“Cô có thấy tin này không?” Hứa Xu, nữ thực tập sinh mới vào nghề, đứng khựng lại trước cửa văn phòng của đội điều tra. Rõ ràng đây là lần đầu tiên cô cảm thấy lo âu khi bật dậy vào sáng sớm, không phải vì ngủ muộn hay trễ giờ, mà là vì một thông báo kỳ lạ trên mạng xã hội: “Một thi thể không danh tính được phát hiện tại bãi biển Vũng Tàu. Nạn nhân được cho là nạn nhân của đường dây buôn người.”
Kỷ Hàm, đội trưởng với ánh mắt lạnh lùng, không một chút biểu cảm, chỉ lướt qua Hứa Xu như một cơn gió lướt qua lá cây. Anh không có thời gian cho những tin tức tầm phào. “Đã gửi thông báo hợp tác với các đơn vị địa phương. Chờ báo cáo của họ,” anh nói, giọng điệu không chút lay chuyển.
“Nhưng… có thể đó là một trong những nạn nhân mà chúng ta đang tìm kiếm!” Hứa Xu cố gắng thuyết phục, nhưng ánh mắt của Kỷ Hàm vẫn lạnh lẽo như băng giá. Cô không thể hiểu được lý do tại sao người đàn ông này lại có thể giữ được sự điềm tĩnh đến vậy trước những tin tức đáng sợ.
“Cô không cần phải lo lắng. Chúng ta có hệ thống của mình.” Kỷ Hàm khép lại laptop, đứng dậy, áo sơ mi trắng của anh như toát lên một thứ uy quyền không thể chối cãi.
Hứa Xu cảm thấy trong lòng dâng lên một chút nỗi lo âu. Từ lần đầu tiên cô gặp Kỷ Hàm, cô đã cảm nhận được sự nghiêm túc từ anh. Tuy nhiên, cái lạnh lùng ấy làm cô cảm thấy như đang đứng giữa cái lạnh của một mùa đông bất tận.
“Nhưng, thưa đội trưởng, nếu chúng ta không hành động ngay, có thể sẽ có thêm nhiều nạn nhân nữa,” Hứa Xu phản biện. Cô vốn là một nữ thực tập sinh giàu nhiệt huyết, từng có những ước mơ lớn lao về việc trở thành một nhà điều tra tài ba, nhưng trước mặt Kỷ Hàm, mọi thứ như bị bóp nghẹt.
“Cô nghĩ mình có thể làm gì?” Kỷ Hàm nhìn thẳng vào mắt cô, khiến Hứa Xu cảm thấy mình như đang bị soi mói. “Chúng ta có nhiệm vụ cụ thể. Lệnh đã được ban ra.”
“Đúng… nhưng tôi muốn tham gia vào việc điều tra,” Hứa Xu nhẹ nhàng nhưng quyết đoán.
Kỷ Hàm im lặng một lúc, rồi lắc đầu. “Cô là thực tập sinh. Cô cần học cách nghe và làm theo chỉ thị.”
