Các nạn nhân đều chết lặng lẽ, không dấu vết bạo lực, chỉ để lại một mùi hương hoa anh thảo nhè nhẹ. Cảnh sát nghi ngờ một chất độc hiếm, nhưng không thể tìm ra nguồn gốc. Thanh tra Bách phải truy tìm một sát thủ có kiến thức uyên thâm về thực vật học và y học, kẻ đã biến cái đẹp thành vũ khí chết người.
⭐ 0.0👁 0 lượt đọc📖 18 chương✍️ Admin TruyệnAI
📖 Chương 1 — Mùi Hoa Anh Thảo Trong Mộng Mị — Đọc thử miễn phí
Tiếng chuông điện thoại xé toạc màn đêm đặc quánh mùi cà phê đen nguội lạnh và giấy tờ cũ, khiến Thanh tra Bách giật mình, cuốn sách trinh thám mở dở trên tay rơi đánh bộp xuống sàn gỗ. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Anh với lấy chiếc điện thoại, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm như hai hố sâu. "Vâng, Bách nghe." Giọng nói bên kia đầu dây run rẩy, gấp gáp, tựa như một sợi chỉ mỏng manh đang bị gió đêm cuốn đi. "Thanh tra Bách, có án mạng. Chung cư Sarimi, Thủ Thiêm. Nạn nhân Trần Thị Yến. Hình như... không có dấu vết bạo lực."
Bách khẽ nhắm mắt, một cơn nhức đầu như búa bổ ập đến. Lại một đêm trắng. Anh đưa tay day day thái dương, cảm nhận mạch máu dưới da đang đập thình thịch. Hương cà phê đắng ngắt vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, nhưng không đủ xua đi vị chát của sự mệt mỏi. "Tôi đến ngay." Anh trả lời ngắn gọn, bật dậy, cơ thể rã rời như vừa chạy một quãng đường dài. Chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ vẫn còn mang hơi ấm từ ngày hôm qua, anh vơ lấy áo khoác, chìa khóa xe, rồi lao ra khỏi căn hộ nhỏ ở quận 4, nơi mà tiếng rao hủ tiếu gõ khuya thường vang vọng.
Trên đường đến Thủ Thiêm, màn đêm Sài Gòn vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ lác đác vài chiếc xe máy lướt qua như những bóng ma. Đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa lất phất chiều. Gió luồn qua khe cửa kính xe, mang theo hơi ẩm và mùi bùn đất đặc trưng của thành phố. Bách cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo, trong đầu anh tua lại những vụ án tương tự, những cái chết bí ẩn không rõ nguyên nhân. Anh biết, những vụ án không có dấu vết bạo lực thường là những vụ án phức tạp nhất, đòi hỏi sự tinh tế và kiên nhẫn đến cực độ.
Chung cư Sarimi hiện ra trong màn đêm với những ô cửa sổ sáng đèn lấp lánh như những con mắt nhìn vào khoảng không vô định. Khu chung cư cao cấp, hiện đại, nơi mà sự sang trọng thường đi đôi với những bí mật được che giấu kỹ càng. Khi Bách vừa bước ra khỏi xe, một làn hương thoang thoảng, ngọt ngào và dịu mát bất chợt lướt qua mũi anh. Hoa anh thảo. Một mùi hương lạ lẫm và không phù hợp với không khí tang tóc của một hiện trường án mạng. Anh cau mày, ngẩng đầu nhìn quanh, nhưng chỉ thấy những bồn cây cảnh được chăm sóc kỹ lưỡng dọc lối đi.
"Thanh tra Bách, anh đến rồi." Trung úy Thảo, một cô gái trẻ với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt tinh anh, nhanh nhẹn chạy đến đón anh. Cô khoác chiếc áo blouse trắng của đội pháp y, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ chuyên nghiệp. "Đại úy Sáu đang ở trong căn hộ." Thảo đưa cho anh một chiếc khẩu trang và bao giày y tế. Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đôi mắt không giấu được sự căng thẳng. "Mọi người đang rất bối rối, Thanh tra ạ. Hiện trường... có vẻ quá sạch sẽ."
Bạn muốn quyết định câu chuyện?
Mỗi lựa chọn tạo ra nhánh truyện khác nhau. AI viết tiếp theo quyết định của bạn — không ai đọc giống ai.
Bách gật đầu, theo Thảo vào bên trong. Làn hương hoa anh thảo trở nên rõ rệt hơn khi họ bước vào hành lang tầng 12, nơi căn hộ của nạn nhân Trần Thị Yến tọa lạc. Mùi hương ấy không nồng gắt, mà chỉ phảng phất, vương vấn trong không khí, như một lời thì thầm dịu dàng nhưng đầy ám ảnh. Anh có cảm giác như mình đang bước vào một giấc mộng kỳ lạ, nơi vẻ đẹp và cái chết hòa quyện vào nhau một cách ma mị.
Căn hộ số 1205 đã được phong tỏa. Bên ngoài cửa, một người phụ nữ trung niên đang ngồi bệt dưới sàn, khuôn mặt đẫm nước mắt, đôi tay run rẩy ôm chặt một chiếc khăn lụa thêu hoa. Bà là bà Mai, mẹ của nạn nhân, theo lời Thảo giải thích. Tiếng nức nở của bà đứt quãng, nghẹn ngào, tạo thành một âm thanh đau đớn xé lòng. Bách cảm nhận được sự tuyệt vọng lan tỏa từ người mẹ. Anh khẽ thở dài, cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực.
Khi cánh cửa căn hộ mở ra, một luồng khí lạnh phả vào mặt Bách, mang theo mùi hoa anh thảo nồng hơn. Căn hộ rộng rãi, được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng sang trọng, với tông màu trắng và xám chủ đạo. Ánh đèn trần dịu nhẹ hắt xuống sàn gỗ bóng loáng, phản chiếu những bóng người đang làm việc. Đại úy Sáu, với mái tóc bạc lấm tấm và vóc dáng vạm vỡ, đang đứng giữa phòng khách, khuôn mặt đầy vẻ suy tư. Ông quay sang nhìn Bách, ánh mắt ẩn chứa sự mệt mỏi. "Vụ này khó đây, Bách à." Ông nói, giọng trầm đục. "Giống như... một cơn ác mộng vậy."
Bách bắt đầu quan sát hiện trường. Phòng khách gọn gàng đến kinh ngạc. Một chiếc gối sofa lệch nhẹ, một cuốn tạp chí kiến trúc đặt trên bàn cà phê kính, bên cạnh là một ly nước lọc đã uống vơi nửa. Không có dấu hiệu giằng co, không có đồ đạc đổ vỡ, thậm chí không có một vết xước nhỏ trên sàn. Mọi thứ đều ngăn nắp, như thể nạn nhân vừa đi ngủ một cách bình yên, hoặc có ai đó đã dọn dẹp cẩn thận. Nhưng chính sự ngăn nắp đến bất thường đó lại là một chi tiết đáng ngờ. Anh liếc nhìn chiếc ly nước, một thương hiệu thủy tinh đắt tiền, và nhận thấy một vệt son môi hồng nhạt bám nhẹ trên miệng ly. Vệt son đó, dù nhỏ, lại là một sự tương phản với vẻ đẹp tối giản của căn phòng.
"Nạn nhân ở đâu?" Bách hỏi, giọng anh trầm ổn, đôi mắt quét khắp căn phòng, tìm kiếm bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất.
"Trong phòng ngủ." Đại úy Sáu chỉ tay về phía một hành lang ngắn dẫn vào. "Đội pháp y đang làm việc."
Khi Bách bước vào phòng ngủ, làn hương hoa anh thảo càng trở nên mãnh liệt, như thể nó bám vào từng thớ vải, từng đồ vật trong căn phòng. Nạn nhân Trần Thị Yến nằm trên giường, tấm chăn lụa mỏng đắp đến ngang ngực. Cô gái trẻ với khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài đen nhánh xõa trên gối, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào một giấc ngủ sâu. Vẻ mặt cô bình thản, thậm chí còn phảng phất một nụ cười nhẹ, không có bất kỳ dấu hiệu đau đớn hay sợ hãi nào. Tuy nhiên, làn da cô trắng bệch một cách bất thường, và đôi môi hơi tím tái.
Một nhân viên pháp y đang cẩn thận kiểm tra cơ thể nạn nhân. "Không có dấu vết thương tích bên ngoài, Thanh tra Bách," cô nói mà không ngẩng đầu lên. "Không vết dao, không vết đạn, không dấu hiệu bị bóp cổ. Khám nghiệm sơ bộ cũng không tìm thấy chất lỏng hay vật thể lạ trên cơ thể."
Bách lại gần giường, khẽ cúi xuống, cố gắng cảm nhận hơi thở cuối cùng của nạn nhân. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay Yến. Da thịt cô lạnh ngắt, cứng đờ, không còn chút hơi ấm nào của sự sống. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hoa anh thảo như thấm sâu vào phổi, khiến anh cảm thấy hơi choáng váng. Làn hương này không phải là nước hoa, nó là một thứ gì đó nguyên bản hơn, đậm đặc hơn. Nó giống như mùi của một bông hoa thật, chứ không phải hương liệu nhân tạo.
Trên bàn trang điểm bằng gỗ sồi đặt gần cửa sổ, một lọ hoa nhỏ cắm duy nhất một cành hoa màu trắng tinh khôi. Anh nhận ra đó là hoa anh thảo, loại hoa mà anh đã ngửi thấy mùi hương của nó từ lúc bước vào chung cư. Cánh hoa mềm mại, mỏng manh, tựa như những mảnh lụa trắng, nhưng lại tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến lạ. "Loại hoa này..." Bách lẩm bẩm, "có vẻ không phải loại hoa anh thảo thông thường." Anh đã từng thấy những bông hoa anh thảo màu tím, hồng, vàng, nhưng chưa bao giờ thấy loại màu trắng tinh khiết như thế này, và mùi hương của nó cũng khác biệt. Anh cũng để ý đến một chai kem dưỡng da tay hiệu L'Occitane Lavender nhỏ, gần như đã cạn, đặt ngay bên cạnh lọ hoa. Mùi oải hương nhẹ nhàng từ chai kem hòa lẫn với mùi hoa anh thảo, tạo nên một sự kết hợp khá kỳ lạ.
"Bách," Đại úy Sáu bước vào, đứng bên cạnh anh. "Hiện trường không có dấu hiệu đột nhập. Cửa khóa bên trong, camera hành lang không ghi nhận người lạ mặt nào. Có vẻ như nạn nhân quen biết với kẻ sát nhân, hoặc tự mở cửa."
Bách gật đầu. "Có thể. Kẻ sát nhân không để lại bất cứ dấu vết nào của sự giằng co, chứng tỏ nạn nhân không hề chống cự, hoặc không có khả năng chống cự. Cô ấy đã tin tưởng kẻ đó." Anh nhìn sang đôi bàn tay của Yến, móng tay được sơn màu nude rất trang nhã, không có bất kỳ vết xước hay mẩu da nào bị bật ra. Điều này khẳng định không có sự chống cự. "Thời gian tử vong ước tính?"
"Khoảng từ 1 đến 2 giờ sáng," nhân viên pháp y trả lời. "Dựa trên nhiệt độ cơ thể và độ cứng tử thi."
"Cô ấy có bạn trai không? Quan hệ xã hội thế nào?" Bách hỏi, đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua từng chi tiết nhỏ trong phòng ngủ. Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc điện thoại di động của Yến, đặt úp trên tủ đầu giường. "Kiểm tra điện thoại của nạn nhân."
Thảo nhanh chóng đeo găng tay, cẩn thận nhặt chiếc điện thoại lên. "Vâng, Thanh tra."
"Đây là Trần Thị Yến, 32 tuổi, kiến trúc sư nội thất. Cô ấy vừa hoàn thành dự án thiết kế nội thất cho khu đô thị mới bên quận 7, đang được đánh giá rất cao. Sống độc thân." Đại úy Sáu cung cấp thông tin. "Theo lời bà Mai, Yến là người sống khá khép kín, ít bạn bè, chỉ có vài mối quan hệ công việc thân thiết. Cô ấy rất yêu công việc và dành phần lớn thời gian cho nó."
Bách tiến lại phía bàn làm việc của Yến, nơi đặt một chiếc laptop Dell mỏng, màn hình vẫn còn sáng, hiển thị một bản vẽ thiết kế 3D dang dở. Anh nhìn vào màn hình, một căn hộ mẫu với tông màu xanh ngọc bích chủ đạo, rèm cửa bằng vải lanh mềm mại. Một phong cách rất thanh lịch. Anh liếc nhìn một khung ảnh nhỏ trên bàn, bức ảnh chụp Yến đang mỉm cười rạng rỡ bên một người đàn ông trẻ tuổi. Người đàn ông đó có mái tóc xoăn nhẹ, đeo kính gọng tròn, trông rất trí thức. Anh ta khoác tay qua vai Yến, ánh mắt cả hai đều ánh lên vẻ hạnh phúc. Đây có thể là bạn trai của Yến, hoặc một người bạn rất thân. "Người trong ảnh là ai?"
"À, đó là Lê Minh, kiến trúc sư cùng công ty với Yến. Nghe nói hai người họ có mối quan hệ khá thân thiết," Đại úy Sáu nói. "Có thể gọi anh ta đến lấy lời khai."
Bách khẽ gật đầu, trong đầu anh bắt đầu phác thảo một bức tranh ban đầu. Cái chết lặng lẽ, không dấu vết bạo lực, mùi hoa anh thảo dịu nhẹ. Một chất độc hiếm, tinh vi, có thể được bào chế từ thực vật. Kẻ sát nhân có kiến thức về thực vật học và y học. Hắn phải là người quen biết với nạn nhân, một người mà Yến tin tưởng, hoặc một người đã che giấu thân phận một cách hoàn hảo. Cái ly nước uống vơi nửa. Lọ hoa anh thảo trắng. Chai kem dưỡng da tay. Tất cả những chi tiết này xoay vòng trong đầu Bách, như những mảnh ghép rời rạc của một câu đố phức tạp.
Thảo quay sang Bách, khuôn mặt cô hơi tái đi. "Thanh tra Bách, tôi vừa kiểm tra điện thoại của nạn nhân. Có một tin nhắn cuối cùng được gửi đi lúc 1 giờ 15 phút sáng. Từ Yến đến số máy của Lê Minh." Cô dừng lại một chút, nuốt nước bọt. "Nội dung là: 'Em cảm thấy không khỏe lắm. Anh có thể đến giúp em một chút không?'"
Bách giật mình. "Vậy là Lê Minh đã đến đây? Hoặc Yến đã hẹn anh ta đến?" Anh nhìn Đại úy Sáu. "Gọi Lê Minh ngay lập tức. Hỏi anh ta đã làm gì sau khi nhận được tin nhắn này. Và đừng để anh ta biết về cái chết của Yến trước khi chúng ta nói chuyện."
Đại úy Sáu nhanh chóng ra hiệu cho một sĩ quan khác. "Thảo, kiểm tra toàn bộ lịch sử cuộc gọi và tin nhắn của Yến. Đặc biệt chú ý đến những liên lạc với Lê Minh, và bất kỳ cuộc gọi nào có dấu hiệu bất thường."
Bách quay lại nhìn lọ hoa anh thảo trắng. Mùi hương của nó càng lúc càng khiến anh cảm thấy khó chịu, như có một sự đe dọa vô hình ẩn chứa trong vẻ đẹp mong manh đó. Anh nhớ lại một vụ án cũ, cách đây ba năm, về một người phụ nữ cũng chết trong phòng ngủ của mình, không có dấu vết bạo lực, và hiện trường cũng được dọn dẹp sạch sẽ đến bất thường. Nạn nhân đó là một nhà nghiên cứu hóa học, và kẻ sát nhân là một đồng nghiệp cũ, dùng chất độc gây liệt cơ từ một loại nấm hiếm. Vụ án đó đã ám ảnh anh suốt một thời gian dài, khiến anh mất ngủ triền miên. Liệu đây có phải là một kẻ sát nhân có thủ đoạn tương tự, nhưng tinh vi hơn, tàn độc hơn?
Anh nhắm mắt lại, cố gắng loại bỏ những suy nghĩ lan man, tập trung vào hiện tại. Mùi hoa anh thảo, vệt son môi trên ly nước, chiếc gối lệch, tin nhắn cuối cùng gửi cho Lê Minh. Tất cả đều là manh mối, nhưng chúng dẫn đến đâu? Ai đã ở đây trước khi Yến chết? Và tại sao lại là mùi hoa anh thảo? Anh có cảm giác như mình đang đứng trước một bức màn lụa mỏng, nhìn thấy những bóng hình mờ ảo phía sau, nhưng không thể chạm tới sự thật.
"Thanh tra Bách!" Giọng Thảo vang lên, sự hốt hoảng lộ rõ trong từng từ. Cô cầm chiếc điện thoại của Yến trên tay, khuôn mặt trắng bệch. "Tôi... tôi vừa phát hiện ra điều này. Lê Minh đã trả lời tin nhắn của Yến. Lúc 1 giờ 20 phút sáng."
Bách quay phắt lại, tim anh đập mạnh. "Anh ta nói gì?"
"Anh ta nói..." Thảo nuốt nước bọt, đôi mắt mở to. "'Anh đang ở ngay cửa nhà em đây, Yến. Sao em không mở cửa?'"
Cả căn phòng bỗng chốc im bặt. Mùi hoa anh thảo đột ngột trở nên ngột ngạt, như một chiếc áo choàng nặng nề bao phủ lấy tất cả. Bách cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nếu Lê Minh đã ở cửa lúc 1 giờ 20, và Yến gửi tin nhắn lúc 1 giờ 15, vậy thì giữa khoảng thời gian 5 phút đó, chuyện gì đã xảy ra? Ai đã ra tay? Kẻ sát nhân có thể đã rời đi trong khoảng thời gian đó, hoặc...
Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu Bách, khiến anh đứng sững. Kẻ sát nhân... có thể vẫn ở trong căn hộ khi Lê Minh đến. Thậm chí, còn gần hơn thế nữa.
"Kiểm tra camera an ninh tòa nhà một lần nữa," Bách ra lệnh, giọng anh trầm khàn. "Đặc biệt là camera ở hành lang tầng 12, từ 1 giờ đến 1 giờ 30 phút sáng. Tìm xem có ai ra vào căn hộ của Yến, hay có bất kỳ người nào khả nghi đi lại trên hành lang không."
Thảo gật đầu, vội vã rời đi. Bách quay lại nhìn căn phòng ngủ một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở lọ hoa anh thảo. Mùi hương ngọt ngào kia giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, nó không còn là sự dịu dàng, mà là một lời thách thức, một dấu hiệu của sự hủy diệt tinh vi.
Kẻ giết người đã biến mất như một bóng ma, không để lại dấu vết. Nhưng hắn đã để lại một bông hoa. Một bông hoa độc.
[CHO
⚡ Bạn sẽ làm gì?
🛡️
Tiếp tục quan sát
An toàn
🔥
Hành động ngay
Táo bạo
✨
Tìm cách khác
Bất ngờ
6
Lời Thú Tội Của Hoa Anh Thảo
11,578 từ
🔒 Đăng nhập
7
Hương Sen Tử Thần
3,739 từ
🔒 Đăng nhập
8
Ảo Ảnh Hoa Anh Đào
7,433 từ
🔒 Đăng nhập
10
Bóng Đêm Thêu Dệt
12,689 từ
🔒 Đăng nhập
11
Bóng Đêm Của Ký Ức
12,225 từ
🔒 Đăng nhập
12
Ánh Trăng Giả Dối
6,830 từ
🔒 Đăng nhập
13
Cánh Hoa Cuối Cùng
2,894 từ
🔒 Đăng nhập
14
Khúc Ca Của Anh Đào
7,131 từ
🔒 Đăng nhập
15
4 Giờ 37 Phút
12,897 từ
🔒 Đăng nhập
16
Mùi Hương Lặng Câm
5,661 từ
🔒 Đăng nhập
17
Nụ Cười Tựa Độc Dược
10,737 từ
🔒 Đăng nhập
19
Cánh Hoa Tử Thần
9,840 từ
🔒 Đăng nhập
20
Lời Hát Của Hoa Tử Đinh Hương
10,774 từ
🔒 Đăng nhập
🔍
Đọc Thầm
Trong một thành phố nhộn nhịp ở Việt Nam, một vụ án bí ẩn xảy ra, khiến mọi người hoang mang và nghi ngờ lẫn nhau. Liệu những manh mối ẩn giấu có giúp thám tử giải mã được sự thật tăm tối hay không?