chết duy nhất mà Ánh Dương cảm thấy nó… có chủ đích.
Lý Ánh Dương, kiến trúc sư pháp y của Sở Cảnh sát TP.HCM, không thích bóng tối. Cô thích những bản vẽ kỹ thuật sáng rõ, những đường nét mạch lạc, nhưng đêm nay, cô lại đứng giữa bóng tối dày đặc, cố gắng tìm kiếm logic trong sự hỗn loạn. Cô đẩy gọng kính cận lên sống mũi, ánh mắt sắc như tia laser lướt qua từng chi tiết. Nạn nhân là một phụ nữ trẻ, ước chừng ngoài hai mươi, mái tóc dài xoăn nhuộm màu hạt dẻ bết lại với một thứ dịch đỏ sẫm. Cô ấy nằm sấp, cánh tay phải vắt ngang người một cách kỳ lạ, tựa như đang cố gắng ôm lấy điều gì đó đã vĩnh viễn rời xa. Bộ quần áo dính đầy bùn đất, chiếc áo hoodie màu xanh rêu bị xé rách một mảng lớn ở vai trái, để lộ một vết thương sâu hoắm. Chiếc giày thể thao hiệu *Adidas Gazelle*, màu xanh ngọc lam, chỉ còn lại một chiếc, chiếc kia đã biến mất vào đâu đó trong đống đổ nát.
“Thiếu tá Khang đã đến chưa?” Giọng Ánh Dương trầm khàn, át đi tiếng máy ảnh chụp liên hồi của một sĩ quan hiện trường. Cô cảm thấy rõ cái lạnh của buổi đêm luồn vào tận xương tủy dù đã khoác chiếc áo khoác dày, không chỉ vì nhiệt độ bên ngoài mà còn vì sự rợn người tỏa ra từ thi thể. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô khi mùi ẩm mốc xen lẫn mùi máu tươi càng lúc càng nồng. Cô ngước nhìn lên trần nhà, nơi một mảng vữa lớn đã rơi xuống, để lại một lỗ hổng đen ngòm như con mắt của một quái vật cổ đại.
“Dạ, thiếu tá Khang vừa gọi báo là đang kẹt xe, chắc khoảng mười phút nữa sẽ tới.” Một sĩ quan trẻ, mặt còn non choẹt, lúng túng trả lời. Anh ta nhìn Ánh Dương với ánh mắt pha lẫn sự ngưỡng mộ và chút sợ hãi. Ánh Dương nổi tiếng là người khó tính, tập trung đến mức đôi khi bỏ qua cả những phép tắc xã giao cơ bản.
Ánh Dương gật đầu, không rời mắt khỏi thi thể. Cô bước chậm rãi quanh hiện trường, mỗi bước chân đều cẩn trọng để không làm xáo trộn bất kỳ dấu vết nào. Bàn tay đeo găng trắng muốt của cô vươn ra, chạm nhẹ vào mép tường bê tông ẩm ướt. Một mảng rêu xanh mướt mọc dày đặc, phủ kín những vết nứt, và bên dưới lớp rêu ấy, cô nhận thấy một hình vẽ graffiti rất nhỏ, màu đỏ cam, trông giống như một đôi mắt đang nhìn chằm chằm. Nó quá nhỏ để có thể là một hình vẽ thông thường của những kẻ lang thang, mà giống một ký hiệu hơn. Không có gì lạ khi những kẻ giết người để lại dấu vết, nhưng đây là một ký hiệu quá bí ẩn, quá nhỏ bé, dường như chỉ dành cho một ai đó thật sự tinh ý. Ánh Dương cố gắng ghi nhớ nó, như một bức ảnh chụp nhanh trong tâm trí.
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Bỗng, điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn từ chị dâu, hỏi cô đã ăn tối chưa. Ánh Dương lướt nhanh qua tin nhắn, lòng nhói lên một chút cảm giác tội lỗi. Đã 23 giờ 30 phút, và cô vẫn chưa có bữa tối. Cô tắt màn hình điện thoại, cất vào túi áo khoác, và mùi cà phê đen đá thoang thoảng từ quán quen buổi chiều mà cô uống bỗng lướt qua tâm trí. Chiếc cốc giấy màu nâu còn nguyên logo hình chú chó bulldog, vẫn nằm trong túi rác nhỏ trong xe cô.
Một tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên từ phía cửa. Thiếu tá Vũ Minh Khang xuất hiện, mái tóc đen hơi rối, đôi mắt sâu thẳm lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn sắc sảo như dao cạo. Anh mặc một chiếc áo khoác da màu tối, vai áo dính vài hạt bụi li ti của đêm Sài Gòn. Anh cao hơn Ánh Dương một cái đầu, và ánh mắt anh ngay lập tức quét qua cô, rồi dừng lại trên thi thể. Minh Khang có một vẻ đẹp nam tính, hơi phong trần, nhưng ẩn sâu bên trong là một trí tuệ sắc bén và một tâm hồn bị ám ảnh. Anh ta luôn có xu hướng sờ vào một chiếc nhẫn bạc trơn trên ngón áp út của mình mỗi khi suy nghĩ, và đêm nay, ngón tay anh ta đang lướt nhẹ trên mặt nhẫn.
“Đã có thông tin gì chưa, Ánh Dương?” Giọng Minh Khang trầm ấm nhưng đầy quyền uy. Anh không hỏi cô đã làm gì, vì anh biết cô sẽ làm mọi thứ tỉ mỉ nhất có thể.
“Nạn nhân là nữ, tầm 25-30 tuổi. Vết thương chính ở vai trái, khá sâu, có vẻ do vật sắc nhọn nhưng không phải dao thông thường. Có dấu hiệu chống cự. Một số vết bầm tím trên cánh tay và cổ tay, nhưng không quá rõ ràng. Không tìm thấy ví tiền hay giấy tờ tùy thân. Chiếc điện thoại cũng biến mất.” Ánh Dương báo cáo nhanh gọn, giọng không chút cảm xúc. Cô quay sang chỉ vào vết graffiti. “Và cái này, Thiếu tá. Nó quá nhỏ để là ngẫu nhiên.”
Minh Khang khẽ cau mày, tiến lại gần bức tường. Anh cúi xuống, ánh mắt nheo lại quan sát ký hiệu màu đỏ cam. Nó giống như một dấu chấm than ngược, nằm nghiêng 45 độ, với hai chấm nhỏ li ti bên trên. “Một chữ cái hay một ký hiệu?”
“Khó nói. Nhưng nó có vẻ được vẽ bằng một loại sơn xịt đặc biệt, có ánh kim nhẹ, không phải loại sơn thông thường. Tôi sẽ lấy mẫu phân tích.” Ánh Dương nói, cô đã ra hiệu cho một thành viên đội pháp y đến lấy mẫu.
Minh Khang lại quay về phía thi thể. Anh nhìn vào tư thế nằm của nạn nhân. “Cô ấy đang cố ôm một cái gì đó. Hay là đang che chắn?” Anh trầm ngâm. Bỗng, anh chú ý đến một sợi dây chuyền bạc mỏng manh lấp lánh dưới tóc nạn nhân, bị che khuất một phần bởi máu khô. Anh khẽ ra hiệu cho đội pháp y. “Kiểm tra sợi dây chuyền đó.”
Một chuyên viên pháp y cẩn thận dùng nhíp gắp sợi dây chuyền lên. Đầu dây chuyền là một chiếc mặt khóa nhỏ hình giọt nước, màu bạc đã hơi ngả ố, nhưng trên mặt khóa lại khắc một ký hiệu, giống hệt với hình graffiti trên tường, chỉ khác là nó nhỏ hơn rất nhiều, và nằm ngang. Sự trùng hợp này khiến Ánh Dương và Minh Khang gần như đồng thời trao đổi ánh mắt.
“Có vẻ không phải ngẫu nhiên nữa rồi.” Ánh Dương nói khẽ. “Nó giống như một thông điệp, hoặc một dấu ấn cá nhân.”
Minh Khang không trả lời. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cố gắng tái hiện lại toàn bộ cảnh tượng trong đầu. Mùi thuốc lá nhẹ nhàng từ bộ đồ của anh thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và máu. Anh mở mắt ra, nhìn vào đôi bàn tay trắng bệch của nạn nhân. Ngón áp út của cô có một vết hằn nhẹ, như vết nhẫn cưới, nhưng không có nhẫn. Lại một chi tiết nhỏ nữa.
“Có ai đã thấy cô ấy không?” Minh Khang hỏi sĩ quan trẻ.
“Dạ, chúng tôi đã hỏi một vài người dân sống gần đây, những người làm nghề giữ xe ở bãi đất trống đối diện. Một bà bán nước ở đầu hẻm nói có thấy một cô gái tương tự đi vào khoảng 8 giờ tối. Cô ấy có mang theo một ba lô nhỏ màu đen và một chiếc *chai nước giữ nhiệt* màu hồng phấn, nhìn khá kiểu cách. Bà ấy còn nhớ vì cô gái ấy dừng lại hỏi đường đến ‘khu nhà bỏ hoang cũ của công ty Vĩnh Phát’ và vẻ mặt có vẻ hơi lo lắng. Bà ấy nghĩ cô ấy là một nhiếp ảnh gia hoặc nhà thám hiểm đô thị.”
“Vĩnh Phát?” Minh Khang lặp lại, ánh mắt anh lóe lên. “Đó là tên công ty cũ đã phá sản và để lại khu đất này. Vậy là cô ấy biết nơi này là của Vĩnh Phát.”
Ánh Dương ngồi xuống, lấy ra máy tính bảng và bắt đầu gõ. “Nếu là người của Vĩnh Phát, có thể có mối liên hệ. Tôi sẽ kiểm tra hồ sơ đăng ký kinh doanh, danh sách nhân viên cũ của Vĩnh Phát. Ngoài ra, chiếc chai nước giữ nhiệt màu hồng phấn là một manh mối tốt để nhận dạng.”
Bỗng, một chuyên viên pháp y khác đang kiểm tra khu vực gần thi thể lên tiếng. “Thiếu tá, cô Ánh Dương! Chúng tôi tìm thấy cái này!”
Cả hai quay lại. Chuyên viên pháp y đang quỳ gối bên một gốc cây cổ thụ đã mục ruỗng, mọc lởm chởm rễ trên nền đất đá. Trong khe hở giữa hai rễ cây lớn, anh ta tìm thấy một chiếc điện thoại di động. Nó không phải là loại điện thoại thông minh đời mới, mà là một chiếc *Nokia 1280* cũ kỹ, màu đen, màn hình đã vỡ một góc.
Minh Khang nhíu mày. “Điện thoại của nạn nhân bị mất. Nhưng đây là một chiếc Nokia cũ… Ai còn dùng loại này?”
Ánh Dương tiến lại gần. Cô đeo găng tay vào và cẩn thận cầm lấy chiếc điện thoại. “Thiếu tá, có điều gì đó không đúng. Chiếc điện thoại này có vẻ đã bị vứt bỏ vội vã. Nhưng quan trọng hơn…” Cô lật ngược chiếc điện thoại lại. Phần lưng máy bị dán một miếng băng dính điện màu đen, và bên dưới lớp băng dính đó, một ký hiệu nữa xuất hiện. Lần này, nó được khắc bằng tay, có vẻ thô sơ hơn, nhưng vẫn là hình giọt nước nằm ngang với hai chấm nhỏ bên trên. Y hệt ký hiệu trên mặt dây chuyền và trên bức tường.
Ánh Dương nhìn Minh Khang, ánh mắt cả hai đều chất chứa sự bối rối. Tại sao có ba ký hiệu giống nhau, mỗi cái lại ở một dạng thức khác nhau – vẽ, khắc kim loại, khắc thủ công – và tại sao một chiếc điện thoại Nokia cổ lỗ sĩ lại xuất hiện ở hiện trường? Điều này không thể là một vụ cướp thông thường. Nó quá phức tạp, quá nhiều ẩn ý.
Minh Khang nhìn quanh khu nhà bỏ hoang, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng anh. Khu nhà này không chỉ là một đống đổ nát, nó là một mê cung của những câu chuyện chưa kể, những bí mật bị chôn vùi. Tiếng gió tiếp tục rít lên, như thì thầm những lời cảnh báo. “Sẽ không đơn giản đâu.” Anh khẽ nói, ánh mắt dán chặt vào chiếc điện thoại cũ kỹ trên tay Ánh Dương. “Chúng ta đang đối mặt với một kẻ chơi đùa với những dấu hiệu, một kẻ gác đêm mù đang quan sát chúng ta từ đâu đó trong bóng tối này.”
Đột nhiên, Ánh Dương cảm thấy một cơn rùng mình dữ dội hơn cả cái lạnh của đêm khuya. Cô chợt nhớ ra một chi tiết mình đã bỏ qua. Lúc nãy, khi kiểm tra vết thương trên vai nạn nhân, cô đã cảm thấy một mùi hương rất đặc biệt, một mùi hương không phải mùi máu hay mùi ẩm mốc. Nó là mùi của hoa huệ, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo, một mùi hương mà cô chỉ ngửi thấy khi đi ngang qua các cửa hàng tang lễ. Nhưng trong khu nhà đổ nát này, hoa huệ lấy đâu ra?
Cô ngước nhìn lên một lần nữa, ánh mắt lướt qua những ô cửa sổ trống hoác như hốc mắt. Một cảm giác bị theo dõi bủa vây cô. Có ai đó đã ở đây, đã nhìn thấy mọi chuyện.
Và lúc đó, Ánh Dương mới nhận ra, chiếc Nokia 1280 đó, dù cũ kỹ, nhưng vẫn còn sáng đèn bàn phím lờ mờ. Nó không bị vứt bỏ, mà là bị… đặt ở đó. Cố tình.
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
[an toàn 🛡️]
An toàn
🔥
[táo bạo 🔥]
Táo bạo
✨
[bất ngờ ✨]
Bất ngờ
Gương Mặt Vô Danh
9,748 từ
🔒 Đăng nhập
8
Dấu Vết Của Kẻ Săn Mồi
11,716 từ
🔒 Đăng nhập
9
Dấu Ấn Ma Quái
9,000 từ
🔒 Đăng nhập
10
Vết Tích Máu Đen
11,626 từ
🔒 Đăng nhập
11
Tàn Dư Của Một Trò Chơi
13,117 từ
🔒 Đăng nhập
12
Mật Mã Từ Bóng Đêm
10,412 từ
🔒 Đăng nhập
13
Căn Hầm Thứ Bảy
8,406 từ
🔒 Đăng nhập
15
Màn Đêm Phơi Bày
10,474 từ
🔒 Đăng nhập
17
Khi Thị Giác Bị Đánh Lừa
11,240 từ
🔒 Đăng nhập
18
Mùi Vị Của Cái Chết
9,928 từ
🔒 Đăng nhập
19
Bóng Đổ Trong Hầm Sâu
8,708 từ
🔒 Đăng nhập
20
Thức Tỉnh Giữa Màn Đêm
11,111 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?